Chương 7 - Giấc Mơ Trở Thành Bác Sĩ
Nhân viên giao hàng đứng ở đầu ngõ gọi tên tôi.
Tôi cầm ô chạy ra ngoài, lúc ký nhận tay vẫn run rẩy.
Phong bì hoàn chỉnh không hề hư hỏng.
Bìa màu đỏ, không có lấy một nếp gấp.
Tôi ôm nó về nhà, đóng cửa rồi ngồi trước bàn rất lâu mà vẫn chưa mở.
Trước khi mở, tôi lau lại di ảnh của ông nội một lần.
Sau đó đặt tấm huân chương lên bàn.
“Ông nội, lần này là thật.”
Tôi cẩn thận mở phong bì.
Bên trong có giấy báo nhập học, hướng dẫn báo danh, thẻ ngân hàng và bản đồ trường, không thiếu bất cứ thứ gì.
Khi những chữ “Đại học Y khoa Thủ đô” hiện ra trước mắt, tôi vẫn bật khóc.
Không phải vì ấm ức.
Mà vì cuối cùng cũng đã chờ được đến ngày này.
Ông nội không thể tận mắt nhìn thấy.
Nhưng tôi biết, ông nhất định biết.
Tôi đặt giấy báo nhập học trước di ảnh của ông.
“Ông nội, cháu làm được rồi.”
Tiếng mưa ngoài cửa sổ rất nhẹ.
Giống như có người đang khẽ đáp lại tôi.
Trước ngày khai giảng, tôi đến nghĩa trang liệt sĩ một chuyến.
Mộ của ông nội nằm ở hàng trong cùng.
Tôi mang theo hoa và cả giấy báo nhập học mới.
Trước bia mộ rất sạch sẽ, có lẽ nhân viên vừa lau dọn.
Tôi ngồi xổm xuống, mở giấy báo nhập học ra cho ông xem.
“Đồng chí Lộc Hoài Sơn, cháu gái của đồng chí đã được Đại học Y khoa Thủ đô tiếp nhận.”
Nói xong câu này, chính tôi lại bật cười trước.
Cười một lúc, nước mắt lại rơi xuống.
“Ông nội, trước đây cháu luôn cảm thấy mình chỉ có ông. Sau khi ông rời đi, cháu không còn gì nữa.”
“Vì vậy, lúc bọn họ mắng cháu là đứa không ai cần, cháu mới đau lòng đến thế.”
“Nhưng bây giờ cháu đã hiểu. Cháu vẫn còn lòng tự trọng ông để lại và con đường do chính cháu thi đỗ mà có được.”
Tôi đặt kết quả xử lý trước bia mộ.
“Những người bắt nạt cháu đều đã bị trừng phạt. Bọn họ không thể ép cháu trở lại như trước.”
Gió thổi qua hàng thông bách, mang theo mùi cỏ cây nhè nhẹ.
Tôi ngồi rất lâu.
Mãi đến khi nghĩa trang sắp đóng cửa, nhân viên nhắc nhở, tôi mới đứng lên.
Trước khi rời đi, tôi cất tấm huân chương trở lại ngăn trong cặp.
Nó rất nặng.
Không phải trọng lượng.
Mà là lời nhắc nhở.
Nhắc tôi mình đến từ đâu, đồng thời nhắc tôi phải đi về đâu.
9
Ngày xuất phát, bà Trần tiễn tôi đến ga tàu.
Bà là hàng xóm sống cạnh nhà tôi.
Trong nửa năm ông nội bệnh nặng, bà thường xuyên mang cháo sang cho tôi.
Tôi gọi bà là bà nội, bà cũng thật sự xem tôi như nửa đứa cháu gái.
Suốt dọc đường, bà liên tục dặn dò.
“Đến trường đừng tiết kiệm tiền ăn.”
“Không đủ quần áo thì mua thêm, đừng suốt ngày mặc đồ cũ.”
