Chương 3 - Giấy Đăng Ký Kết Hôn Giả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Họ vốn đã hẹn nhau, đúng ngày đó sẽ đi đăng ký kết hôn, xem cuốn sổ đỏ ấy như món quà kỷ niệm dành cho nhau.

Bây giờ, anh định dùng một bữa đồ Pháp để qua loa với cô.

“Được.” Cô gật đầu, giọng ngoan ngoãn như mọi lần trước đây.

Bữa cơm đó có lẽ sẽ là bữa chia tay của họ.

Cũng tốt. Gặp nhau tử tế, chia tay cũng nên giữ chút thể diện.

Nhưng cô không ngờ, ngay cả bữa cơm cuối cùng này cũng không thể ăn cho trọn vẹn.

Chiều ngày kỷ niệm, Lục Dữ đến nhà hàng trước cô. Anh đã gọi món, rót rượu vang. Tất cả đều rất đúng mực, rất bình thường.

Khi món khai vị được dọn lên, cô vào nhà vệ sinh một lát.

Ở góc rẽ hành lang, cô đụng mặt một người phụ nữ.

Là Tống Vi.

Tống Vi nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt không hề che giấu sự khinh miệt.

“Tôi còn tưởng Lục Dữ tìm được tiên nữ kiểu gì.” Cô ta cười khẩy, khóe miệng hơi nhếch lên. “Hóa ra chỉ là một cây giá đỗ. Rời khỏi tôi rồi, khẩu vị của anh ấy đúng là cũng dễ dãi thật.”

Ngón tay Lâm Gia siết chặt. Cô vừa định nói gì đó thì ở đầu hành lang bên kia có mấy người đàn ông đi tới.

Bọn họ mặc áo khoác màu mè, miệng ngậm thuốc, dáng vẻ lưu manh.

Người dẫn đầu huýt sáo với Tống Vi.

“Ôi, tôi còn tưởng ai. Đây chẳng phải đại tiểu thư họ Tống sao? Sao thế, ở nước ngoài sống không nổi nữa nên về ăn lại cỏ cũ à?”

Sắc mặt Tống Vi lập tức thay đổi.

“Đừng mơ nữa. Bạn gái của Lục tổng còn ở đây đấy. Cô tưởng cô vẫn là nữ thần Đại học Kinh năm nào à?”

Gã đàn ông cười ha hả, vươn tay kéo cánh tay Tống Vi.

“Đi, uống với anh em vài ly, ôn lại chuyện xưa.”

Tống Vi hét lên, ra sức giãy ra.

Lâm Gia còn chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã lao tới.

Lục Dữ hất tay gã kia ra, ôm trọn Tống Vi vào lòng, lo lắng hỏi:

“Có sao không? Có bị thương không?”

Bảo vệ nhà hàng nhanh chóng chạy tới. Mấy tên lưu manh chửi bới rồi bỏ đi.

Tống Vi dựa vào lòng Lục Dữ, mắt đỏ hoe nhìn Lâm Gia.

“Cô Lâm tôi và A Dữ đã là chuyện quá khứ rồi. Tôi sẽ không làm phiền hai người. Cô không cần cố ý tìm người đến dạy dỗ tôi đâu.”

Trong đầu Lâm Gia vang lên một tiếng ong.

Cô vừa định giải thích, nhưng Lục Dữ đã ngẩng đầu, sắc mặt xanh mét nhìn cô.

Ánh mắt ấy như con dao tẩm độc, lạnh đến mức khiến lòng cô run lên.

“Xin lỗi.”

“Gì cơ?” Cô tưởng mình nghe nhầm.

“Chuyện giữa tôi và Tống Vi không liên quan đến em. Em không có tư cách dạy dỗ cô ấy. Tôi nói lại một lần nữa, xin lỗi.”

Anh ôm vai Tống Vi. Hai người đứng sóng vai bên nhau.

Còn cô đứng một mình ở đầu bên kia hành lang, trở thành nhân vật phản diện duy nhất trong khung cảnh này.

Cô nhìn vào mắt Lục Dữ.

Đôi mắt mà cô từng cảm thấy giống như ánh nắng mùa đông, lúc này chỉ còn sự thù địch xa lạ.

“Tôi sẽ không xin lỗi. Không làm là không làm. Nếu anh giỏi thì báo cảnh sát bắt tôi đi.”

Cô xoay người đi về phía cửa nhà hàng.

Sau lưng vọng lại tiếng khóc của Tống Vi và lời an ủi của Lục Dữ:

“Em yên tâm, anh nhất định sẽ bắt cô ấy tự kiểm điểm. Anh sẽ không để cô ấy bắt nạt em nữa.”

04

Lục Dữ không về nhà suốt ba ngày.

Chuyện này chẳng lạ.

Mỗi lần cãi nhau, Lục Dữ đều như vậy. Chiến tranh lạnh ba đến năm ngày, đợi cô chủ động xuống nước làm hòa.

Từ ngày đầu tiên yêu nhau, anh luôn là người đứng yên từ xa, chờ cô chủ động bước về phía anh.

Trước đây cô yêu anh, nên cô bằng lòng bước bước đó trước.

Mỗi lần cô nhắn một câu “về ăn cơm đi”, anh sẽ xuất hiện cùng một bó hoa. Hai người ăn ý xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng bây giờ anh đã đăng ký kết hôn với người khác rồi.

Còn ai muốn hầu hạ cái tính khí tệ hại của anh nữa?

Lâm Gia không nhắn cho anh bất cứ tin nào.

Chiều ngày thứ tư, điện thoại reo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)