Chương 1 - Giả Nghèo Hay Chân Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ nhỏ tôi đã là một đứa con gái đào mỏ.

Hồi bé đi ăn cỗ, tôi lúc nào cũng nhanh tay nhanh mắt giành hết kẹo cưới.

Lớn lên, tôi quen một cậu bạn trai nhà giàu đời thứ hai.

Cứ ngỡ mình đã câu được một mẻ lớn.

Cho đến khi ở một câu lạc bộ cao cấp.

Tôi vô tình bắt gặp người anh trai nghèo khó của mình đang ở cùng bạn trai tôi.

Anh tôi cười lười nhác:

“Hóa ra chỉ cần hai ba chục nghìn là đuổi được em gái tôi rồi à.”

“Nếu nó biết một chiếc đồng hồ tôi tiện tay đeo cũng đáng hơn ba triệu, chẳng phải sẽ tức điên lên sao?”

Bùi Triệt cũng cười:

“Trò này cũng thú vị thật.”

“Bố mẹ cậu giả nghèo trước mặt Tống Hạ lâu như vậy, không thấy xót con gái à?”

Anh tôi hỏi ngược lại:

“Thế cậu chơi đùa với nó, cậu có xót không?”

Bùi Triệt chỉ cười mà không nói.

Miệng tôi đắng ngắt, đang định rời đi.

Điện thoại lại nhận được tin nhắn của mẹ:

“Hạ Hạ, bố con xảy ra chuyện ở công trường rồi, con có thể chuyển trước hai mươi nghìn cho mẹ ứng phó được không?”

1

Tôi cụp mắt xuống.

Nếu là trước đây.

Có lẽ tôi đã hoảng đến tay run lên.

Sau đó lập tức chuyển phần lớn số tiền tiết kiệm trong người cho mẹ.

Bởi vì cách đây không lâu, trong nhà cũng từng “xảy ra chuyện”.

Lúc đó tôi còn làm nhân viên kinh doanh ở công ty trước.

Trong tay đang có một hợp đồng với vị khách lớn cực kỳ khó chiều.

Ngay khi chuẩn bị xác nhận lần cuối thì điện thoại reo lên.

Là mẹ gọi.

Tôi do dự một chút rồi tắt máy.

Năm giây sau bà lại gọi đến.

Khách hàng ngước mắt nhìn tôi.

“Cô nghe đi.”

Phòng họp quá yên tĩnh, tiếng khóc của mẹ truyền đến rõ mồn một:

“Hạ Hạ, anh con chạy xe công nghệ bị tai nạn rồi!”

“Bây giờ người đang ở bệnh viện, tiền đặt cọc phẫu thuật cần ba mươi nghìn…”

Đầu óc tôi ong lên.

Gần như chạy thẳng ra khỏi phòng họp.

Ở cuối hành lang, tôi không chút do dự chuyển tiền cho mẹ.

Khi quay lại phòng họp, khách hàng đã thu dọn túi xách xong.

Ông ta nhìn tôi, ngoài cười trong không cười:

“Cô Tống bận thật đấy.”

“Cuộc họp hôm nay dừng ở đây thôi, còn phương án này, tôi sẽ suy nghĩ thêm.”

Chỉ vì một cuộc điện thoại, tôi mất việc.

Tối hôm đó.

Tôi ngồi trong căn phòng trọ vừa cũ vừa tồi tàn khóc rất lâu.

Nhưng sáng hôm sau vẫn phải nghiến răng bò dậy tìm việc.

Còn bây giờ.

Người anh trai “bị thương” của tôi.

Đang lành lặn ngồi trong phòng riêng, cười nói vui vẻ với Bùi Triệt.

“Vậy cậu định giả vờ đến bao giờ?”

Bùi Triệt nhướng mày.

“Đầu tháng sau đi, Sầm Thiến về nước thì tôi sẽ cưới cô ấy.”

Tôi trốn ngoài cửa.

Hơi thở nghẹn lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Trở về phòng nghỉ.

Đồng nghiệp vẫn đang hào hứng bàn tán.

“Biết hôm nay Tổng giám đốc Tống với thiếu gia Bùi sẽ đến thì tôi đã không để Tống Hạ đi đưa rượu rồi.”

