Chương 2 - Giả Nghèo Hay Chân Thật
Lại cố ý vòng đường tới cửa hàng trước đây cô từng thuận miệng nhắc qua.
Mua món chè ngọt cô muốn ăn nhất.
Khi về đến nhà, trời đã tối.
Anh gọi tên Tống Hạ, trong lòng đã tưởng tượng lát nữa cô gái nhìn thấy anh trở về sẽ vui đến mức nào.
Nhưng.
Không có ai trả lời.
Không hiểu vì sao, thái dương anh đột nhiên giật mạnh.
Bùi Triệt cau mày, đặt đồ lên bàn ăn rồi đi lên tầng.
Cửa phòng ngủ đang mở, giường được dọn vô cùng ngăn nắp, giống như chưa từng có ai ngủ ở đó.
Mở tủ quần áo ra, bên trong đã trống hơn một nửa.
Anh xuống tầng gọi người giúp việc đang thu dọn trong bếp lại.
Giọng mang theo tức giận:
“Tống Hạ đâu?”
Người giúp việc bị giọng nói đột nhiên cao lên của anh dọa run người, quay lại, ánh mắt né tránh:
“Cô… cô Tống đi rồi.”
“Đi rồi?”
Bùi Triệt nhìn chằm chằm bà ấy.
“Đi đâu?”
“Tôi… tôi không biết.”
Giọng người giúp việc càng lúc càng nhỏ.
“Cô ấy đi hơn một tuần rồi, cũng không nói đi đâu…”
Mi tâm Bùi Triệt giật mạnh.
“Cô ấy đi lâu như vậy, tại sao không nói với tôi?”
Người giúp việc rụt cổ, giọng đã mang theo tiếng khóc:
“Tôi tưởng cậu không quan tâm.”
“Cậu nói khoảng thời gian này sẽ không về, còn bảo cô Tống đừng liên lạc với cậu. Tôi nghe thấy, nên tưởng cậu… không muốn quan tâm đến cô ấy nữa.”
“Lúc cô ấy đi tôi cũng không hỏi nhiều.”
Cả người Bùi Triệt cứng đờ tại chỗ.
Anh nhớ tới sáng hôm đó, Sầm Thiến gọi điện nói mình đã về nước, nhất quyết bắt anh ở bên cô ta vài ngày, nhưng anh chỉ ở cùng hai ngày đã không muốn ở lại nữa.
Thậm chí trong đầu còn liên tục hiện lên khuôn mặt Tống Hạ.
Bùi Triệt hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện với Tống Hạ.
“Em đi đâu rồi?”
Trên màn hình hiện lên một dòng chữ màu xám.
“Tin nhắn đã được gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.”
Bàn tay cầm điện thoại của Bùi Triệt khẽ run.
Anh thoát ứng dụng nhắn tin rồi gọi số của cô.
Trong điện thoại vang lên giọng nữ máy móc:
“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không tồn tại vui lòng kiểm tra lại.”
Tống Hạ vì muốn rời khỏi anh, vậy mà đến số điện thoại cũng đổi…
Giống như chợt nghĩ tới điều gì, anh lập tức xoay người ra ngoài.
Một giờ sáng, Tống Nhiên bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Anh mặc áo choàng ngủ xuống tầng, mở cửa ra thì nhìn thấy Bùi Triệt đứng bên ngoài.
“Nửa đêm nửa hôm cậu phát điên gì thế?”
Tống Nhiên ngáp một cái, tựa vào khung cửa.
“Công ty cháy à?”
Bùi Triệt nhìn anh, giọng bình tĩnh đến mức bất thường.
“Tống Hạ xóa tôi rồi.”
Tống Nhiên sửng sốt một giây rồi lập tức tỉnh hẳn.
Anh theo bản năng lấy điện thoại ra, mở ứng dụng nhắn tin, tìm khung trò chuyện được ghi chú là “Em gái”.
Phát hiện tin nhắn của mình cũng không gửi được.
Vẻ buồn ngủ trên mặt Tống Nhiên lập tức biến mất sạch sẽ.
Anh ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen kịt của Bùi Triệt.
“Có phải nó biết chuyện gì rồi không?”
8
Tuần thứ hai đến Nam Thành, tôi tìm được công việc mới.
Làm vận hành truyền thông mới cho một công ty truyền thông.
Lương không quá cao nhưng đủ để tôi thuê nhà và ăn ba bữa một ngày.
Chiều hôm đó, tôi vừa mở máy tính chuẩn bị viết bài đăng trong ngày.
Góc dưới bên phải màn hình hiện thông báo email mới, tôi mở ra, là bảng chủ đề do quản lý gửi tới.
Tôi vừa xem vừa gõ bàn phím, viết được một nửa thì điện thoại rung lên.
Tôi lật lại nhìn.
Là một số lạ ở Nam Thành.
Tôi tưởng đơn hàng mua mấy hôm trước được giao tới nên bắt máy.
Bên kia im lặng một lúc, tôi nghi hoặc nhìn màn hình.
“A lô?”
“…Hạ Hạ.”
Bàn tay đang cầm chuột của tôi khựng lại.
Là giọng Tống Nhiên.
Giọng anh hơi khàn, giống như trước khi gọi cuộc điện thoại này đã do dự rất lâu.
“Sao em xóa anh?”
Tôi không nói gì, tháo tai nghe đặt lên bàn.
Trong văn phòng có người đang bàn tối nay ăn gì, có người gõ bàn phím lách cách, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Tôi đi ra khỏi văn phòng.
“Anh đến nhà em cũng không tìm thấy em, em chuyển nhà rồi à?”
Giọng anh vừa gấp vừa hoảng.
Tôi nghe mà cảm thấy rất xa lạ.
Trước đây khi tôi mất việc, sốt đến ba mươi chín độ, một mình ngồi xổm trong phòng trọ khóc, anh chưa từng sốt ruột như vậy.
“Anh.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Đây là lần cuối cùng tôi gọi anh là anh trai.”
Trong điện thoại chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của anh.
Tôi nhìn bầu trời Nam Thành.
Rõ ràng thời tiết rất đẹp, bầu trời ngoài cửa sổ xanh trong không một gợn mây.
Thậm chí ngày mai đã là thứ Sáu.
Nhưng tôi chẳng vui nổi.
Tôi khẽ cười.
“Bùi Triệt có ở bên cạnh anh không? Bảo anh ta nghe luôn đi.”
Tống Nhiên bên kia dường như không ngờ tôi sẽ nói vậy, hoàn toàn im lặng.
“Chuyện của các người tôi đều biết rồi.”
“Một người giả nghèo, một người có vị hôn thê.”
“Từ nhỏ đến lớn tôi bị các người lừa, bây giờ lại bị các người coi như đồ ngốc mà đùa giỡn.”
Giọng Tống Nhiên càng khàn hơn:
“Hạ Hạ, không phải như em nghĩ đâu…”
Tôi thở dài.
Không muốn tranh cãi nữa, cũng không còn sức để tranh cãi.
Càng không muốn dính dáng đến bọn họ dù chỉ một chút.
“Anh nói không phải thì cứ coi như không phải đi.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng