Năm thứ tư sau khi chia tay, Cố Yến Sơ xuất hiện tại quán bún gạo do tôi mở.
Đến lượt anh ta, tôi theo thói quen lau tay lên tạp dề rồi mỉm cười nhàn nhạt hỏi:
“Anh ăn gì?”
“Kiều Kiều, thật sự là em!”
Vừa mở miệng, mắt Cố Yến Sơ đã đỏ lên.
“Món bún gạo ớt ngâm của quán chúng tôi được gọi nhiều nhất. Anh ăn cay được không?”
Giọng tôi vẫn bình thản.
“Em quên cả chuyện anh không ăn được cay rồi sao?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, một vị khách quen đứng phía sau anh ta đã khó chịu chen vào:
“Anh bạn, có gọi món không? Không gọi thì tránh ra!”
Cố Yến Sơ đỏ bừng mặt, lùi sang bên cạnh một bước.
Hơn một tiếng sau đó, tôi bận đến mức không thèm nhìn anh ta lấy một lần.
Qua giờ cao điểm, Cố Yến Sơ lại đi đến trước mặt tôi:
“Kiều Kiều, sau khi chúng ta chia tay, em sống những ngày như thế này sao?”
Tôi cảm thấy phiền, kín đáo thở dài:
“Anh có ăn bún không? Không ăn thì mời ra ngoài. Quán chúng tôi nhỏ, không tiếp những người cố tình đến gây chuyện.”
Cuối cùng, Cố Yến Sơ gọi một phần món đặc trưng của quán.
Khi tôi đặt bát bún đã nấu xong trước mặt anh ta, Cố Yến Sơ khẽ hỏi:
“Có phải em rất hận anh không?”
Khi vừa biết anh ta qua lại với người bạn thân nhất của mình, đúng là tôi đã từng hận.
Nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy.
Sao tôi có thể tiếp tục lãng phí thời gian vì những người và những chuyện không đáng?
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận