Chương 8 - Duyên Phận Bún Gạo
“Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng từ rất lâu trước đây tớ đã hối hận. Nếu lúc trước tớ không ở bên Yến Sơ, cậu vẫn sẽ là người bạn thân nhất của tớ. Kiều Kiều, tớ thật sự rất nhớ cậu.”
Hạ Dữu khóc rất dữ dội.
Nhưng từ đầu đến cuối, tôi chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
“Kiều Kiều, tớ còn có thể ăn món do chính tay cậu nấu không?”
Tôi chỉ vào thực đơn dán trên tường:
“Muốn ăn gì thì gọi. Mười một giờ bắt đầu nấu, nhớ trả tiền.”
8
Sau khi tôi nói xong câu đó, Hạ Dữu hoàn toàn im lặng.
Thấy cô ta không định tiếp tục mở miệng, tôi bắt đầu rửa rau lần nữa.
Khi Lục Ứng Thầm trở về, thấy Hạ Dữu ngồi một bên lau nước mắt, anh dùng ánh mắt hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi lắc đầu, ra hiệu không có gì.
Có Lục Ứng Thầm giúp đỡ, công việc chuẩn bị nguyên liệu nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Từ mười giờ rưỡi, những vị khách quen bắt đầu liên tục đến quán.
Tôi bắt đầu bận rộn.
Đúng mười một giờ, Hạ Dữu đứng trước mặt tôi gọi món:
“Tớ muốn một phần bún lòng gà ớt ngâm.”
Tôi gật đầu, nhanh nhẹn bắt đầu nấu phần của cô ta.
Khi bát bún được đặt trước mặt, Hạ Dữu lại khóc.
Tôi cạn lời đảo mắt, nhưng không nói gì.
Lúc khách đông nhất, Hạ Dữu rời đi.
Nhưng sau khi qua giờ cao điểm, cô ta lại quay về quán, tìm một chỗ ngồi xuống.
Tôi không hỏi rốt cuộc cô ta muốn làm gì, chỉ tự mình tiếp tục làm công việc trong tay.
Hai giờ chiều, cô blogger ẩm thực trước đó lại đến.
Lần này cô ấy không mang theo thiết bị quay phim.
Sau khi gọi món, cô ấy tình cờ ngồi trước mặt Hạ Dữu.
Lúc tôi mang bún lên, cô gái hỏi tôi:
“Bà chủ, sau khi tôi đăng đoạn video đó, người đến quán của chị có nhiều hơn không?”
Lục Ứng Thầm vẫn ngồi ở quầy bar nghe thấy vậy, lập tức nhìn cô blogger ẩm thực:
“Cô chính là người lừa vợ tôi rằng mình chỉ có vài trăm người theo dõi?”
Cô gái gật đầu, do dự hỏi:
“Sao vậy? Phản hồi của video không tốt sao?”
Lục Ứng Thầm trừng Hạ Dữu một cái, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Tốt, tốt lắm. Không chỉ mang đến khách hàng mới, còn mang đến những người mà cả đời này vợ tôi không muốn gặp lại!”
Cô gái nhìn tôi, rồi lại nhìn Hạ Dữu đang không dám ngẩng đầu.
Cô ấy khẽ “ồ” một tiếng rồi không dám tiếp tục lên tiếng.
Bốn giờ chiều, tôi và Lục Ứng Thầm đóng cửa quán.
Hạ Dữu vẫn đứng nguyên tại chỗ, chưa rời đi.
Vốn dĩ tôi không muốn để ý đến cô ta.
Nhưng trước khi đi, tôi vẫn nói một câu:
“Sau này đừng đến nữa. Chuyện của hai người không liên quan đến tôi. Tôi không muốn những người không quan trọng làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình.”
Có Lục Ứng Thầm ở bên, con đường trở về nhà càng đi chậm hơn.
Đến khi chúng tôi đi tới dưới tòa nhà, đã trôi qua nửa tiếng.
Vốn đã cảm thấy hơi mệt, khi nhìn thấy Cố Yến Sơ đứng ở đó, tôi càng thêm khó chịu.
“Hai người đúng là không hổ danh vợ chồng. Bệnh tình giống hệt nhau, đều khiến người khác chán ghét!”
Cố Yến Sơ cười khổ.
Sau khi nhìn Lục Ứng Thầm, anh ta chủ động đưa tay ra:
“Xin chào.”
Lục Ứng Thầm không để ý đến anh ta.
Cố Yến Sơ lúng túng thu tay lại.
“Xin lỗi, tôi đã thuê người điều tra anh.”
Lục Ứng Thầm hừ lạnh:
“Điều tra được gì?”
Cố Yến Sơ nhìn tôi, sau đó lại đối diện với ánh mắt của Lục Ứng Thầm:
“Điều tra được anh rất có bản lĩnh, không nghèo khó như tôi tưởng tượng. Điều tra được anh có thể cho Kiều Kiều một cuộc sống tốt.”
Vẻ chế giễu trên mặt Lục Ứng Thầm càng rõ ràng hơn.
“Sao vậy? Nếu tôi không có tiền, không có bản lĩnh, có phải anh còn định giành lại vợ tôi không?”
Cố Yến Sơ không chút do dự gật đầu:
“Đúng là tôi từng nghĩ như vậy.”
“Anh thật sự vô liêm sỉ.”
Cố Yến Sơ mím môi:
“Đúng, tôi vô liêm sỉ. Vì thế tôi chỉ dám nghĩ chứ không dám thực sự hành động.”
“Rốt cuộc anh đến đây làm gì?”
Không muốn tiếp tục nghe, tôi mất kiên nhẫn chen vào.