Về quê giúp bố mẹ hái vải trong kỳ nghỉ, giáo viên chủ nhiệm của con gái nhìn thấy bài đăng của tôi trên vòng bạn bè thì nhắn riêng cho tôi.
“Mẹ Thư Hàm, nhà chị bán vải à? Đúng lúc tháng sau mẫu giáo chưa đặt trái cây, vậy đặt luôn chỗ chị nhé.”
“Tôi sẽ không để chị thiệt đâu, tính cho chị 5 tệ một cân, chị chỉ cần tìm xe chở đến cổng trường là được.”
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Vải nhà tôi là vải Quải Lục Tăng Thành, được mệnh danh là “Hermes trong giới vải”, giá trung bình một cân cũng phải từ nghìn tệ trở lên. 5 tệ còn không mua nổi một cái vỏ.
Dù rất cạn lời, tôi vẫn lịch sự trả lời: “Xin lỗi cô, vải đã được đặt hết rồi, cô tìm nhà khác nhé.”
Không ngờ giáo viên chủ nhiệm quay đầu đăng luôn ảnh vải nhà tôi vào nhóm.
“Trái cây tháng sau của mẫu giáo thống nhất đổi thành vải Quải Lục Tăng Thành.”
“Phụ huynh nào có nhu cầu mua riêng thì có thể nối tiếp đăng ký, 5 tệ một cân!”
Nhóm phụ huynh lập tức bùng nổ, mọi người tranh nhau đặt hàng.
Ba ngày sau, họ chặn chiếc xe tải chở hàng của tôi lên tỉnh, nhất quyết muốn ép mua ép bán.
Chưa kịp để họ cướp sạch số vải, mấy chiếc xe mang biển quân đội đã chạy tới chặn đường. Từ trên xe, vài lãnh đạo cấp tỉnh bước xuống, sắc mặt lạnh tanh.
“Đây là số vải được đặt riêng cho quốc yến cuối tuần, ai cho các người lá gan động vào?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận