Chương 2 - Giá Trị Của Sự Hoàn Hảo
Dù sao bây giờ tôi cũng không cần biết nữa.
Dưới bức ảnh gia đình có một dòng chữ nhỏ:
“Chào mừng bảo bối về nhà. 25/02/2025.”
Hôm đó, tôi đang nằm trên bàn phẫu thuật, bị lấy xương sườn để độn mũi.
Khi tỉnh dậy, phòng bệnh trống không.
Y tá vào thay thuốc, chỉ nói một câu:
“Mẹ cháu có việc nên đi rồi.”
Hóa ra, lúc tôi đau đến thở cũng khó khăn, họ đang chụp ảnh gia đình.
Tôi sờ lên vết sẹo trước ngực.
Xương không còn nữa.
Sẹo vẫn ở đó.
Đau.
Nhưng hình như cũng không còn đau đến vậy.
Chị bưng cho mẹ một ly nước.
“Mẹ, đừng giận nữa. Em gái chỉ vì quá muốn được mọi người chú ý nên mới làm sai thôi.”
Mẹ không nhận nước, quay mặt đi.
Chị thở dài, vỗ nhẹ lưng mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ chiều em quá rồi.”
“Năm đó vừa sinh em ấy ra, mẹ đã dồn hết yêu thương cho em ấy, bỏ con sang một bên. Mẹ chiều em ấy đến mức ích kỷ, khó chiều. Em ấy cứ đòi con đi đón tan học rồi mua bánh kem. Nếu không phải vì em ấy, con đã không bị lạc.”
Giọng chị thấp xuống, mắt đỏ hoe.
“Bây giờ con khó khăn lắm mới trở về, vậy mà em ấy lại làm trò này.”
Mẹ muốn nói gì đó, nhưng chị giữ tay mẹ lại.
“May mà con ngăn mẹ, không cho mẹ nói với em ấy chuyện con trở về. Như vậy em ấy mới chịu làm phẫu thuật này. Nếu không, chắc chắn mẹ sẽ mềm lòng rồi nghe theo em ấy.”
Chị dừng lại một chút, giọng dịu xuống.
“Hơn nữa, làm phẫu thuật này cũng tốt cho em ấy mà. Em ấy thấp, ở trường hay bị người ta cười nhạo. Làm xong cũng tự tin hơn.”
Mẹ không nói gì.
“Còn em ấy thì sao? Nói dối, lừa người.” Giọng chị lại cứng lên. “Theo con thấy, vẫn phạt quá nhẹ, chưa đủ đau. Nên cắt cả thuốc giảm đau của em ấy đi, xem em ấy có nhớ đời không.”
Mẹ do dự.
“Cắt xương đã đau lắm rồi. Nếu còn cắt thuốc giảm đau…”
“Mẹ, mẹ lại mềm lòng nữa rồi. Mẹ không thương con à? Mẹ có biết mấy năm nay con ở bên ngoài sống thế nào không?”
Giọng chị run lên, nước mắt rơi xuống.
“Em gái đã chiếm bố mẹ bao nhiêu năm rồi. Con chỉ cần một năm này thôi, một năm cũng không được sao?”
Mẹ sững người rất lâu, rồi ôm chị vào lòng.
“Được. Con nói gì cũng được.”
Hóa ra là vậy.
Vậy thì chị ơi, bây giờ chị có thể một mình có được toàn bộ tình yêu của bố mẹ rồi.
Em sẽ không tranh với chị nữa.
Nhưng chị à, năm đó là em mè nheo bắt chị đến đón em sao?
Chương 4
Bố nhíu mày.
“Hy Hy, đừng quá đáng. Bố mẹ đã ở bên con một năm rồi. An An một năm mới được gặp bố một lần.”
“Mỗi lần bố về, con bé lại thay đổi một kiểu. Lần trước gặp nó còn biết cười, lần này thì ngay cả nói cũng không nói. Bây giờ phẫu thuật cũng làm xong rồi, nên nói cho nó biết chuyện con trở về đi. Không thể để nó một mình gánh mãi như vậy.”
