Chương 2 - Duyên Phận Hầu Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói thong thả, mang theo sự dò xét lạnh lẽo.

Cả người ta cứng đờ, vội vàng nhét ngọc bội trở lại vạt áo.

Ta xoay người, vừa vặn đối diện đôi mắt lạnh như đầm nước mùa đông của Lý Thái.

“Sao thế tử gia lại đến đây?”

Ta cụp mắt, cố gắng khiến giọng nói của mình bình tĩnh nhất có thể.

“Nếu ta không đến, làm sao bắt được một tên trộm lén lén lút lút?”

Ta nhất thời nghẹn lời, không biết phải giải thích thế nào.

Lý Thái lại cười khẩy:

“Người của Hầu phủ đúng là ngu xuẩn.”

Câu nói không đầu không cuối của hắn khiến ta sững sờ.

“Hầu phu nhân là mỹ nhân nổi tiếng trong kinh thành.”

“Nếu thật sự là huyết mạch của bà ấy, còn cần phải nhỏ máu nhận thân sao?”

Lý Thái dừng lại, giọng nói càng trở nên trầm thấp:

“Ngươi, ngẩng đầu lên.”

Lý Thái dường như đang chờ đợi điều gì đó, lại dường như đang nghi ngờ điều gì đó…

Một chiếc quạt bạch ngọc có khung bằng gỗ mun nâng cằm ta lên.

Mặt quạt lạnh thấu xương, giống như lưỡi dao đang áp sát da thịt.

“Bổn thế tử nói chuyện không thích nhắc lại lần thứ hai.”

Thật ra đường nét giữa đôi mày của ta rất giống Hầu phu nhân.

Nhưng từ khi bước qua cửa Hầu phủ, ta luôn cúi đầu, giấu đi ánh mắt.

Ta chưa từng để bất cứ ai nhìn rõ ngũ quan của mình.

Khi ta vẫn bất động, trước sau không chịu ngẩng đầu, một giọng nói bỗng vang lên:

“Hai người… đang làm gì vậy?”

Thẩm Đàn Tuyết đột nhiên đuổi tới.

Nhìn thấy hành động của chúng ta, hơi thở nàng ta nghẹn lại.

Chiếc quạt trong tay Lý Thái cũng hơi khựng lại, sau đó lập tức rời khỏi cằm ta.

Ta còn tưởng mình đã được cứu.

Thế nhưng ngay sau đó, Thẩm Đàn Tuyết lại thu đi vẻ ghen tuông.

Nàng ta dùng giọng điệu ngây thơ, vô tội nói:

“Vị tỷ tỷ này, chắc hẳn thế tử ca ca cũng rất tò mò về dung mạo của tỷ.”

“Đã đến nước này rồi, tỷ cứ rộng rãi một chút, để huynh ấy nhìn cho kỹ…”

Ta không còn đường tránh né, chỉ có thể chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh nắng cuối thu rơi xuống mặt ta, nhưng ánh mắt kia còn nặng nề hơn cả ánh mặt trời.

6

Ta đối diện với ánh mắt thất vọng đến cực điểm của Lý Thái.

Mặt hồ phản chiếu bóng dáng của ta.

Làn da vàng vọt, đôi môi khô nứt.

Đôi mày khô héo giống như một chiếc lá úa vàng đã cháy xém.

Hơn nửa năm màn trời chiếu đất, đi bộ từ Tề Châu đến kinh thành đã sớm mài giũa ta thành một người khác.

Làm sao còn có thể nhìn ra nửa phần giống Hầu phu nhân?

Lý Thái mím chặt môi, dời mắt đi.

Thẩm Đàn Tuyết lại giống như đã nhận được đáp án nằm trong dự liệu.

Nàng ta cười tươi, khoác lấy cánh tay hắn, làm nũng trách móc:

“Thế tử ca ca, tối nay huynh sẽ không gặp ác mộng đấy chứ?”

Đầu ngón tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.

Ta hành lễ rồi nhanh chóng rời đi.

Phía sau vẫn thấp thoáng truyền đến tiếng tranh cãi đã được hai người cố tình hạ thấp.

“Huynh vẫn không tin năm đó là ta cứu huynh, nên mới muốn nhìn mặt nàng ta, có đúng không?”

“A Tuyết, ta sai rồi.”

“Không phải như muội nghĩ đâu, nghe ta giải thích…”

Rời khỏi Hầu phủ, ta mới phát hiện trời đã bắt đầu mưa nhỏ.

Những sợi mưa dày đặc rơi xuống con đường lát đá xanh giống như phủ lên đó một lớp tro xanh mỏng manh.

Ta đứng dưới mái hiên, suy nghĩ xem con đường tiếp theo phải đi thế nào.

Nhất thời không chú ý, chân ta trượt một cái rồi ngã xuống.

Miếng ngọc bội trong vạt áo cũng bị hất văng ra ngoài.

Ta nhìn đầu gối đang chảy máu, bất đắc dĩ cười khổ.

Kiếp này, vận may của ta vẫn tệ như vậy.

Ta cúi người nhặt miếng ngọc bội lên, lau sạch bùn đất.

Ta đột nhiên nhớ đến chùa Cam Lộ.

Năm đó, chính vị trụ trì già ở nơi ấy đã dạy Hầu phu nhân lấy vận thế của ta để chắn tai họa cho Thẩm Tri Hàn.

Giờ đây ta đã quyết định không trở về Hầu phủ, đôi bên cũng chẳng còn quan hệ thân thích.

Ta đi lấy lại thứ vốn thuộc về mình, cũng không có gì quá đáng.

Ngày hôm sau, khi đến chùa Cam Lộ, ta mới biết vị lão ni cô kia đã viên tịch từ lâu.

Người tiếp đón ta là đại đệ tử dưới trướng bà.

Ta vốn tưởng mình phải tốn rất nhiều lời giải thích.

Nhưng bà đã ngắt lời ta.

Giọng nói của bà không lớn, lại mang theo sự tĩnh lặng có thể xuyên qua bụi trần:

“Thứ vốn thuộc về thí chủ, không ai có thể cướp đi.”

“Chỉ cần thí chủ thật sự buông xuống, mối ràng buộc ấy sẽ tự đứt.”

“Khí vận thuộc về thí chủ đương nhiên sẽ quay trở lại.”

Ta sững sờ.

Hóa ra ta không cần cố tình làm bất cứ điều gì.

Chỉ là ở kiếp trước, cho đến lúc chết ta vẫn chưa thể nghĩ thông.

Nhưng một đời uất ức như vậy, làm sao có thể chỉ dùng một câu “buông xuống” mà nhẹ nhàng bỏ qua?

7

Kiếp trước, khi ta vừa trở về Hầu phủ, Hầu phu nhân đối xử với ta không tệ.

Thẩm Tri Hàn không tính là thân thiết với ta.

Nhưng nể mặt Hầu phu nhân, hắn vẫn duy trì lễ nghĩa ngoài mặt.

Gấm vóc, châu báu do ngự ban trong Hầu phủ đều để ta lựa chọn trước.

Những yến tiệc của giới huân quý trong kinh thành, Hầu phu nhân cũng ưu tiên dẫn ta tham dự.

Nhưng chút bù đắp ấy khi đứng trước Thẩm Đàn Tuyết lại yếu ớt như lớp đường phủ, vừa gặp nước đã tan.

Thẩm Đàn Tuyết quá hiểu phải nắm lấy sự áy náy của Hầu phu nhân như thế nào.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)