Chương 5 - Gió Lạnh Và Những Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

20

Thì ra mối duyên giữa tôi và Tạ Chước phải truy ngược về năm lớp mười một.

Khi đó Tạ Chước vừa từ nước ngoài trở về, biết tin bố mẹ mỗi người tái hôn, đều có con riêng.

Sau đó bố mẹ gọi điện cho anh, anh chưa từng nghe.

Anh cảm thấy mình là gánh nặng, chứng trầm cảm đã giày vò anh rất lâu.

Lúc ấy tôi vô tình lướt vào một diễn đàn, có một chủ thớt tên “Hỏa Thìa” đăng bài nói sống không còn ý nghĩa, nhưng sợ cô độc, nên rủ người cùng chết.

Rất nhiều người vào bình luận, nhưng đa số chỉ đến xem náo nhiệt.

Cũng có người khuyên, nhưng chủ thớt dường như một lòng muốn chết, để lại một câu “886” rồi không trả lời nữa.

Tôi nhắn tin riêng cho anh, gửi một tấm ảnh tôi đang cắt cỏ heo dưới nắng gắt, rồi nói với anh:

— Tôi bây giờ cũng rất muốn chết, hay là anh tới giúp tôi cắt xong cỏ heo trước đã?

Không ngờ anh lại trả lời.

— Không đi, mệt.

— Chết còn không sợ, lại sợ mệt à?

Sau đó anh kể cho tôi rất nhiều tâm sự, bao gồm chuyện bố mẹ ly hôn.

Tôi an ủi anh, tôi cũng giống vậy, mẹ tôi và bố tôi ly hôn xong, mẹ cũng tái giá, có thêm một em trai.

Chúng tôi giống như hai người đồng bệnh tương lân, dần dần thấu hiểu nhau.

Anh hỏi tôi muốn thi vào đại học nào, tôi nói Đại học H.

— Vì sao nhất định phải thi Đại học H?

— Nhà tôi không có tiền cho tôi học đại học, thi đậu Đại học H thì trong làng sẽ thưởng hai vạn.

Sau đó, gần đến kỳ thi đại học, tôi nói phải tập trung học, tạm thời không lên mạng nữa.

Tôi thuận lợi thi đậu vào Bắc Kinh, vào Đại học H, tràn đầy mong đợi bắt đầu cuộc sống tân sinh viên.

Sau đó, tôi không còn nhận được tin tức gì của anh nữa.

Tề Phóng dẫn tôi vào phòng Tạ Chước, kéo ngăn kéo gỗ màu nâu ra, đầy kín một ngăn là các tập giấy.

Tạ Chước đã in hết các đoạn chat của chúng tôi thành tập, trên bìa ghi “Ngữ lục của Khang đại nhân”.

Tôi thật sự muốn cười chết mất, Khang đại nhân là nickname của tôi trên diễn đàn.

“Hồi đó anh ấy suốt ngày nhắc tới cậu với bọn tôi, còn nói muốn đi tìm cậu, tôi bảo người ta đã thi lên Bắc Kinh rồi, cậu cũng thi Đại học H, vậy chẳng phải sẽ gặp nhau rồi sao?”

“Ghê thật, để thi vào Đại học H, anh ấy liều mạng lắm, hai ba giờ sáng tôi vẫn còn thấy đèn phòng anh ấy sáng.”

“Niệm Kiều, chính cậu đã cho anh ấy hy vọng sống tiếp.”

Tôi cầm khung ảnh trên bàn, đó là tấm ảnh tôi từng gửi cho anh trên diễn đàn, ảnh tôi đang cắt cỏ heo.

Nắng chiếu làm mặt tôi đỏ bừng, mồ hôi chảy ướt trán tóc, nhưng nụ cười khi đó, đến giờ tôi nhìn lại vẫn thấy rực rỡ.

“Khang Niệm Kiều cắt cỏ heo.”

Tôi đỏ mắt quay đầu lại, thấy Tạ Chước tựa ở cửa phòng, trên mặt treo nụ cười dịu dàng.

“Anh còn cười được à? Anh rốt cuộc giấu tôi bao nhiêu chuyện?”

“Đây là cái anh nói là nhà cấp bốn? Không có tiền ăn cơm? Cả bức tường giày thể thao phiên bản giới hạn kia là sao?”

“Khó cho anh trước đó cùng tôi gặm bánh bao, giả vờ mệt không?”

Tạ Chước dường như rất thích nhìn tôi xù lông, khóe môi cong lên, giọng nói nghe vô cùng vui vẻ: “Trong lòng anh cam tâm tình nguyện, cùng em ăn cháo cám cũng thấy ngon.”

