Chương 2 - Giá Trị Thật Sự Của Vải Quải Lục

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc này trong đầu tôi chỉ toàn là số vải này. Chỉ cần đưa chúng an toàn đến tỉnh, những chuyện còn lại luôn có thể từ từ giải quyết.

Nhưng xe vừa chạy đến quốc lộ, tài xế bỗng phanh lại.

“Đám người này muốn chết à?” Tài xế mắng một tiếng.

Tôi ngẩng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện phía trước có bảy tám chiếc xe con đang đỗ chắn ngang, còn có hơn mười người đứng giữa đường giơ tay chặn lại.

Mà người đứng đầu tiên lại là Tiền Phương!

Sau lưng cô ta là Lưu Mỹ Cầm, phía sau nữa là những phụ huynh trong mẫu giáo.

Đám người này ai nấy đều cầm điện thoại, vẻ mặt phấn khích.

Lưu Mỹ Cầm là người đầu tiên hét lên: Lâm Dịch Đồng! Cô không bán đúng không? Vậy chúng tôi tự lấy! Yên tâm, 5 tệ một cân, không thiếu cô một xu!”

Tôi nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng, Tiền Phương đã thong thả nói.

“Các phụ huynh, số vải này vốn là dành cho mẫu giáo chúng ta! Là cô ta tự đổi ý không nhận, mọi người không cần giữ mặt mũi cho cô ta!”

Cô ta vừa nói xong, phụ huynh lập tức kích động.

Có người dẫn đầu đi về phía xe tải, bắt đầu kéo tay nắm cửa thùng xe. Tài xế điên cuồng bấm còi nhưng không thể dọa được họ.

Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, xuống xe chắn trước thùng xe.

“Các người điên rồi à? Lô vải này không phải dành cho các người! Các người đang cướp đấy! Đây là phạm tội!”

Nhưng một nam phụ huynh lại đẩy mạnh tôi ra.

“Cút đi, chỉ là một xe trái cây thôi, cướp cái gì?”

Tiền Phương càng che miệng cười: “Được rồi, mọi người cứ chuyển vải trước đi, đến lúc đó đưa tiền cho cô ấy là được.”

Nghe vậy, vài phụ huynh nhanh chóng tiến lên.

Hai người kéo tôi ra, những người còn lại ùa lên mở thùng xe. Có người đã chạm vào thùng đóng gói vải.

“Không được động vào! Các người căn bản không biết số vải này là ai đặt…”

“Có gì mà không được động? Chúng tôi mua trước!”

“Đúng đó, đến trước được trước, hiểu không?”

Tiền Phương đứng phía sau ung dung gọi: “Mọi người xếp hàng trật tự nhé, mỗi nhà mười cân thôi, chúng ta cũng không tham.”

Dáng vẻ cô ta nhàn nhã như đang tổ chức mua chung, nhưng rõ ràng họ đang cướp.

Tôi bị người ta kéo ra ngoài cùng. Dù có cầu xin thế nào, tôi cũng không thể ngăn được hành vi điên cuồng của đám người này.

Ngay lúc họ đang bận chia vải, phía xa bỗng vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.

Hai chiếc xe cảnh sát mở đường. Đám người vừa rồi còn đang tranh nhau cướp vải nhanh chóng tản ra. Phía sau là mấy chiếc xe việt dã màu đen mang biển quân đội.

Sau khi xe dừng lại, vài lãnh đạo cấp tỉnh khí thế uy nghiêm bước xuống.

Nhìn thấy những thùng vải rơi vãi dưới đất, họ lập tức nổi giận.

“Đây là số vải được đặt riêng cho quốc yến cuối tuần, ai cho các người lá gan động vào?”

5

Nhìn đoàn xe việt dã đen nghịt, những phụ huynh vừa rồi còn tranh cướp vải, ai nấy đều cứng đờ tại chỗ, không biết phải làm sao.

Người lãnh đạo đứng trước nhất tóc đã hoa râm, cả người tỏa ra khí thế không giận mà uy.

“Những quả vải này đều có số hiệu, trọng lượng và độ đường ghi trong hồ sơ. Các người có biết làm hỏng một quả thì phải chịu trách nhiệm lớn đến mức nào không?”

Vị lãnh đạo lớn tuổi giận không nhẹ. Nhân viên phía sau lập tức tiến lên kiểm tra.

Các phụ huynh đối diện đã tái mét mặt mày, đặc biệt là Tiền Phương. Cô ta thậm chí vô thức lùi về sau đám đông.

“Tất cả không được rời đi, chấp nhận điều tra!”

Người xuống từ xe cảnh sát cầm bộ đàm, yêu cầu tất cả phụ huynh đứng chung một chỗ.

Trước đó họ kiêu ngạo bao nhiêu, bây giờ nhếch nhác bấy nhiêu. Ai nấy đều không dám nói, run rẩy xếp hàng đứng yên.

Lúc này vị lãnh đạo lớn tuổi đi tới, nhìn tôi rồi nhíu mày.

“Cô là Lâm Dịch Đồng đúng không? Con gái của Kiến Bình?”

“Là tôi. Xin lỗi lãnh đạo, là tôi không chuẩn bị tốt…” Tôi gật đầu, cố để giọng mình nghe thật ổn định.

Ông lắc đầu nói: “Không trách cô. Vốn dĩ số vải lần này nên do chúng tôi phái người đến hộ tống.”

“Thật sự là vì hai ngày nay tỉnh đang tổ chức hoạt động, không điều được người, nên mới định đón giữa đường. Không ngờ lại gặp chuyện như thế này.”

Nhân viên vừa đi điều tra lúc này cũng quay lại.

“Giám đốc Châu, có ba thùng vải bị xé bao bì. Qua kiểm kê sơ bộ, có 17 quả vải có số hiệu bị hư hại, một phần quả rơi xuống đất, hình thức đã bị ảnh hưởng.”

Nghe vậy, sắc mặt Giám đốc Châu càng khó coi.

Những phụ huynh ngang ngược kia càng vội xua tay, tỏ ý chuyện này không liên quan đến họ.

“Lãnh đạo, đây, đây chỉ là hiểu lầm thôi. Chúng tôi chỉ muốn mua chút vải…” Tiền Phương bị đẩy ra, ấp úng giải thích.

“Mua? Chặn xe cướp hàng mà gọi là mua?”

Giám đốc Châu tức giận nói: “Đây đều là trái cây chỉ định dùng trong quốc yến, số lượng đã cố định! Các người biết mình đã làm gì không?”

Ông liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của số vải này. Trong đám phụ huynh, cuối cùng có người không chịu nổi áp lực, bật khóc.

Camera bên đường vừa khéo quay lại hành vi ngang ngược của những phụ huynh ấy. Cảnh sát bắt đầu lần lượt điều tra từng người.

Tiền Phương là người đầu tiên bị gọi qua Đối mặt với cảnh sát, rõ ràng cô ta không còn ung dung như trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)