“Nếu có người bắt nạt cháu, phải lập tức báo cho giáo viên. Không được thì báo cảnh sát.”
Nói đến cuối, vành mắt bà đỏ lên.
“Nếu ông nội cháu nhìn thấy, không biết sẽ vui đến mức nào.”
Tôi ôm lấy bà.
“Bà Trần, cháu cảm ơn bà.”
Bà vỗ nhẹ lên lưng tôi.
“Cảm ơn gì chứ? Đứa trẻ này số khổ nhưng lại có ý chí. Sau này đến thành phố lớn, phải học hành cho tốt, ăn uống đầy đủ, đừng để người khác bắt nạt nữa.”
Tôi gật đầu.
“Sẽ không đâu ạ.”
Trước cửa soát vé, Hứa Niệm cũng chạy đến.
Cậu ấy đưa cho tôi một chiếc túi nhỏ.
“Tớ mua kem dưỡng tay cho cậu. Mùa đông ở Thủ đô rất khô, cậu đừng lại tiếc không nỡ dùng.”
Tôi cười: “Sao cậu lại giống bà Trần thế?”
Mắt cậu ấy đỏ hoe nhưng vẫn cố ý hung dữ với tôi.
“Bớt nói nhảm đi. Đến trường nhớ chụp ảnh cho tớ. Tớ muốn xem Đại học Y khoa Thủ đô trông như thế nào.”
“Được.”
Cậu ấy đột nhiên ôm lấy tôi.
“Lộc Chi, xin lỗi cậu, cũng cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn tớ chuyện gì?”
“Cảm ơn cậu đã giúp tớ hiểu rằng im lặng không phải lựa chọn duy nhất.”
Tôi sửng sốt một lát.
Sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng cậu ấy.
Thông báo trên loa vang lên.
Tôi kéo vali đi vào bên trong.
Khi đi qua cửa soát vé, tôi quay đầu lại.
Bà Trần và Hứa Niệm đứng giữa đám đông vẫy tay với tôi.
Phía sau họ là Nam Xuyên, nơi tôi đã sống suốt mười tám năm.
Có những con ngõ chật hẹp.
Có mái hiên bị dột.
Có ngôi trường nơi tôi từng bị cười nhạo, từng bị cô lập nhưng cũng đã liều mạng học tập.
Còn có ngọn núi xanh nơi ông nội yên nghỉ.
Sau khi tàu khởi hành, tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Điện thoại rung lên.
Đó là tin nhắn của giáo viên phòng tuyển sinh Đại học Y khoa Thủ đô.
“Bạn học Lộc Chi, chào mừng em đến trường báo danh. Chúc em tiếp tục tiến về phía trước tại một khởi đầu mới.”
Tôi nhìn dòng chữ này, chậm rãi mỉm cười.
Thành phố ngoài cửa sổ dần lùi lại phía sau.
Những tòa nhà dần thấp xuống, đồng ruộng trải rộng trước mắt.
Tôi lấy tấm huân chương từ ngăn trong cặp ra, nắm trong lòng bàn tay.
Kim loại hơi lạnh.
Nhưng trái tim tôi lại rất ấm áp.
Sau này Mạnh Dao sống thế nào, tôi không cố ý tìm hiểu nữa.
Tôi chỉ nghe Hứa Niệm nói rằng sau khi trường đại học của cô ta biết về hình thức kỷ luật, họ đã hủy học bổng dành cho tân sinh viên của cô ta, đồng thời yêu cầu sau khi nhập học cô ta phải tham gia giáo dục về nội quy trường học.
Sau khi chuyện Mạnh Chấn Bang quyên góp tòa nhà bị cư dân mạng đào lại, nhà trường cũng công khai giải thích rằng việc quyên góp không thể can thiệp vào công tác quản lý học sinh.
Đào Ánh Thu không còn được chủ nhiệm lớp cuối cấp nữa.