Thật uổng cho tôi trước đó còn xót anh không có tiền ăn, ép mình cắt nửa tiền ăn một tuần.

Lúc nghèo đến mức chỉ mua nổi một cái bánh bao, còn bẻ nửa cho anh.

Hóa ra người ta là thiếu gia vòng Kinh thành, từ nhỏ sống trong tứ hợp viện, trong Nhị Hoàn còn có bất động sản, cần gì người khác xót xa?

“Hừ, vậy anh biết rõ người nhắn tin với anh là tôi, sao không nói thẳng?”

“Sau khi gặp em anh rất kích động, nhưng cũng rất sợ, sợ em biết người không ra gì đó là anh, sẽ không muốn để ý tới anh nữa.”

Anh rất chân thành, đứng từ góc độ của anh mà nghĩ, quãng thời gian yếu đuối sa sút đó quả thật giống như một vết sẹo, không muốn bị người khác khơi lại.

“Tôi là loại người đó sao?” Tôi tức đến muốn đánh anh.

“Anh sai rồi, sau này tuyệt đối không giấu em nữa.”

Không có gì tốt hơn việc phát hiện người đã cùng mình đi qua quãng thời gian tăm tối nhất, hóa ra vẫn luôn ở ngay bên cạnh.

21

Lúc sắp rời đi, bà Tạ lấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy cất kỹ nhất đưa cho tôi.

“Bà ơi, cái này quý quá! Cháu không thể nhận.”

“Cầm đi, cái vòng này vốn là để cho cháu dâu tương lai của bà.”

Bà Tạ mỉm cười, tự tay đeo vòng cho tôi, khoảnh khắc đó tôi hoàn toàn sững sờ.

“Bà ơi, nhà cháu…”

Bà Tạ lắc đầu, ra hiệu tôi đừng nói thêm, gương mặt tuy đã hằn dấu vết năm tháng, nhưng vẫn toát lên sự tỉnh táo và minh tuệ.

“Chuyện nhà cháu bà đều biết, cháu là đứa trẻ tốt, học hành chăm chỉ lại rất lương thiện, quan trọng nhất là Tạ Chước thích cháu nhất.”

“Tạ Chước gặp được cháu, con người nó cởi mở hơn rất nhiều, bà thật lòng cảm ơn cháu, cũng rất thích cháu.”

Tạ Chước đẩy cửa bước vào, thấy chiếc vòng trên tay tôi, lông mày nhướng lên: “Bà ơi, bà tặng luôn cả của hồi môn cất đáy hòm rồi sao?”

“Cho cháu dâu tương lai của bà.”

Tôi vừa định nói gì đó thì đã bị Tạ Chước khoác vai, anh cúi xuống ghé tai tôi nói khẽ: “Nghe chưa, vợ. Từ chối nữa là bà buồn đấy.”

“Cháu cảm ơn bà.”

Rõ ràng là khoảnh khắc rất hạnh phúc, không hiểu sao tôi lại có cảm giác muốn khóc.

Hóa ra hạnh phúc thật sự khiến người ta rơi nước mắt.

Trên đường về trường, cảnh đêm Bắc Kinh lướt qua ngoài cửa sổ xe.

Tôi trầm tư rất lâu, lấy sợi dây chuyền Tạ Chước từng tặng ra, hỏi anh: “Anh nói thật đi, cái này thật sự mua tám mươi tệ à?”

Tạ Chước mở mắt liếc nhìn một cái, thản nhiên nói: “Tám mươi vạn.”

“Cái gì! Tám mươi vạn ở huyện nhà tôi mua được cả biệt thự rồi!”

Tôi đeo cả một căn nhà trên cổ à! Lập tức thấy cổ nặng trĩu.

Tạ Chước tựa đầu lên vai tôi, ngủ mơ màng, nhưng lời nói lại như sét đánh ngang tai: “…Cái vòng bà cho em, mua được mấy căn biệt thự.”

!!!

22

Trường cho nghỉ, Tạ Chước chào bà Tạ xong lại theo tôi về nhà.

“Niệm Kiều, có việc nặng việc mệt gì cứ để Tạ Chước làm, thằng bé này khỏe lắm.”

Tạ Chước cúi người ôm bà Tạ một cái, giọng bất lực: “Bà ơi, bà đúng là bà nội ruột của cháu.”

Vừa về đến làng, bà tôi biết Tạ Chước tới, nhất quyết ra chợ mua cá mua thịt.

Bà ở nhà một mình, bình thường thế nào cũng không nỡ ăn.

Nói bao nhiêu lần rồi, miệng thì đồng ý, nhưng vẫn không nỡ tiêu tiền.

