Chương 2 - Giá Vàng Và Những Lời Dối Trá
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu đầy vẻ dạy dỗ.
“Tính rõ cái gì?”
“Người một nhà mà cứ phải tính toán rõ ràng như thế, cô có ý đồ gì?”
“Cô gả vào nhà họ Trần chúng tôi nhiều năm như vậy, bình thường mẹ chăm sóc cô không ít đúng không?”
“Cho dù mẹ thật sự đưa thiếu cô vài trăm hay vài nghìn, cô coi như hiếu kính người già không được sao?”
Tôi cảm thấy vô cùng nực cười.
Vài trăm, vài nghìn sao? Đó là hơn một triệu.
Tôi nhìn mẹ chồng, bà đang cúi đầu ngồi ở một góc ghế sofa.
Chị dâu đứng bên cạnh phụ họa.
“Đúng vậy! Cô nhìn xem, có con dâu nhà ai như cô không, chui vào mắt tiền rồi không thoát ra nổi.”
“Tôi thấy bình thường cô được Trần Huy chiều hư rồi, chẳng biết quy củ gì cả!”
Chủ đề chuyển sang Trần Huy, Trần Phong quay sang nhìn anh ta với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Trần Huy, em chỉ đứng nhìn thôi à?”
“Vợ em nói chuyện với mẹ như vậy mà em không thả nổi một tiếng sao?”
Bị anh cả quát, Trần Huy cảm thấy mất mặt.
Anh ta bước tới, nắm chặt cánh tay tôi.
“Thanh Lê, em đừng làm loạn nữa được không?”
“Anh cả nói đúng, người một nhà tính toán rõ ràng như vậy làm gì?”
“Em mau lấy khóa vàng ra cho con bé đeo, xin lỗi mẹ một câu, chuyện này coi như bỏ qua.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Đây chính là người chồng tốt mà tôi đã chọn.
Mỗi khi xảy ra chuyện, anh ta chưa bao giờ hỏi rõ đúng sai, chỉ cần người nhà anh ta cảm thấy không đúng thì đó chính là lỗi của tôi.
Tôi hất tay anh ta ra.
“Dựa vào đâu mà tôi phải xin lỗi?”
“Món đồ này do tôi tự tay làm, tiền vốn mua vàng cũng là của tôi.”
“Chưa nhận được tiền thì không ai được phép mang chiếc khóa này đi.”
Trần Phong nổi giận.
“Cố Thanh Lê, cô được nể mặt mà không biết điều đúng không?”
“Mấy năm nay mẹ đã tiêu bao nhiêu tiền ở chỗ cô, mọi người đều biết rõ!”
“Bây giờ cô không những không biết ơn mà còn muốn cắn ngược lại?”
“Hôm nay chiếc khóa này, cô muốn đưa cũng phải đưa, không muốn đưa cũng phải đưa. Đừng ép chúng tôi phải ra tay!”
Ba người bọn họ, kẻ một câu người một lời, vây tôi ở giữa.
Còn mẹ chồng thì đứng bên cạnh giả vờ lau nước mắt.
“Đừng cãi nhau nữa, tất cả đều là lỗi của mẹ…”
“Bộ xương già này không nên mua vàng làm gì, khiến gia đình các con không yên ổn.”
“Thanh Lê à, con đừng giận anh chị con, bọn họ cũng chỉ vì thương mẹ.”
Bà vừa khóc, Trần Phong và Trần Huy càng đau lòng hơn.
Trần Huy thậm chí còn hạ giọng cảnh cáo tôi.
“Cố Thanh Lê, hôm nay em nhất định phải khiến anh mất mặt đúng không?”
“Nếu em còn làm loạn, về nhà chúng ta sẽ ly hôn!”
4
“Được, chín giờ sáng mai, gặp nhau trước cửa Cục Dân chính.”
Trần Huy sững sờ.
Có lẽ anh ta cho rằng tôi vẫn sẽ giống như trước đây, vì anh ta mà nuốt cơn giận này xuống.
Dù sao trước đây, bất kể anh cả và chị dâu chiếm lợi thế nào, tôi cũng đều nhịn được thì nhịn.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn nhường nhịn nữa.
Chị dâu đứng bên cạnh cao giọng.
“Trần Huy, em nghe thấy chưa? Cô ta đã có âm mưu từ trước rồi!”
“Vì muốn nuốt tiền của mẹ mà đến cuộc hôn nhân cũng không cần nữa!”
“Tôi nói cho cô biết, Cố Thanh Lê, hôm nay cô không nhả hết số tiền mẹ đã đưa cho cô suốt những năm qua ra thì đừng hòng bước khỏi cánh cửa này!”
Trần Phong cũng nhét điện thoại của tôi vào túi, chỉ thẳng vào tôi.
“Dùng chuyện ly hôn để dọa em trai tôi à?”
“Hôm nay cho dù cô có chết cũng phải khai rõ tiền dưỡng già của mẹ đã đi đâu.”
Mẹ chồng ở bên cạnh lo đến vã mồ hôi.
Bà vội vàng kéo tay chị dâu.
“Con dâu cả, đừng cãi nữa… Đều là người một nhà, truyền ra ngoài sẽ bị người ta chê cười.”
“Số tiền ấy… cứ coi như mẹ trợ cấp cho vợ chồng chúng nó, mẹ không cần nữa.”
Chị dâu hất mạnh tay mẹ chồng ra.
“Mẹ coi cô ta như con gái ruột, còn cô ta coi mẹ như máy rút tiền.”
“Theo con, loại con dâu bất hiếu này phải quỳ xuống xin lỗi mẹ!”
Quỳ xuống xin lỗi sao?
Tôi đã tự bù vào gần hai triệu mà còn phải quỳ xuống xin lỗi.
Tôi không để ý đến tiếng la hét của chị dâu, quay sang nhìn Trần Huy.
“Trần Huy, anh cũng cho rằng em đã lừa tiền mẹ sao?”
Trần Huy tránh ánh mắt tôi.
“Những lời chị dâu nói cũng không phải không có lý.”
“Bình thường em đều mày mò trong cái xưởng nhỏ đó, ai biết em dùng nguyên liệu gì.”
“Nếu em thật sự không lấy tiền của mẹ, cứ lấy hóa đơn ra cho anh cả và chị dâu xem chẳng phải được rồi sao?”
Tôi gật đầu.
“Hóa đơn tôi có, ngay trong căn phòng này.”
Nghe vậy, mẹ chồng đột nhiên ôm ngực, liên tục kêu đau rồi ngã xuống ghế sofa.
Trần Phong và Trần Huy lập tức vây quanh.
Trần Phong vừa vuốt ngực giúp mẹ chồng vừa hung dữ trừng mắt nhìn tôi.
“Cố Thanh Lê, cô nhìn xem cô đã khiến mẹ tức thành thế nào!”
“Nếu mẹ xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến cô phải trả giá!”
Chị dâu cũng chỉ thẳng vào mũi tôi mắng.
“Hôm nay nếu cô không lấy được chứng cứ chứng minh mình không lừa tiền, tôi sẽ đến Cục Công thương tố cáo cô bán vàng giả!”
“Khiến cái cửa hàng rách nát của cô phải đóng cửa!”
“Còn kiện cô tội lừa đảo, cho cô vào tù ngồi mấy năm!”
Nói xong, chị dâu lấy điện thoại ra, trông như chuẩn bị báo cảnh sát.
Tôi nhìn chị ta.
“Vậy chị đi kiện đi.”