Chương 3 - Gia Thư Ngàn Vàng và Cái Chết Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

04

Tùng Hạc Đường.

Nơi lão phu nhân Hầu phủ ngày ngày tụng kinh niệm Phật.

Khói đàn hương lượn lờ nghi ngút.

Ta vừa bước tới cổng viện thì bị hai bà tử vạm vỡ, thô kệch chắn đường.

“Đứng lại! Lão phu nhân đang tĩnh tu, không tiếp khách!”

Ta liếc nhìn hai mụ một cái.

“Tránh ra.”

Bà tử chống nạnh quát tháo: “Nha đầu hoang dã từ xó xỉnh nào tới, cút xéo ra xa!”

Ta vung tay.

Chát! Chát!

Hai cái tát giòn giã rền vang.

Hai bà tử bị đánh cho lảo đảo lùi lại, ôm mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Ta nghênh ngang bước thẳng vào trong.

Tại chính đường, một lão ma ma ăn vận phú quý, tóc tai búi cẩn thận không một sợi rối, đang đứng chỉ trỏ đám tiểu nha hoàn lau dọn bàn thờ Phật.

Mụ quay lưng về phía ta, the thé giọng the thé: “Tất cả cẩn thận cái tay cho ta! Lau không sạch thì liệu mà giữ lấy cái mạng da đấy!”

Kẻ này chính là Lý ma ma.

Ta sải bước tiến tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, mụ sốt ruột ngoảnh lại mắng mỏ: “Ai cho các ngươi tự tiện xông vào? Đúng là không có quy củ…”

Lời mụ nghẹn bặt nơi cuống họng.

Mụ đã nhận ra ta.

Vừa rồi ở chính đường, mụ đứng hầu sau lưng lão phu nhân, đã tận mắt chứng kiến toàn bộ màn chém giết kia.

Sắc mặt Lý ma ma biến đổi xoành xoạch, nhưng rất nhanh sau đó liền gượng gạo nặn ra nụ cười: “Ôi chao, là Thẩm tiểu thư đấy ư, sao người lại tới chốn này? Lão phu nhân đang chợp mắt nghỉ ngơi…”

Ta lạnh lùng cắt ngang lời mụ:

“Bổng lộc phân phát cho viện của biểu tỷ ta, là do ngươi bớt xén?”

Nụ cười trên mặt Lý ma ma cứng đờ.

“Thẩm tiểu thư chớ có nói đùa, lão nô làm sao dám…”

“Yến sào thuốc bổ hằng tháng, bị đánh tráo thành loại vụn nát hạ đẳng nhất.”

“Y phục bốn mùa, cố tình may nhỏ may cũ kỹ.”

“Đến cả than sưởi, cũng chỉ phát loại than đen phẩm cấp thấp nhất, khói mù mịt sặc sụa cả phòng.”

Ta gằn từng câu từng chữ, đôi mắt khóa chặt lấy mụ.

Mặt Lý ma ma tái mét, nhưng vẫn cố gượng chống chế: “Chuyện này… chuyện này đều chiếu theo quy củ trong phủ cả…”

“Quy củ sao?” Ta cười khẩy, “Quy củ của Hầu phủ các ngươi, là thiếp thất có thể cầm roi đánh đập chủ mẫu, còn ma ma nô tỳ thì được quyền đè đầu cưỡi cổ chính thất phu nhân ư?”

“Thẩm tiểu thư, người dẫu là thiên kim của Quốc Công phủ, nhưng đây là chuyện nội trạch của Hầu phủ…” Lý ma ma lùi lại một bước, toan lôi lão phu nhân ra để thị uy trấn áp ta.

Ta vung tay.

Rút kiếm.

Mũi kiếm sắc lạnh kề sát yết hầu mụ ta.

Lý ma ma sợ đến mức hồn xiêu phách tán, chân mềm nhũn quỳ thụp xuống đất, đáy quần trong nháy mắt ướt đẫm một mảng lớn.

“Đừng… xin đừng giết lão nô…”

“Là lão phu nhân… là lão phu nhân sai bảo lão nô làm như vậy… Người bảo phu nhân tính tình ngu ngơ vụng về, không biết lấy lòng Hầu gia, nên cần phải mài giũa tính nết cho bớt ngông…”

Mụ run rẩy như cầy sấy, đem toàn bộ mọi chuyện khai sạch sành sanh không sót một lời.

Đám tiểu nha hoàn sợ tới mức nép chặt vào xó tường, nín thở chẳng dám thốt nửa lời.

Ta thu kiếm về vỏ.

“Đã là ý của lão phu nhân, vậy thì dễ giải quyết rồi.”

“Tiểu Đào.”

Bên ngoài cửa, Tiểu Đào thò đầu vào trong vẻ run rẩy. Nha đầu này quả nhiên vẫn đánh bạo chạy theo tới đây.

“Đi, mời lão phu nhân qua đây một chuyến.”

“Cứ bảo rằng, ta có một món nợ, muốn cùng bà ấy tính toán cho rõ ràng.”

05

Lão phu nhân tới rất nhanh.

Là do Tiểu Đào nửa mời nửa dìu bước đến.