“Đúng đó, tôi nhớ trước đây có một chị em khéo miệng dỗ Tổng giám đốc Tống vui, anh ấy tiện tay boa tận năm mươi nghìn…”

Tôi cười khổ.

Năm mươi nghìn.

Tiền boa Tống Nhiên tùy tiện ném ra đã bằng nửa năm tiền lương của tôi.

Chỉ là tôi không hiểu.

Cả nhà liên thủ giả nghèo để lừa tôi, rốt cuộc là vì cái gì.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Đồng nghiệp thấy tôi trở về lập tức vây quanh.

Giọng điệu chẳng hiểu sao lại hơi chua chát.

“Tống Hạ, cô về rồi à.”

“Nói đi, nhận được bao nhiêu tiền boa rồi? Số cô đúng là tốt thật, hôm nay gặp được Tổng giám đốc Tống bọn họ…”

Tôi cắt ngang:

“Không có.”

Ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Tôi thản nhiên cười.

“Rượu còn chưa đưa.”

Giọng tôi khựng lại.

“Tôi muốn nghỉ việc.”

2

Tôi thất thần trở về nhà.

Nói chính xác thì đó không phải nhà của tôi, mà là biệt thự của Bùi Triệt.

Điện thoại vang lên một tiếng.

Là mẹ nhắn.

“Hạ Hạ, con đang đi làm nên không nhìn thấy tin nhắn à?”

“Bố con xảy ra chuyện rồi, đang cần tiền gấp…”

Phần sau tôi không đọc nữa, dứt khoát mặc kệ tất cả.

“Con không có tiền.”

“Mẹ tìm anh con đi.”

Bên kia hiếm khi không trả lời nữa.

Bùi Triệt có tính chiếm hữu rất mạnh.

Không cho phép bên cạnh tôi xuất hiện bất kỳ người đàn ông nào.

Cho nên trong biệt thự chỉ có một nữ giúp việc chăm sóc sinh hoạt cho tôi.

Bà ấy đi tới, hạ thấp giọng:

“Cậu chủ còn hai mươi phút nữa sẽ về, quần áo cậu ấy chuẩn bị cho cô đã được đặt trong phòng.”

“Cậu chủ đặc biệt dặn cô tắm trước rồi thay đồ đợi cậu ấy.”

Tôi lên tầng hai, nhìn thấy chiếc váy trên giường phòng ngủ.

Cuối cùng cũng hiểu vì sao ánh mắt của người giúp việc lại muốn nói rồi thôi.

Vải của chiếc váy mỏng đến đáng sợ.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ xấu hổ đến đỏ bừng mặt rồi ngoan ngoãn thay vào.

Nhưng vừa nghĩ đến chuyện Bùi Triệt vậy mà còn có một vị hôn thê.

Tôi chỉ thấy buồn nôn.

Thật sự muốn ói.

Tôi vội vàng tắm qua loa.

Lúc sắp ngủ thì Bùi Triệt trở về.

Tôi nghe tiếng mở cửa.

Bình thường tôi sẽ chủ động nhào tới quấn lấy anh ta đòi hôn.

Ánh mắt người đàn ông tối lại, khó nhìn ra cảm xúc.

“Hạ Hạ ngoan thật…”

Tôi giả vờ ngủ, nhưng hình như không lừa được anh ta.

Bùi Triệt vén chăn tôi lên, giọng hơi khàn.

“Bé yêu.”

“Quần áo anh chuẩn bị cho em, sao không thay?”

3

Tôi vẫn không lên tiếng.

Người đàn ông khẽ cười:

“Giả vờ ngủ à?”

Tôi xoay người.

Nhắm chặt hai mắt.

Phía sau không còn động tĩnh, qua mấy phút, tôi tưởng Bùi Triệt đã đi tắm.

Tôi chậm rãi mở mắt ra, lại đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta.

Tim tôi đập dữ dội.

Bùi Triệt bật cười.

Người đàn ông có đường nét khuôn mặt nổi bật, đôi mắt sâu, khi cười càng đẹp hơn.

“Đúng là giả ngủ thật.”

Tôi không nói gì.

