Chương 2 - Giấy Đăng Ký Kết Hôn Giả
Váy cưới được đặt may riêng ở một studio. Đuôi váy rất dài. Ngày cô thử váy, khoảnh khắc cô vén rèm bước ra, mắt anh đỏ lên. Anh quay mặt đi, giả vờ ho.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Cho đến ba tháng trước, Tống Vi về nước.
Ngày chụp ảnh cưới, Lâm Gia đã trang điểm, làm tóc xong. Nhưng sau khi nhận được một tin nhắn, Lục Dữ vội vã rời đi.
“Gia Gia, công ty đột nhiên có việc gấp. Ảnh cưới để hôm khác chụp nhé.”
Cô không nghĩ nhiều. Dù sao anh thật sự rất bận. Vì một dự án sắp ra mắt, anh đã tăng ca liên tục suốt một tuần.
Sau đó studio gọi giục ba lần. Mỗi lần Lục Dữ đều có lý do: đi công tác, họp, khách hàng đột xuất hẹn gặp.
Cô dần cảm thấy có gì đó không ổn.
Cho đến một ngày, bạn gái của Vu Đào vô tình nhắc với cô:
“Cậu biết không, tháng trước Lục Dữ ra sân bay đón một người bạn cũ. Hình như người đó từ nước ngoài về.”
Cô mở lịch ra kiểm tra.
Hôm đó đúng là ngày họ hẹn chụp ảnh cưới.
Cô dần ghép lại được toàn bộ sự việc.
Tống Vi ly hôn với cậu ấm kia rồi về nước. Anh ra sân bay đón cô ta, chạy trước chạy sau giúp cô ta ổn định cuộc sống.
Mấy ngày anh nói là “đi công tác”, định vị điện thoại của anh vẫn luôn ở trong thành phố này.
Hôm đó, Lâm Gia đứng trước bức tường trắng được chừa lại để treo ảnh cưới, nhìn rất lâu.
Sau đó cô mở khung chat với studio.
“Gói chụp ảnh cưới tôi đặt trước đó, giúp tôi hủy đi.”
03
Thủ tục ra nước ngoài thuận lợi hơn cô tưởng.
Công ty vốn đã muốn điều cô ra nước ngoài, chỉ là trước đây cô không muốn yêu xa với Lục Dữ nên vẫn luôn do dự.
Cô sắp xếp đầy đủ giấy tờ, nộp cho phòng nhân sự làm visa.
Buổi trưa, cô mời vài đồng nghiệp thân thiết đi ăn một bữa chia tay. Mọi người thi nhau hỏi vì sao cô đột nhiên quyết định sang Đức, có phải cãi nhau với bạn trai không.
Cô cười lắc đầu, nói chỉ là muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới.
Không ai để ý sự mệt mỏi giấu sâu trong đáy mắt cô.
Ăn xong, lúc về đến nhà đã mười giờ tối. Căn nhà trống rỗng. Ở huyền quan không có giày của Lục Dữ.
Cô nhìn quanh căn nhà đã sống suốt hai năm này, bỗng có cảm giác mình như một người lạ vô tình bước nhầm vào.
Cô kéo vali ra, mở tủ quần áo. Vài chiếc áo len và quần thường mặc được gấp gọn bỏ vào trong, rất nhanh đã xong.
Bên phải tủ có treo mấy chiếc váy, đều là Lục Dữ tặng.
Một chiếc váy hai dây bằng lụa, anh mua vào sinh nhật cô năm ngoái.
Một chiếc váy hoa kiểu Pháp, là mùa xuân năm nay khi đi trung tâm thương mại, anh nhất quyết mua cho cô.
Cô đưa tay chạm vào lớp vải trơn mịn, do dự một giây, rồi vẫn rụt tay lại.
Đã quyết định rời đi thì không nên mang theo bất kỳ ký ức nào liên quan đến anh.
Vừa qua mười hai giờ, cửa lớn vang lên.
Lục Dữ đi vào phòng ngủ, nhìn thấy vali ở góc tường thì sững ra một chút, sau đó lập tức lộ ra vẻ hiểu chuyện.
“Lại đi công tác à?”
“Ừ.” Cô dựa vào đầu giường, giọng bình thản.
Anh bước tới cúi người ôm lấy cô, mang theo mùi rượu và hơi lạnh của đêm đông.
“Gia Gia, thật ra anh vẫn luôn mong em có thể đến giúp anh. Công ty bây giờ càng làm càng lớn. Em đến rồi, anh cũng có thêm người nhà bên cạnh.”
“Đợi em xử lý xong việc trong tay rồi tính.”
Cô nghiêng mặt đi, tránh mùi rượu còn vương trong hơi thở anh.
Một năm gần đây, Lục Dữ đã nhắc mấy lần chuyện muốn cô nghỉ việc.
Cô không đồng ý. Một là vì không nỡ rời những đồng nghiệp đã gắn bó nhiều năm. Hai là cô cảm thấy hai người cả ngày ở cạnh nhau chưa chắc đã là chuyện tốt.
Bây giờ cô vô cùng biết ơn quyết định đó của mình.
Ít nhất, cô vẫn còn đường lui.
“Mấy hôm nữa là ngày kỷ niệm của chúng ta rồi.” Tay anh trượt từ lưng cô xuống eo. Đầu ngón tay vô tình chạm vào da cô, khiến cô không khống chế được mà nổi một lớp da gà. “Anh đã đặt nhà hàng rồi, chính là nhà hàng Pháp em thích.”
Anh nói đến ngày kỷ niệm năm năm.