Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Y khoa Thủ đô.
Mạnh Dao đã xé nát từng trang giấy báo nhập học của tôi ngay trước mặt cả lớp.
“Lộc Chi, giấy báo nhập học cũng chẳng còn nữa, cô lấy tư cách gì đến Thủ đô học y?”
Cả căn phòng vang lên tiếng cười ầm ĩ.
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh giấy vụn lên.
Bọn họ tưởng tôi sẽ lại giống như ba năm qua âm thầm nuốt hết mọi ấm ức vào lòng.
Tôi lạnh lùng nhìn Mạnh Dao.
“Cô có biết phá hỏng giấy báo nhập học của người khác sẽ bị phạt thế nào không?”
Mạnh Dao khinh thường cười nhạt.
“Chỉ bằng cô sao? Nghèo đến mức này mà còn muốn kiện tôi? Nằm mơ đi.”
Tôi bỏ những mảnh giấy vụn vào cặp rồi đi đến đồn cảnh sát.
Cảnh sát hỏi tôi: “Cô bé, có chuyện gì vậy?”
Tôi lấy từ ngăn trong cặp ra tấm huân chương chiến công hạng nhất mà ông nội để lại, giọng nghẹn ngào.
“Đến lúc qua đời, ông nội vẫn tiếc nuối vì không thể thi đỗ Đại học Y khoa Thủ đô. Cháu khó khăn lắm mới thay ông hoàn thành ước nguyện, nhưng giấy báo nhập học của cháu lại bị người ta phá hỏng.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận