Chương 6 - Gặp Gỡ Định Mệnh Hay Là Ác Mộng
8
Sau cơn cuồng nhiệt đêm đó, tôi lên cơn sốt cao.
Người mắc chứng sợ xã hội thường là vậy, cảm xúc lên xuống quá mạnh sẽ trực tiếp phản ánh lên cơ thể.
Trong cơn mê man, tôi cảm nhận được có người luôn lau mồ hôi lạnh trên trán tôi, động tác nhẹ nhàng đến mức không tưởng.
Khi tôi hoàn toàn tỉnh lại, đã là chiều ngày hôm sau.
Chu Tịch không đến công ty. Anh ngồi ở đầu giường, sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng mảnh mà hiếm khi dùng, trong tay đang lật xem một cuốn album cũ.
Tim tôi thắt lại — đó là “hắc lịch sử” của tôi. Bên trong ghi lại những lần tôi tham gia cuộc thi minh họa thời đại học nhưng bị loại, cùng với bản tuyên bố rút lui vì bị Hứa Hàng cầm đầu bắt nạt, tung tin tôi “vẽ thuê”.
“Đừng xem…”
Giọng tôi khàn đặc, với tay định giật lại.
Chu Tịch không né, trái lại nắm lấy tay tôi nhét về lại trong chăn. Ánh mắt sau tròng kính sâu thẳm như biển:
“Lâm Thiển, đây chính là lý do em không dám ký tên lên tờ xác nhận đăng ký giải vàng đó sao?”
Tôi cúi đầu.
Đúng vậy. Dù bây giờ tôi là “Thiển Thiển”, là họa sĩ triệu fan trên mạng, nhưng Lâm Thiển ngoài đời vẫn sống trong cái bóng của lần bắt nạt năm ấy.
Tôi sợ xuất hiện trước công chúng, sợ lại bị người khác chỉ thẳng vào mặt nói rằng: “Cô không xứng.”
“Em không làm được đâu, Chu Tịch. Trốn sau màn hình để vẽ thì được, nhưng nếu phải đứng trên sân khấu… em đến thở cũng thấy khó.”
Chu Tịch trầm mặc rất lâu.
Anh không dùng giọng tổng tài để ra lệnh tôi, cũng không dùng thân phận J để trêu chọc. Anh chỉ đứng dậy đi vào thư phòng. Không bao lâu sau, điện thoại tôi rung lên.
Là WeChat, từ J.
J gửi cho tôi một bức thư dài — dài đến mức trước giờ anh chưa từng gõ trong khung chat:
“Thiển Thiển, em biết không? Ba năm trước anh bị gia tộc đày đến chi nhánh, tất cả mọi người đều chờ xem anh trở thành trò cười.
Hôm đó anh nhìn thấy tranh của em bên đường — con quái vật nhỏ rõ ràng đang khóc, nhưng vẫn cố che ô cho người khác.
Trước đây anh luôn nghĩ là em đang đòi hỏi giá trị cảm xúc từ anh, nhưng thật ra, chính anh mới là người hút lấy dũng khí từ em.
Em tưởng đó là lớp ngụy trang do ‘mặt nạ’ mang lại, nhưng thực chất đó vốn là màu sắc nguyên bản của linh hồn em.
Lâm Thiển, ‘Chu Tịch’ có thể dùng quyền thế để giúp em dẹp yên Hứa Hàng, nhưng ‘J’ thì càng muốn thấy em tự tay xé nát những bóng tối đó.
Trong ban giám khảo của cuộc thi minh họa quốc tế lần này, có một người rất muốn gặp em.
Người đó tên là J.
Anh ta muốn trên bục trao giải, được chính tai nghe họa sĩ của mình, ngày thường rốt cuộc mắng anh ta như thế nào.”
Tôi nhìn màn hình, nước mắt không báo trước rơi thẳng xuống.
Hóa ra anh hiểu.
Hiểu hết sự tự ti phía sau mỗi lần tôi ngượng ngùng, cũng hiểu cả sự thăm dò ẩn sau từng câu thả thính.
“Lâm Thiển.”
Chu Tịch ngoài đời ngồi xuống bên giường, ngón tay thon dài lướt qua má tôi, lau đi nước mắt.
“J đã đăng ký xong rồi. Em muốn để anh ta tiếp tục trốn sau màn hình, làm một kẻ chỉ biết donate, hay muốn để anh ta với tư cách nhà tài trợ, tự tay trao cúp cho em?”
Tôi nức nở nhìn anh: “Nếu… nếu mọi người vẫn không thích em thì sao?”
“Vậy anh mua luôn công ty triển lãm đó, chỉ treo tranh của một mình em.”
Anh nhướng mày, lại trở về dáng vẻ ngông cuồng của đại ma vương bên A.
