Chương 3 - Giá Trị Của Hai Ngàn Tệ
“Bảo anh con đi đón!” Giọng bà bỗng cao vút lên, “Làm gì có chuyện Tết nhất không về nhà? Chị dâu cũng muốn gặp con mà.”
“Gặp con?”
“Đúng rồi, nó bảo chưa gặp con bao giờ, dù gì cũng là em gái ruột của Lỗi Lỗi.”
Tôi không lên tiếng.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng bố tôi: “Bà nói chuyện tử tế với nó xem nào!”
Rồi tiếng mẹ tôi ép giọng xuống: “Thì tôi đang nói đây! Ông quát cái gì mà quát!”
Một tràng sột soạt.
Đổi người nghe máy rồi.
“Tiểu Nhu, bố đây.”
Giọng bố tôi rất trầm.
“Tết về nhà đi con, bố làm đồ ăn ngon cho. Trước đây con thích nhất món thịt kho tàu bố làm mà.”
“Bố.” Tôi gọi một tiếng.
“Hửm?”
“Xe lăn thực sự không tiện đâu bố.”
“Bố cõng con!” Ông cuống lên, “Bố cõng con lên lầu! Nhà mình tầng ba, không cao, bố cõng nổi!”
“Rồi sao nữa?” Tôi hỏi.
“Rồi sao là sao?”
“Ăn xong, mọi người đưa con về phòng trọ. Bố lại cõng con lên tầng sáu à?”
Ông im lặng.
Tiếng thở rất nặng nhọc.
Rất lâu sau, ông nói: “Con vẫn còn oán hận bố mẹ.”
“Không có.”
Thật sự không có.
Oán hận mệt lắm.
Bây giờ tôi không còn sức đâu mà oán hận bất kỳ ai.
“Vậy thì về đi con,” giọng ông mềm lại, “Cứ coi như… coi như để bố mẹ yên tâm. Chỗ chị dâu con, bố mẹ cũng phải có cái mà ăn nói.”
“Ăn nói cái gì?”
“Nó nghe chuyện con ở riêng bên ngoài một mình, nghĩ bố mẹ tàn nhẫn.” Bố tôi thở dài, “Về ăn bữa cơm, để nó thấy nhà mình không bạc đãi con.”
Tôi bật cười.
Cười thành tiếng.
“Bố, mọi người quên mất tại sao con lại phải ở ngoài một mình rồi à?”
Trong điện thoại im lặng như tờ.
“Tiểu Nhu…”
“Nhà xe một tháng sáu trăm,” tôi ngắt lời ông, “Rẻ hơn chỗ con đang ở hai trăm. Nhưng không có cửa sổ, ban ngày cũng phải bật đèn.”
“Con nói gì cơ?”
“Không có gì ạ.”
Tôi cúp máy.
Tôi ngồi thu lu dưới đất không nhúc nhích.
Mãi đến khi trời tối mịt, ánh trăng từ cửa sổ trườn vào, chiếu lên hai ống quần trống huơ trống hoác của tôi.
Tôi lết người dậy, mở máy tính.
Hệ thống cửa hàng báo có mười mấy tin nhắn mới.
Một khách hàng nhắn: “Chủ shop ơi, tôi thấy mẫu túi này trên tạp chí, cô làm được không?”
Cô ấy gửi một bức ảnh.
Đó là một chiếc túi yên ngựa rất phức tạp, kỹ thuật khâu chần, phụ kiện kim loại nhìn rất đặc biệt.
“Có thể thử xem sao.” Tôi nhắn lại.
“Bao nhiêu tiền?”
“Lần đầu tôi làm mẫu này, lấy cô giá gốc thôi, tám trăm. Làm hỏng thì không lấy tiền.”
“Rẻ thế á? Hàng auth trong store bán tận ba vạn sáu lận!”
“Vâng, tôi làm.”
Ba ngày sau, tôi đi mua da, phụ kiện, dụng cụ.
Tiêu sạch tiền tiết kiệm.
Còn vay qua thẻ tín dụng hai ngàn.
Làm hỏng ba lần.
Đến lần thứ tư, tôi hoàn thành vào lúc bốn giờ sáng.
Chụp ảnh, gửi cho khách.
Cô ấy rep trong vòng một giây: “Trời đất ơi! Y xì đúc! Không, tôi thấy còn đẹp hơn cả bản gốc!”
“Cho tôi địa chỉ, tôi gửi chuyển phát nhanh, phí ship người nhận trả.”
“Khoan đã, tôi chuyển cho cô năm ngàn! Cô làm đỉnh quá!”
Tôi nhìn dòng chữ đó, ngón tay khựng lại trên bàn phím.
“Đã thỏa thuận là tám trăm.”
“Đó là giá vật tư! Phải tính thêm tiền công chứ! Cô xứng đáng!”
Lúc năm ngàn tệ ting ting vào tài khoản cũng là lúc trời vừa sáng.
Tôi thanh toán hết nợ thẻ tín dụng.
Rồi gọi điện cho chủ nhà: “Nhà xe đó tôi thuê, hôm nay tôi chuyển đồ luôn.”
**Chương 4**
Nhà xe quả thật không có cửa sổ.
Hai mươi mét vuông, một chiếc giường, một bàn làm việc, kệ xếp đầy da thuộc.
Nhưng rẻ.
Và không phải leo sáu tầng lầu.
Tôi đặt một tấm biển trước cửa: “Đồ da thủ công Tiểu Nhu”. Chữ được cắt từ da vụn, xiêu vẹo nhưng nổi bật.
Ngày thứ ba chuyển đến, có người gõ cửa.
Đó là một người phụ nữ trung niên uốn tóc xoăn, mặc đồ ngủ lụa, khoác ngoài chiếc áo phao.
“Cô là người làm túi xách à?”
Bà ấy thò đầu nhìn vào trong, ánh mắt lướt qua chân tôi một giây rồi nhanh chóng dời đi.