Chương 2 - Giả Thiên Kim Và Cuộc Đời Chưa Được Lựa Chọn
Nói xong, hình như ông lại hối hận vì nhắc đến chuyện đó.
“Con xem cha lại nói linh tinh rồi. Doanh Doanh chắc chắn rất giỏi. Đến lúc đó, chúng ta sẽ chọn trường tốt nhất.”
04
Sau buổi tụ tập với bạn bè hôm đó, Thẩm Chiêu Xuyên mua vé máy bay sang New Zealand.
Cậu cảm thấy bạn bè nói đúng.
Khó khăn lắm mới sắp thoát khỏi Lâm Từ Doanh, cậu nên đi thư giãn một chuyến.
Cậu trượt tuyết và vui chơi ở New Zealand suốt một tháng, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong điện thoại.
Tài khoản WeChat của Lâm Từ Doanh im lặng như đã chết, khiến cậu bực bội khác thường.
Khi đi ngang qua một khu chợ ven đường, cậu nhìn thấy đủ loại tượng thủ công lớn nhỏ được bày bán.
Bên cạnh có người đang hỏi giá một bức tượng Ultraman nhỏ.
Ông chủ dùng tiếng Anh lưu loát giải thích rằng loại Ultraman này thích hợp nhất để dỗ trẻ con.
Cậu đột nhiên nhớ đến lễ trưởng thành tuổi mười tám của mình năm nay.
Món quà Lâm Từ Doanh tặng cậu chính là một bức tượng Ultraman được chạm khắc thủ công.
Thứ mua ngoài chợ chỉ dùng để dỗ người khác vui.
Còn bức tượng của cậu do đối phương tự tay khắc, ý nghĩa đương nhiên không giống nhau.
Cậu chọn trên sạp một bức tượng mèo Ragdoll ngẩng cao đầu, ánh mắt kiêu ngạo.
Càng nhìn đôi mắt và hàng lông mày ấy, cậu càng cảm thấy giống Lâm Từ Doanh.
Trang Hằng đứng bên cạnh trêu chọc:
“Ngoài miệng thì nói muốn thoát khỏi người ta, nhưng cơ thể lại thành thật lắm. Nhìn món quà này là biết…”
“Anh Xuyên, con mèo này đẹp quá, có thể tặng cho em không?”
Trì Dao đứng bên cạnh bước lên khoác tay Thẩm Chiêu Xuyên, ngắt lời Trang Hằng.
Thẩm Chiêu Xuyên bình thản rút cánh tay ra, tự mình đi thanh toán.
Trước đây, cậu rất hưởng thụ cảm giác được các cô gái vây quanh như sao vây quanh mặt trăng.
Nhưng hiện tại rõ ràng đây là một chuyến đi tuyệt vời, cậu lại luôn cảm thấy hoảng loạn không rõ nguyên nhân.
Trang Hằng nhìn cảnh tượng đó, thầm mắng trong lòng:
Đồ kiêu ngạo chết tiệt, sau này có lúc cậu phải chịu khổ.
Thẩm Chiêu Xuyên đúng là một người được săn đón.
Nhưng Lâm Từ Doanh cũng là đóa hoa ngọc lan vừa xinh đẹp vừa tài giỏi trong giới của họ.
Chỉ có cậu vẫn luôn tin rằng Lâm Từ Doanh thật sự sẽ mãi mãi xoay quanh mình.
Không biết Hướng Ly bị làm sao, gần đây cũng giống như mất liên lạc, chẳng thấy xuất hiện lấy một lần.
Trang Hằng gọi điện cho bạn bè trong nước để hỏi thăm tình hình gần đây của Hướng Ly, không ngờ lại biết được biến cố của nhà họ Lâm.
Cậu ta sửng sốt trong giây lát, lập tức tiến lên nắm cánh tay Thẩm Chiêu Xuyên:
“Anh Xuyên, có một chuyện cậu phải biết.”
05
Ở Dung Thành không có nhiều trường để lựa chọn.
Các trường tư thục gần trung tâm thành phố thì tôi và nhà họ Triệu không đủ khả năng chi trả.
Trường công lập ở đây tổng cộng cũng chỉ có ba trường.
Tôi mang theo những thành tích thi đấu trước đây của mình, vậy nên mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi.
Khi tôi vừa mở cửa bước vào nhà, một chiếc dép đã bay sượt qua tai cha Triệu.
Theo bản năng, tôi lùi về sau một bước.
Trong phòng khách, một thiếu niên cao gầy đang bị mẹ Triệu ấn trên ghế sofa, sau gáy còn bị đánh mấy cái nhưng miệng vẫn ngoan cố cãi lại:
“Đi tập huấn chứ có phải đi chơi đâu! Mẹ căn bản không hiểu thể thao điện tử!”
“Năm nghìn tám trăm tệ! Cha mày phải khuân gạch hai tháng mới kiếm được! Mày lại mang đi chơi game!”
Bên cạnh còn có một nam sinh đang liều mạng can ngăn.
Cánh tay cậu ấy chắn ngang giữa hai người, ngay cả tay áo sơ mi cũng bị kéo lệch.
“Dì, dì bình tĩnh một chút. Tức giận hại sức khỏe, hại sức khỏe…”
Còn chưa nói xong, cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của tôi rồi lập tức đứng sững.
Sau đó, mặt cậu ấy đỏ bừng.
Cậu ấy đưa tay định chỉnh lại cổ áo, nhưng lại kéo tay áo lệch thêm một chút.
Cha Triệu bước lên kéo mẹ Triệu đang thở hổn hển ra.
Mấy người chúng tôi cuối cùng mới ngồi xuống giữa căn phòng hỗn loạn.
Người vừa bị đánh là em trai ruột của tôi, Triệu Hiểu Thần.
Người can ngăn là bạn thân của nó, Trần Văn Tiếp.
Thì ra chuyến “nghiên cứu học tập” mà Triệu Hiểu Thần nói trước đây chính là lén cha mẹ đi tham gia khóa tập huấn trò chơi điện tử.
Thành tích của Triệu Hiểu Thần vốn đã không tốt.
Nó thi vào cấp ba hai lần mới đỗ được một trường trung học phổ thông bình thường.
Bây giờ toàn bộ tâm trí lại đặt vào trò chơi điện tử, càng khiến huyết áp của cha mẹ Triệu tăng vọt.
Tôi tiễn Trần Văn Tiếp xuống lầu.
Cậu ấy nói rất nhiều, lải nhải không ngừng, chỉ thiếu điều kể luôn chuyện hồi nhỏ Triệu Hiểu Thần từng tè dầm bao nhiêu lần cho tôi nghe.
Cuối cùng cũng xuống đến tầng dưới.
Thiếu niên rạng rỡ ấy cứ đi một bước lại quay đầu ba lần.
Dường như cậu ấy hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết lúc có lúc không trên tầng.
06
Tôi dần thích nghi với cuộc sống của nhà họ Triệu.
Phần lớn những món đồ mang từ trước về đều được tôi bán lại, dùng tiền phụ giúp mẹ Triệu chi tiêu trong nhà.
Hàng xóm láng giềng đều nói nhà họ Triệu đã tìm lại được một cô con gái xinh đẹp, từ nhỏ được nuông chiều.