“Dù sao anh cũng nhiều tiền. Em nhận của anh bao nhiêu donate rồi, còn chưa vẽ đủ cho anh cả đời đâu.”
Khoảnh khắc ấy, cánh cửa rỉ sét sâu trong lòng tôi cuối cùng cũng bị hai thân phận hợp làm một của anh, cùng nhau phá tung.
Tôi chống người ngồi dậy, túm lấy cổ áo choàng ngủ của anh, bắt chước giọng điệu của
“Thiển Thiển”, hung hăng nói: “Chu Tịch, đó là anh nói đấy nhé.
Nếu em mất mặt, em sẽ đăng ảnh anh mặc tạp dề màu hồng lên mạng!”
Chu Tịch bật cười, cúi xuống đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng đến cực điểm.
“Được. Vậy chúng ta bắt đầu luyện tập từ việc ‘giữa đám đông, chỉ nhìn thấy mình anh’.”
Suốt một tháng sau đó, Chu Tịch gạt bỏ mọi xã giao không cần thiết.
Anh ấy cùng tôi sửa bản thảo trong thư phòng, cùng tôi luyện diễn thuyết ở phòng khách.
Tôi thậm chí còn phát hiện, bên lề giấy vẽ của tôi, anh lén dùng bút chì vẽ rất nhiều trái tim nhỏ.
Anh dùng thân phận “J” để lại lời động viên cho tôi trên mạng, lại dùng thân phận “Chu Tịch” để cho tôi ăn uống ngoài đời.
Những vết thương dưới lớp mặt nạ vẫn còn đó, nhưng dưới ánh nhìn của anh, những vết sẹo ấy dường như đang dần nở hoa.
Cho đến đêm trước lễ trao giải triển lãm tranh, tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Chu Tịch ôm tôi, thì thầm bên tai: “Đừng sợ, Lâm Thiển. Lễ trao giải ngày mai, có một ‘bất ngờ’ đang chờ em.
Đó là món quà cảm ơn mà J tiên sinh, chuẩn bị cho Thiển Thiển của anh suốt ba năm.”
9
Lễ trao giải cuộc thi minh họa quốc tế diễn ra dưới ánh đèn rực rỡ.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu chói đến như vậy.
Trong hành lang phía sau, tôi siết chặt vạt váy lễ phục, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Vì hội chứng sợ xã hội quá nặng, tai tôi ù đi, mọi tiếng nói chuyện xung quanh như bị ngăn bởi một lớp kính dày.
“Đừng sợ, theo anh.”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Hôm nay Chu Tịch mặc một bộ vest đen nghiêm chỉnh, cà vạt chính là chiếc tôi từng tự tay chọn – màu tím sẫm.
Anh vươn tay chỉnh lại mấy sợi tóc bên tai tôi, đầu ngón tay mát lạnh, lại khiến tim tôi đang đập loạn ổn định lại ngay lập tức.
“Chu Tịch, em vẫn muốn bỏ chạy…” Tôi thì thầm như muỗi kêu.
Anh nhướng mày, cúi sát tai tôi, dùng chất giọng chỉ hai chúng tôi mới nghe thấy mà trêu ghẹo:
“Họa sĩ Thiển Thiển, đêm qua em còn nói với anh trên WeChat là nếu đoạt giải vàng thì sẽ nhận lời mời chụp bộ ảnh ‘đồng phục chủ đề’ của anh mà.
Giờ bỏ chạy thì đơn hàng tính cho ai đây?”
Mặt tôi đỏ bừng, tức đến trừng mắt nhìn anh một cái. Đồ lưu manh, đến lúc này mà còn lấy mấy lời thả thính trên mạng ra để dọa tôi!
Nhưng không thể phủ nhận, bị anh chọc như vậy, cái cảm giác nghẹt thở bỗng dưng tan biến đi quá nửa.
“Giải vàng của cuộc thi minh họa quốc tế năm nay thuộc về – ‘Cứu rỗi trong ánh sáng’, tác giả: Thiển Thiển!”
Tiếng MC vang vọng cùng tiếng vỗ tay như sấm rền.
Trên màn hình lớn hiện lên bức tranh đoạt giải:
Một bé gái co ro trong góc tối, vô số tia sáng tạo thành từ những nét vàng xuyên qua màn đêm, nhẹ nhàng ôm lấy cô bé.
Tôi bước lên sân khấu như một cái máy, không dám nhìn khán giả phía dưới, chỉ dám khóa chặt ánh mắt vào người đang ngồi chính giữa hàng đầu – Chu Tịch.
Anh chính là người trao giải.
Chu Tịch bước lên sân khấu, nhận lấy chiếc cúp nặng trĩu từ cô lễ tân.
Anh không vội trao cho tôi, mà cầm micro, ánh mắt lướt qua cả hội trường, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.