Bùi Triệt nhướng mày:

“Hôm nay sao thế?”

Giọng tôi bị chăn che lại, nghe hơi nghèn nghẹt.

“Không sao, chỉ là buồn ngủ quá thôi.”

Ý cười trong mắt Bùi Triệt càng đậm.

“Anh thấy em chẳng giống buồn ngủ chút nào.”

Ngoài dự đoán của tôi, tối nay Bùi Triệt lại không nổi giận.

Anh ta tắm xong rồi nằm xuống bên cạnh tôi.

Chóp mũi thoang thoảng mùi tuyết tùng.

Bùi Triệt xoay người, ôm chặt tôi vào lòng.

Đêm đó tôi có một giấc mơ rất dài.

Trong mơ trở lại nửa năm trước, lần đầu tiên Bùi Triệt đưa tôi tới căn biệt thự này.

Người đàn ông từ phía sau áp lại, những ngón tay luồn qua kẽ tay tôi, đan mười ngón với tôi.

“Sau này đây chính là nhà của em.”

“Bé yêu, mãi mãi yêu anh nhé?”

Tôi đột ngột mở mắt.

Quay sang bên trái, người bên cạnh đã không còn ở đó.

Từ phía phòng tắm truyền tới giọng nói cố tình hạ thấp của người đàn ông.

Qua cánh cửa khép hờ, từng câu ngắt quãng vọng ra.

“Ừm, tuần sau ngày nào về nước? Anh đi đón em…”

Lời của Bùi Triệt giống như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống.

Chút hơi ấm còn sót lại trong giấc mơ lập tức tan sạch.

Trong phòng tắm.

Giọng người đàn ông vừa thấp vừa dịu dàng, là giọng điệu tôi chưa từng nghe thấy.

Khi nói chuyện với tôi, Bùi Triệt lúc nào cũng mang theo vài phần mạnh mẽ chiếm hữu.

Dù sao tôi cũng chỉ là con chim hoàng yến anh ta nuôi mà thôi.

Làm gì có chuyện kim chủ phải dỗ dành chim hoàng yến?

Tôi xoay người, quay lưng về phía cửa phòng tắm.

Mấy phút sau, Bùi Triệt gọi điện xong.

Anh ta thay quần áo rồi xuống tầng.

Bữa sáng người giúp việc đã chuẩn bị sẵn.

Tôi chậm chạp một lúc mới xuống tầng, không ngờ Bùi Triệt vẫn chưa đi.

Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, cầm điện thoại trong tay xem gì đó.

Nghe thấy tiếng động, Bùi Triệt ngẩng đầu nhìn tôi, đuôi mày hơi nhướng lên.

Giọng điệu có chút lười nhác:

“Hôm nay sao dậy sớm vậy?”

4

“Không ngủ được.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

Bùi Triệt múc cho tôi một bát cháo rồi đẩy sang.

Tôi vừa cúi đầu uống được hai thìa thì nghe Bùi Triệt nói:

“Khoảng thời gian tới có lẽ anh sẽ không thường xuyên về đây.”

Thìa trong tay tôi khựng lại.

“Bên công ty có một dự án quan trọng.”

“Có thể cả tuần này anh đều không về biệt thự. Có chuyện gì thì tìm trợ lý của anh, chuyện gấp thì gọi điện cho anh, nhưng cố gắng đừng gọi, có thể anh không nghe được.”

Thật làm khó anh ta phải nói nhiều như vậy.

Tôi cúi đầu.

“Được.”

Bùi Triệt ngước mắt nhìn tôi.

Vẻ mặt hơi ngạc nhiên, có lẽ không ngờ tôi sẽ phản ứng như vậy.

Qua vài giây, anh ta bỗng bật cười.

“Đồng ý nhanh thế à?”

Tôi dịu giọng:

“Anh bận công việc, em đâu thể ngăn cản.”

Dù sao tôi cũng định đi rồi.

Sau khi Bùi Triệt ra ngoài, tôi ăn hết bữa sáng.

Sau đó lên tầng, trở về phòng ngủ, ngồi bên giường.

Trong lòng vừa chua vừa tức, nhưng nước mắt không rơi xuống.