Sắc mặt bà ta vô cùng khó coi, vịn tay nha hoàn, vừa bước qua cửa nhìn thấy Lý ma ma đang ngồi bệt giữa vũng nước tiểu, chân mày lập tức nhíu chặt thành một đoàn.

Ánh mắt quét qua ta, bà ta cố nén cơn lôi đình:

“Thẩm tiểu thư, đây là có ý gì? Cầm đao múa kiếm ngay trước cửa Phật đường của ta, còn ra thể thống gì nữa hả?”

Ta đưa tay chỉ về phía Lý ma ma:

“Lão phu nhân, con chó của bà, đã cắn biểu tỷ của ta.”

Ánh mắt lão phu nhân đảo liên hồi: “Lý ma ma là người hầu lâu năm trong phủ, nhất thời hồ đồ, Thẩm tiểu thư hà tất phải so đo tính toán với kẻ hạ nhân làm gì?”

“Nhất thời hồ đồ ư?” Ta bật cười lạnh lẽo, “Hồ đồ suốt nửa năm trời, tháng nào cũng hồ đồ bớt xén cơm áo gạo tiền, mở mồm lăng mạ chủ mẫu?”

“Cách thức dạy dỗ hạ nhân của lão phu nhân, quả thực vô cùng độc đáo.”

Mặt lão phu nhân sầm xuống: “Thẩm tiểu thư, ngươi mới chân ướt chân ráo tới đây, chưa hiểu được nỗi gian nan nơi nội trạch. Tính tình Thẩm thị nhu nhược yếu mềm, không gánh vác nổi việc quản gia, ta bảo ma ma chỉ bảo nàng ta đôi chút, cũng là muốn tốt cho nàng ta mà thôi.”

“Muốn tốt cho tỷ ấy sao?” Ta bước tới phiến gạch nơi biểu tỷ thường xuyên phải quỳ, “Bắt tỷ ấy quỳ rạp ở đây, chịu đựng lằn roi quất vào da thịt, mà gọi là muốn tốt cho tỷ ấy ư?”

“Nguyệt di nương đã đền mạng rồi, đó là do ả tự làm tự chịu!” Giọng lão phu nhân the thé cất cao, “Thẩm tiểu thư, ngươi giết ái thiếp của Hầu gia, ta nể mặt Định Quốc Công nên mới không truy cứu đến cùng. Ngươi cũng nên biết chừng biết mực mà dừng tay!”

“Dừng tay đúng mực ư?” Ta ngoảnh đầu nhìn thẳng vào bà ta, “Lão phu nhân, bà vẫn chưa giải thích cho ta hay, việc cắt xén bổng lộc của chủ mẫu, dung túng thiếp thất đánh đập chính thê, chiếu theo Đại Ngô Luật thì phải chịu tội gì?”

Lão phu nhân nghẹn họng trân trối.

“Triều đình ta lấy đạo hiếu trị quốc, lấy lễ pháp giữ yên gia đạo.” Ta thong thả cất giọng, “Lão phu nhân thân làm bà mẫu, chẳng những không dạy bảo con trai phải biết đối xử tử tế với chính thê, ngược lại còn dung túng cho phường tỳ thiếp leo lên đầu lên cổ chủ mẫu mà làm càn.”

“Chuyện này mà truyền ra ngoài, tấu chương của Ngự Sử Đài e rằng ngày mai sẽ chất cao như núi trên long án của Bệ hạ.”

“Cái danh tiếng ‘sủng thiếp diệt thê’, ‘gia trạch bất an’ của Thừa Ân Hầu phủ, lão phu nhân nghĩ xem, liệu Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương có vừa mắt hay chăng?”

Lồng ngực lão phu nhân phập phồng kịch liệt, sắc mặt chuyển từ đỏ tía sang trắng bệch.

Bà ta nghiến răng nghiến lợi trừng trừng nhìn ta:

“Ngươi… Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Thứ nhất, những phần bổng lộc của biểu tỷ bị cắt xén bấy lâu, phải bồi hoàn gấp mười lần.”

“Thứ hai, Lý ma ma phạm tội hạ phạm thượng, phạt trượng ba mươi roi, lập tức bán tống bán tháo ra khỏi phủ.”

“Thứ ba, từ nay về sau, toàn bộ chi dùng của Phương Phi Uyển phải theo tiêu chuẩn cao nhất của Hầu phủ. Thiếu một đồng tiền, hụt một thước vải…”

Ta ngừng lại một nhịp, nhấn mạnh:

“Ta sẽ đích thân tới Tùng Hạc Đường này, cùng lão phu nhân đàm đạo cặn kẽ về Nữ Giới và Nội Huấn.”

Ngón tay lão phu nhân run lên bần bật, run rẩy chỉ vào ta: “Ngươi… ngươi khinh người quá đáng!”

“Cũng chẳng thấm vào đâu so với cách lão phu nhân ức hiếp biểu tỷ ta.” Ta lạnh lùng đáp trả.

Bầu không khí như đông cứng lại.

Đám tiểu nha hoàn cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa.

Mãi một hồi lâu sau.

Lão phu nhân nhắm chặt hai mắt, nghiến răng nặn từng chữ qua kẽ môi:

“… Được.”

“Cứ theo ý Thẩm tiểu thư.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)