“Trước khi trao giải, tôi muốn thay mặt một người tên ‘J’, gửi vài lời đến người chiến thắng.”
Cả khán phòng bỗng lặng như tờ, đến cả phần bình luận livestream cũng ngưng lại.
Màn hình lớn đột nhiên chuyển cảnh, không còn là tác phẩm của tôi nữa, mà là một đoạn tin nhắn đã được làm mờ thông tin cá nhân:
Thiển Thiển: “J tiên sinh, nếu một ngày em làm hỏng tất cả ngoài đời, anh còn thích em không?”
J: “Anh sẽ tìm em, rồi mua hết tất cả cúp về cho em.”
Khán phòng bùng nổ.
Màn hình tiếp tục cuộn xuống – là toàn bộ tin nhắn cổ vũ suốt ba năm qua từng dòng donate, từng lời động viên J gửi cho Thiển Thiển. Và dòng cuối cùng là câu tỏ tình khiến người ta nghẹn ngào:
“Thế giới em vẽ rất đẹp. Nhưng anh muốn thấy thế giới mà em nhìn thấy.”
“J tiên sinh nói,” Giọng nói trầm thấp của Chu Tịch vang vọng khắp khán phòng, “ngôi nhà trên mạng quá nhỏ. Sổ hộ khẩu ngoài đời anh ấy vẫn còn thiếu một chủ nhân.”
Giữa ánh đèn flash chớp loạn và hàng nghìn ống kính livestream đang chiếu thẳng, người đàn ông cao ngạo ấy – đại ma vương Chu Tịch – vậy mà lại quỳ một gối giữa sân khấu.
Anh rút từ túi áo vest ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt là sự dịu dàng có thể dìm chết cả vũ trụ.
“Lâm Thiển, bất kể là với tư cách ‘J’ – người luôn donate cho em, hay là Chu Tịch – ông sếp em luôn nguyền rủa, anh đều muốn chính thức hỏi em một câu.”
“Bản hợp đồng dài hạn ‘cùng nhau sống đến già’ này, em nhận không?”
Não tôi lập tức sập nguồn. Hội chứng sợ xã hội hoàn toàn cháy cầu dao trước sự lãng mạn đỉnh cao này.
Tôi nhìn anh – người đàn ông đã cùng tôi đi qua bóng tối, xé bỏ mọi lớp vỏ bọc mà vẫn yêu tôi không điều kiện.
Phía dưới, không biết ai hô trước: “Nhận đơn đi!”
Tiếp đó là hàng loạt tiếng hô rung trời: “Nhận đơn! Nhận đơn!”
Tôi mắt đỏ hoe, run run vươn tay, giọng tuy nghẹn ngào nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết:
“Chu Tổng… là anh nói đấy. Ký rồi thì cả đời không được hoàn đơn.”
Chu Tịch bật cười, đứng dậy đeo nhẫn vào tay áp út của tôi, rồi ôm chầm lấy tôi, giữa tiếng hét chói tai của cả hội trường, trao cho tôi một nụ hôn sâu bá đạo, đánh dấu chủ quyền.
Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng đã hiểu — lộ mặt không phải là “chết vì xã hội”.
Mà là anh, tự tay xé bỏ lớp vỏ tự ti của tôi, để tôi trở thành ánh sáng rực rỡ nhất trong đời anh, trước ánh nhìn của cả thế gian.
10
Cuộc sống sau hôn nhân, không như tôi tưởng tượng là “gả vào hào môn như rơi xuống biển sâu”, mà hóa thành một trò chơi nhập vai kỳ quái nhưng hòa hợp mang tên “hai nhân cách song song”.
Tuy cả mạng xã hội đều biết tôi và Chu Tịch là một đôi, nhưng ở công ty, để duy trì cái uy nghiêm đại ma vương đang trên bờ vực sụp đổ của anh, chúng tôi đạt được một thỏa thuận “nước sông không phạm nước giếng”.
Sáng thứ Hai, trong cuộc họp lãnh đạo cấp cao, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Đây là bản dự toán do phòng Marketing làm ra sao?” Chu Tịch ngồi ở vị trí chủ tọa, ném xấp báo cáo dày cộp lên bàn, giọng lạnh như đá vừa lấy từ tủ đông: “Nếu không cần dùng não, thì nên hiến cho người cần.”
Dưới đó, các quản lý cấp cao im bặt như thóc, không ai dám thở mạnh.
Tôi ngồi ở góc trong chiếc ghế “linh vật may mắn” do anh chỉ định, nhìn góc nghiêng gương mặt đầy cấm dục vì tức giận của anh, lại bị cái bệnh cũ tái phát.
Không thể không nói, Chu Tịch khi nghiêm túc mắng người… thật sự rất đẹp trai.