Trong đầu lại không kiểm soát được mà nhớ tới những lời Tống Nhiên nói trong phòng riêng.

Tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ.

Tìm người đồng nghiệp quen khi làm thêm ở câu lạc bộ trước đây.

Tôi gọi sang, bên kia nhanh chóng bắt máy.

“Tống Hạ? Sao hôm nay lại nhớ tới tôi mà gọi vậy?”

“Tôi muốn hỏi cô một chuyện.”

“Cô nói đi.”

“Hôm đó ở câu lạc bộ, Tổng giám đốc Tống mà mọi người nhắc tới tên đầy đủ là gì?”

5

Đầu dây bên kia không cần suy nghĩ.

“Tống Nhiên.”

“Tống Nhiên của Tập đoàn Tống thị ấy, cô không biết sao?”

Giọng cô gái cao lên một chút.

“Chính là nhà họ Tống làm năng lượng mới ấy, ở phía nam thành phố có nguyên cả một khu công nghiệp, bố anh ấy là chủ tịch…”

Tôi gõ mấy chữ vào trình duyệt.

Ngón tay hơi run, liên tục gõ nhầm mấy lần.

Cho đến khi tôi nhìn thấy một bức ảnh chụp chung.

Trong một hội nghị thường niên, ba người đứng cạnh nhau.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bố mặc âu phục và mẹ mặc sườn xám.

Bên phải mẹ là anh trai tôi, đang mỉm cười trước ống kính.

Đúng kiểu một gia đình ba người hoàn chỉnh.

Hóa ra bọn họ vẫn luôn sống rất tốt.

Chỉ có tôi.

Tôi nhớ lại từ khi học đại học đến tận bây giờ, mình đã tiết kiệm từng đồng từng cắc rồi gửi về nhà biết bao nhiêu tiền.

Thật sự quá nực cười.

Chỉ là tôi vẫn không hiểu, tại sao bố mẹ lại ghét tôi đến vậy, tại sao phải tốn công tốn sức lừa tôi?

Thậm chí tôi còn nghĩ, chẳng lẽ tôi là con của kẻ thù bọn họ sao?

Có lẽ thật sự là vậy.

Tôi không muốn truy cứu nguyên nhân nữa.

Nếu bọn họ không thích tôi, vậy tôi tránh xa bọn họ là được.

6

Trước khi rời đi.

Tôi bán toàn bộ đồ xa xỉ Bùi Triệt từng tặng với giá một nửa.

Khi bắt taxi ra sân bay, tài xế nhìn căn biệt thự phía sau tôi.

Ông ấy đầy ngưỡng mộ nói:

“Tôi nghe nói ở đây một mét vuông phải mấy trăm nghìn đấy.”

“Một căn chắc phải mấy chục triệu nhỉ?”

Tôi lắc đầu:

“Không biết.”

Tài xế liếc tôi qua gương chiếu hậu, cười:

“Cô sống ở đây à?”

Tôi không trả lời.

Tài xế đợi mấy giây, thấy tôi không lên tiếng lại nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt.

Tôi biết ánh mắt đó.

Có lẽ ông ấy đang đoán tôi là người giúp việc ở đây, hoặc một thân phận còn khó nghe hơn.

Tôi không giải thích.

Bởi vì xét ở một mức độ nào đó, ông ấy đoán cũng không sai.

Tôi là chim hoàng yến được Bùi Triệt nuôi.

Khác biệt chỉ là trước đây tôi tưởng mình là bạn gái anh ta, bây giờ mới biết đến một thân phận đàng hoàng cũng chẳng có.

Ba tiếng sau, tôi đến Nam Thành.

Sau đó tôi mở danh bạ, xóa toàn bộ phương thức liên lạc của Bùi Triệt, bố mẹ và anh trai.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ, đổi số điện thoại mới.

Làm xong tất cả, tôi mới cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.

Nhưng tôi không biết.

Bùi Triệt đã trở về biệt thự.

7

Ngày Bùi Triệt trở về biệt thự là sinh nhật của Tống Hạ.

Anh kết thúc cuộc họp ở tỉnh ngoài sớm hơn dự định, bảo trợ lý đặt bánh kem và hoa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng