Chương 1 - Giọng Nói Từ Bụng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chồng tôi đi công tác gặp tai nạn máy bay, để lại di ngôn.

Bảo rằng không muốn làm gánh nặng cho tôi, khuyên tôi phá thai để làm lại cuộc đời.

Tôi khóc đến không thể kiềm chế, nhưng đúng lúc đó lại nghe thấy tiếng lòng của cậu con trai đang nằm trong bụng:

[Mẹ ơi đừng khóc, bố con căn bản chưa chết đâu.]

[Gã đúng là đồ cặn bã, lén lút cắm sừng mẹ để qua lại với “bạch nguyệt quang”, hai người đó đang bỏ trốn ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật kìa.]

[Con biết quỹ đen của gã giấu ở đâu. Nhân lúc gã chưa về, hai mẹ con mình mau cuỗm tiền bỏ trốn thôi, nửa đời sau ấm no rồi!]

……

1

Hành lang nhà xác trải dài, ánh đèn huỳnh quang trắng toát đến chói mắt.

Đối tác của Lục Thời Hàn đưa cho tôi một tờ giấy, trên đó là “di ngôn” của anh ta.

Phá thai đi, làm lại cuộc đời.

Tôi nắm chặt tờ giấy, tay run lẩy bẩy.

Nửa tiếng trước tôi nhận được điện thoại, chuyến bay của Lục Thời Hàn gặp nạn, không một ai sống sót.

Tôi vác cái bụng bầu năm tháng lao đến bệnh viện, họ chỉ nói với tôi ba chữ “xin nén bi thương”.

Bây giờ anh ta chết rồi còn phải nhờ người nhắn tôi phá thai.

Nước mắt lã chã rơi trên mặt giấy, làm nhòe đi từng chữ một.

Mẹ tôi đỡ lấy tôi, mắt cũng đỏ hoe: “Chi Chi, con đừng như vậy, trong bụng con còn một đứa bé nữa…”

“Mẹ, con muốn ở một mình một lát.”

Hành lang chìm vào tĩnh lặng.

Tôi tựa lưng vào tường, từ từ ngồi thụp xuống, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.

Sau đó, tôi nghe thấy một giọng nói non nớt, mang theo sự bình tĩnh hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi.

“Mẹ ơi đừng khóc, bố con căn bản chưa chết đâu.”

Cả người tôi cứng đờ.

“Gã đúng là đồ cặn bã, lén lút cắm sừng mẹ để qua lại với ‘bạch nguyệt quang’, hai người đó đang bỏ trốn ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật kìa.”

Tôi ngẩng phắt đầu lên. Hành lang trống hoác, chẳng có lấy một bóng người.

Tôi tưởng mình khóc đến sinh ra ảo giác rồi.

Hít một hơi thật sâu, tôi định đứng dậy.

Giọng nói đó lại vang lên.

“Là con đây mẹ ơi, con là con trai mẹ đây!”

“Bố xúi mẹ phá thai là vì sợ mẹ chia gia tài đấy. Gã tưởng mẹ không biết gã có bao nhiêu tiền chắc.”

Tay tôi siết chặt lớp vải trên đầu gối.

Đây không phải ảo giác.

Giọng nói này phát ra từ chính bụng tôi.

Tôi cúi đầu nhìn phần bụng đang nhô lên của mình, đôi môi run rẩy: “…Bảo bối?”

“Đúng rồi, là con. Mẹ đừng khóc nữa, nghe con nói cho hết đã.”

“Bố không hề lên chuyến bay đó, gã bỏ tiền ra làm giả danh sách hành khách.”

“Dư Thanh Thanh là mối tình đầu của gã, hai người đó thậm thụt với nhau nửa năm rồi. Gã xúi mẹ phá thai không phải vì sợ mẹ làm mẹ đơn thân vất vả đâu, mà là sợ mẹ chia tiền của gã đấy.”

Đầu tôi “ong” lên một tiếng.

“Ngăn chứa bí mật trong thư phòng, dưới viên gạch lát sàn thứ ba. Có ba cuốn sổ sách, hai cái USB, một vé máy bay đi Maldives mang tên Dư Thanh Thanh. Tự mẹ đi mà xem.”

Móng tay tôi bấu chặt vào lòng bàn tay.

“Còn một tấm thẻ ngân hàng, bên trong có hai mươi triệu tệ (hơn 70 tỷ VNĐ), đứng tên Dư Thanh Thanh, là công cụ để gã tẩu tán tài sản đấy. Mẹ, tiền này hai mẹ con mình cứ lấy tiêu xài trước đã.”

“Con biết quỹ đen của gã giấu ở đâu, nhân lúc gã chưa về, hai mẹ con mình mau cuỗm tiền bỏ trốn thôi, nửa đời sau ấm no rồi!”

Tôi không lên tiếng.

Cuối hành lang vang lên tiếng bước chân, Chu Duy – đối tác của Lục Thời Hàn quay lại.

“Lâm Chi, cô không sao chứ? Ý của Thời Hàn cô cũng biết rồi đấy, chuyện đứa bé… hãy sớm quyết định đi.”

Ánh mắt anh ta tỏ vẻ quan tâm, giống như đang an ủi, nhưng thực chất lại là một sự thúc giục không lời.

Tôi đứng dậy, nước mắt vẫn đọng trên mặt.