Tạ Chước tìm người sửa lại phòng tắm, còn lắp thêm đèn sưởi, tối tắm rửa cũng không sợ gió lạnh thổi cảm nữa.

Tối đi ngủ, bà còn thở dài cảm thán.

“Tạ Chước là đứa trẻ tốt, giao cháu cho nó, bà yên tâm.”

“Nếu hai đứa muốn vừa tốt nghiệp đã cưới, bà cũng không cản, chỉ là bà không có bản lĩnh chuẩn bị của hồi môn gì cho cháu, chỉ có thể khâu cho cháu mấy chiếc chăn, đến mùa bông tốt lắm, còn ấm hơn cả chăn mua ngoài tiệm.”

Tôi ngửi mùi quen thuộc trên chăn của bà, không kìm được ôm lấy bà, những năm qua tận mắt thấy lưng bà ngày càng còng xuống.

“Bà ơi, bà đừng nói vậy, bà khỏe mạnh bình an chính là của hồi môn tốt nhất của cháu rồi.”

Bà vỗ vỗ tay tôi, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, bà còn khỏe lắm.”

Mơ mơ màng màng, ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, tôi ngồi dậy mở cửa sổ ra.

“Nửa đêm không ngủ, anh làm gì đấy?”

Tạ Chước tựa bên cửa sổ, ra hiệu tôi nhìn lên bầu trời đêm, giọng đầy phấn khích: “Tối nay trăng lớn lắm, trăm năm khó gặp, gọi em dậy xem.”

Tôi ngẩng đầu, trên bầu trời mênh mông, mặt trăng lớn đến lạ thường, ánh trăng sáng trong rải xuống sân, giống hệt cảnh tượng thời thơ ấu.

“Trăng thế này, sao thế này, chỉ có ở trong núi mới nhìn thấy.”

Tạ Chước đầy cảm khái, như đứa trẻ chưa từng thấy cảnh đời.

Tôi cũng tựa bên bệ cửa sổ, ngước nhìn bầu trời, hòa cùng tiếng dế trong sân, mơ hồ như trong mộng.

Tạ Chước nghiêng đầu, trong mắt tràn ngập ánh sáng dịu dàng.

Tim tôi hụt một nhịp, môi anh liền rơi xuống, khác hẳn mọi lần, lần này dịu dàng và quấn quýt.

Anh vươn tay ôm lấy eo tôi, làm rơi chậu sen đá trên bệ cửa, bà lập tức tỉnh giấc: “Động tĩnh gì vậy?”

Gần như ngay lập tức, tôi mạnh tay đẩy Tạ Chước ra, anh nhịn cười lùi lại.

“Không biết, tôi vừa xem rồi cũng chẳng thấy gì.”

Tôi trừng Tạ Chước một cái, ra hiệu anh mau về ngủ, anh cười, chỉ chỉ vào điện thoại, tôi mở màn hình.

— Hôn cái mà như làm gián điệp vậy, hoảng gì chứ, lại không phải không chịu trách nhiệm.

Bà trở mình, lẩm bẩm nói: “Chắc là chuột lớn, mai bà đi mua ít thuốc chuột, ngang ngược thật.”

— Ngủ ngon nhé, con chuột lớn leo lên bệ cửa trộm hôn.

23

Tiền bố tôi nợ người bị thương đã trả hết từng khoản, cuộc sống dường như dần dần khá lên.

Tôi viết cho Tạ Chước một giấy nợ, tên này nhìn cũng chẳng nhìn, xé luôn.

“Em có thể đừng cố chấp thế không, thật sự thấy mình nợ anh thì hôn anh nhiều hơn là được.”

Anh nói xong còn trơ trẽn ghé lại, tôi cười giơ lưỡi liềm lên: “Mau cắt cỏ heo đi!”

“Kiếp trước anh nợ em.”

Anh bất mãn lầm bầm hai câu, tay chân lanh lẹ cắt được một bó cỏ heo lớn.

Giữa trời và đất, tiếng chim núi trong trẻo, nắng chói chang, mà trái tim tôi lại nóng hổi như lần đầu gặp anh.

Chàng trai tôi thích, sạch sẽ và thuần khiết, xuất thân không tầm thường nhưng vẫn có thể hạ phàm, ăn qua bao sơn hào hải vị, vẫn sẵn sàng cùng tôi nướng khoai trong bãi lau sậy.

Anh từng có những khoảnh khắc tăm tối nhất, tôi cũng may mắn vì khi anh muốn từ bỏ chính mình, người ở bên cạnh anh là tôi.

(Hết chính văn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)