“Đủ rồi, chuyện của An An anh không cần quản.” Mẹ cắt ngang lời bố. “Hy Hy vui là quan trọng nhất.”
“Em cứ chiều con đi.” Bố trừng mắt nhìn mẹ.
Bố bình tĩnh lại một chút, nhìn chị, giọng mềm xuống.
“Hy Hy, nghe bố. Ngày mai bố mẹ đưa con đi thăm An An. An An thấy con chắc chắn sẽ rất vui.”
Chị đỏ mắt, gật đầu.
“Vâng. Bố mẹ đừng vì con mà cãi nhau… Con đi.”
Chị dừng một chút.
“Con cũng nhớ em gái. Vừa rồi con chỉ nói trong lúc tức giận thôi.”
Câu này chị nói rất nhẹ.
Nhẹ đến mức người ta có thể lơ đi, nhưng cũng đủ khiến bố mẹ càng thương xót chị hơn.
Sáng hôm sau, bố mẹ dẫn chị ra ngoài.
“Bố, mua dâu cho em gái đi. Em ấy thích ăn dâu.”
Bố xoa đầu chị.
“Được.”
Chị chọn rất nhiều quả dâu to, đỏ mọng.
Khóe miệng tôi giật nhẹ, không biết có tính là cười không.
Thứ tôi thích ăn vốn chẳng phải dâu.
Đó là món chị thích.
Còn tôi suốt bao năm qua đều bị ép ăn dâu, dù lần nào ăn vào tôi cũng nôn.
Nhưng mẹ luôn chọn làm như không thấy.
Tôi nhìn thoáng qua những quả xoài bên cạnh, rồi lại dời mắt đi.
Đi được nửa đường, mẹ bỗng nói:
“Ôi, mẹ quên mua quần cho An An rồi. Trước khi phẫu thuật, nó nói nó muốn mặc quần.”
“Hai bố con đi trước đi. Mẹ đi mua cho nó một chiếc.”
Bố nhìn đồng hồ.
“Vậy anh đi cùng em. Hy Hy, con đi trước nói chuyện với em gái một lát nhé.”
Chị gật đầu, xách hoa và trái cây đi trước.
Mẹ vào trung tâm thương mại, vội vàng lấy một chiếc quần rồi cùng bố quay lại.
Tôi bay lơ lửng giữa không trung, nhìn chiếc quần trong tay mẹ.
Đây là lần đầu tiên mẹ nghe thấy mong muốn của tôi.
Nhưng tôi không còn mặc được nữa.
Đến lúc chết, tôi vẫn mặc chiếc váy dài của chị.
Vừa đến bệnh viện, chị đã che mặt, khóc lóc chạy ra.
Mẹ vội bước tới.
“Sao vậy?”
Chị lắc đầu, cắn môi, nước mắt lưng tròng.
Bố kéo tay chị xuống, liền thấy nửa khuôn mặt chị sưng đỏ.
“Ai làm?” Giọng mẹ run lên.
Chị cúi đầu, giọng rất nhỏ:
“Em gái… không muốn gặp con nữa.”
Tôi bay trên không, há miệng ra rồi lại ngậm lại.
Mẹ sững người.
“Nó nói vậy à?”
Bố không nói gì, mày nhíu chặt.
Mẹ xoay người định lao vào bệnh viện.
Chị kéo chặt mẹ lại.
“Mẹ, đừng đi…”
“Con đừng cản mẹ!” Mẹ muốn hất tay chị ra.
“Mẹ, con xin mẹ…” Chị níu mẹ. “Mẹ mà vào, em gái sẽ càng ghét con hơn.”
Mẹ dừng lại, nhìn mặt chị, rồi lại nhìn cửa bệnh viện.
Rất lâu sau, vai mẹ rũ xuống.
“Đi, về nhà.”
Mẹ ơi, mẹ tin chị đến vậy sao?
Chỉ còn một bước nữa thôi, mẹ sẽ biết con có lừa mẹ hay không.