Nhưng tôi cúi xuống nhìn bụng mình một cái.

“Cảm ơn anh. Tôi sẽ suy nghĩ thêm.”

Anh ta gật đầu rồi rời đi.

Giọng của Tiểu Niên lại bay đến, chậm rãi, ung dung:

“Đúng rồi, chính là biểu cảm này. Mẹ, hai mẹ con mình chơi chết gã.”

Tôi đứng trên hành lang nhà xác lạnh lẽo, đặt tay lên bụng, cảm nhận sinh linh nhỏ bé bên trong.

“Bảo bối.”

“Con nói anh ta đi Maldives?”

“Vâng, vé đôi, tên Dư Thanh Thanh.”

“Bao giờ về?”

“Nửa tháng nữa.”

Tôi quệt mặt, lau khô nước mắt.

Nửa tháng.

Đủ rồi.

2

Từ bệnh viện về nhà, tôi đi thẳng vào thư phòng.

“Két sắt, nằm phía sau tủ sách.”

Giọng Tiểu Niên rất bình tĩnh. Đây là lần đầu tiên tôi biết trong thư phòng nhà mình lại có két sắt.

Nó được khảm chìm vào tường, khóa mật mã sáu số.

“Mật mã là sinh nhật Dư Thanh Thanh, 920615.”

Tôi khựng lại một nhịp. 920615. Tôi nhập vào. Khóa mở.

Đồ đạc trong két không nhiều.

Một cuốn sổ tiết kiệm, hai cọc tiền mặt, và một phong bì giấy xi măng.

Tôi lấy phong bì ra trước. Mở ra.

Bên trong là một xấp ảnh.

Bóng lưng Dư Thanh Thanh ở bãi biển, góc nghiêng của Dư Thanh Thanh khi uống cà phê, Dư Thanh Thanh cười tươi nhìn vào ống kính…

Những bức ảnh được chụp từ nhiều góc độ khác nhau, giống như chụp lén, lại giống như không phải.

Nằm dưới cùng là một tờ giấy được gấp làm tư, mở ra, là nét chữ của Lục Thời Hàn.

“Thanh Thanh, đợi anh.”

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Lực bút rất mạnh, mặt sau tờ giấy in hằn vết lõm, khi viết chắc chắn anh ta đã dùng sức rất lớn.

Tôi bỏ lại xấp ảnh và tờ giấy vào chỗ cũ, không động đến.

Mở sổ tiết kiệm ra, tên chủ tài khoản là Dư Thanh Thanh.

Mỗi khoản tiền gửi vào đều trên năm vạn tệ (khoảng 175 triệu VNĐ), người chuyển là Lục Thời Hàn, ghi chú: “Phí sinh hoạt”.

Khoản chuyển gần nhất là một tháng trước, tròn mười vạn tệ.

“Mẹ, trong máy tính còn đồ hay nữa.” Tiểu Niên lên tiếng.

Tôi ngồi xuống trước bàn làm việc.

Máy tính của Lục Thời Hàn được bảo mật hai lớp bằng vân tay và mật mã. Nhưng vân tay của tôi có thể mở được lớp khóa đầu tiên.

Lớp khóa thứ hai là mật mã sáu số.

“920615.”

Tôi nhập. Vào được màn hình chính.

“Vào thùng rác xem thử đi.”

Thùng rác báo đã dọn sạch. Tôi mở ra, bên trong chẳng có gì.

“Trước khi đi gã đã dọn dẹp rồi.” Tiểu Niên nói, “Nhưng dọn dẹp không có nghĩa là mất hẳn. Cứ làm theo lời con, khôi phục lại lịch sử.”

Tôi làm theo từng bước chỉ dẫn của con trai, mười phút sau, trong thùng rác đã khôi phục lại hơn ba trăm tệp tin.

Tôi tìm thấy thư mục lưu lịch sử trò chuyện.

Ba tháng gần nhất, toàn bộ là đoạn chat với “Thanh Thanh”.

Tôi bấm vào tin nhắn trên cùng.

Lục Thời Hàn: Vé máy bay đặt xong rồi, ngày 15 tháng sau.

Dư Thanh Thanh: Cô ta không phát hiện ra chứ?

Lục Thời Hàn: Không đâu. Anh bảo với cô ta là đi công tác.

Dư Thanh Thanh: Thế còn chuyện đứa bé? Anh nói với cô ta chưa?

Lục Thời Hàn: Chưa. Đợi lúc anh “gặp chuyện” rồi hẵng nói, cô ta sẽ dễ chấp nhận hơn.

Dư Thanh Thanh: Anh định “gặp chuyện” thế nào?

Lục Thời Hàn: Anh sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Đến lúc đó em đừng hoảng, cứ làm theo lời anh dặn là được.

Dư Thanh Thanh: Lỡ cô ta nhất quyết sinh đứa bé ra thì sao?

Lục Thời Hàn: Không đâu. Anh sẽ khiến cô ta phải bỏ nó. Con người cô ta, dễ nghe lời khuyên nhất.

Tôi lướt xuống từng dòng. Mỗi một dòng tin nhắn giống như một cây kim, đâm không sâu, nhưng chi chít đau nhức.

Dư Thanh Thanh hỏi anh ta: “Khi nào anh lật bài ngửa với cô ta?”, anh ta đáp: “Không cần lật bài, anh sẽ để cô ta tự cuốn gói ra đi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)