Chương 2 - Duyên Nợ Tại Chùa Phổ Ninh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hiểu con gái không ai bằng mẹ, màn kịch hôm nay của ta cũng chẳng qua mắt được bà.

Ta đáp: “Có chút ân oán ạ.”

“Thế vị Nguyễn cô nương kia cũng là do con bịa ra để lừa nương à?”

Ta vội xua tay: “Cái đó thì không.”

Nguyễn Tâm Nghi quả thực đang sống ở Hầu phủ, và cũng thực sự mập mờ với Cố Cửu Chiêu.

Nhưng bát tự của nàng ta và Cố Cửu Chiêu không hợp, lại là trẻ mồ côi, nhờ chút giao tình của đời trước mới được ở nhờ Hầu phủ, Hầu phu nhân phải suy tính nhiều điều nên vẫn chưa chịu gật đầu.

Kiếp trước sau khi thành thân ta mới biết đến sự tồn tại của nàng ta.

Nàng ta gọi ta là: “Tẩu tẩu.”

Nàng ta bảo ta và Cửu Chiêu ca ca của nàng ta trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.

Người như ta tuy có chút thô lỗ, nhưng vẫn nghe ra cái mùi ghen ghét chua loét trong lời nàng ta.

Ta không thèm để ý đến nàng ta.

Về sau cơ thể ta ngày một gầy gò, bệnh tật triền miên.

Nàng ta đến hầu hạ sắc thuốc cho ta.

Ta trong lòng còn từng cảm kích nàng ta.

Nhưng đến phút hấp hối, ta lại suy nghĩ, tại sao nàng ta lại tốt với ta như vậy?

Ta với nàng ta không thân không quen, còn cướp mất người trong lòng nàng ta cơ mà.

Nàng ta phải mong ta chết mới đúng chứ.

Ta vốn khỏe mạnh vô cùng, chỉ từ khi vào Hầu phủ, đột nhiên như trúng tà, sinh bệnh, càng chữa lại càng nặng…

Mặt trời trên đỉnh đầu nắng chói chang như lửa.

Ta ngẩng lên nheo mắt lại.

“Tiểu thư đang nhìn gì vậy?” Như Tâm hỏi ta.

“Không có gì.”

Chỉ là thấy món nợ kiếp này hình như lại phải ghi thêm một nét nữa rồi.

8

Ta không vội đi tìm Nguyễn Tâm Nghi.

Nàng ta đại môn không ra nhị môn không bước, ru rú ở Hầu phủ, nhất thời cũng không gặp được.

Ngược lại, chỗ cha ta lại rất dễ tìm ra dấu vết.

Kể từ khi bị ta phát hiện ở chùa Phổ Ninh, ông đã đổi địa điểm, xe ngựa chạy vòng quanh thành ba vòng, cuối cùng dừng lại ở một viện tử nhỏ ngoại thành.

Như Tâm: “Lão gia cẩn thận thật đấy.”

Ta “ừ”, nhưng lại nghĩ, cần gì phải cẩn thận đến mức này, cẩn thận quá mức rồi.

Cứ như không chỉ đơn giản là sợ bị đánh vậy.

Nói mới nhớ, ta vẫn luôn không biết người gian díu với ông rốt cuộc là ai.

Kiếp trước sau khi nương ta mất, ông không cưới thêm vợ nữa.

Manh mối duy nhất chỉ có tờ giấy tiên nhỏ kia.

Ta rút tờ giấy từ trong tay áo ra, lại cẩn thận xem xét một lần nữa, chẳng nhìn ra được manh mối gì.

“Như Tâm, ngươi tìm người…” Ta đưa tờ giấy qua lời chưa dứt, tay bỗng trống không.

Tờ giấy đã lọt vào tay Cố Cửu Chiêu.

“Thứ gì đây?” Hắn đưa lên mũi ngửi: “Thơm ghê.”

Ta đứng phắt dậy: “Trả ta!”

Cố Cửu Chiêu liếc ta một cái, nhìn ra sự căng thẳng của ta đối với vật này.

Hắn nhếch mép cười, nhét luôn tờ giấy vào tay áo hắn.

“Không trả.”

Đầu ta ong ong.

Trên phố người qua lại đông đúc, khách ở quán trà đều đang nhìn về phía chúng ta.

Ta liếc nhìn cánh cổng viện tử kia, không muốn thu hút sự chú ý, đành phải đè nén cơn giận: “Ngươi muốn thế nào?”

Cố Cửu Chiêu nói: “Ngươi vu oan ta, bôi nhọ danh tiếng của ta, hại ta bị mẫu thân đánh một trận, ngươi nói xem ta muốn thế nào.”

Ta cười khẩy.

Danh tiếng?

Nếu hắn thực sự cần danh tiếng, hồi trước đã không dây dưa không rõ với Nguyễn Tâm Nghi.

Thành thân rồi mà vẫn hẹn nhau ra ngoài uống rượu.

Người có mắt trong Hầu phủ đều nhìn ra Nguyễn Tâm Nghi muốn gả cho hắn.

Ta cũng từng nói với Cố Cửu Chiêu, nếu hắn thật sự thích thì cứ đường đường chính chính mà rước vào.

“Đừng có lén lút như vậy, vừa mất mặt lại không có chút đảm đương nào.”

Ai ngờ Cố Cửu Chiêu nghe xong nổi giận đùng đùng, bảo ta bôi nhọ hắn.

Cái bộ mặt đó y hệt bộ mặt hắn lúc này.

“Cố Cửu Chiêu, ngươi muốn tính sổ thì ta theo hầu, nhưng hôm nay ta có việc rất quan trọng, nếu ngươi làm lỡ việc của ta—”

Cố Cửu Chiêu nhướng mày: “Lại muốn giết ta hả?”

Ta nghẹn họng.

Hắn đang nhắc đến chuyện lúc chúng ta mới thành thân.

Ta với hắn tính tình không hợp, thường xuyên cãi vã. Ta không phải người giỏi nhẫn nhịn, hắn cũng không biết thông cảm.

Cãi nhau gắt lên thì ném đồ đập phá.

Có một lần, ta cầm cây kéo định liều mạng với hắn…

Chuyện kiếp trước vẫn còn rành rành trước mắt, với hắn và với ta, mọi chuyện như chỉ mới hôm qua.

Ta lạnh nhạt: “Cũng không phải là không thể.”

Cố Cửu Chiêu nhìn chằm chằm ta một cái, sau đó lùi lại một bước, khẽ mỉm cười.

Hắn rút tờ giấy ra: “Ngươi muốn biết cái này là của ai không?”

“Ta có thể nói cho ngươi biết.”

Ta trố mắt.

“Nhưng,” hắn ngắt lời ta, cười một cách cực kỳ xấu xa: “ngươi phải quỳ xuống xin lỗi ta.”

Ta…

Ta quỳ tổ tông nhà hắn thì có.

9

Ta ôm một bụng tức trở về nhà.

Cửa phòng bị ta đóng sầm vang trời.

Như Tâm dè dặt thò đầu vào ở cửa: “Tiểu thư, thế tiểu thư có định quỳ xin lỗi Cố Tiểu Hầu gia không?”

Ta: “…”

Năm nay ta phạm Thái Tuế rồi.

Chỉ thấy toàn thân mệt mỏi, ngửa đầu nằm trên ghế tựa cũng chẳng bù lại được cơn đau đầu.

Như Tâm rót cho ta chén trà, khuyên ta đừng bốc hỏa.

“Nhưng mà tiểu thư, người không thấy kỳ lạ sao? Tại sao Tiểu Hầu gia lại biết?”

Ta bỗng mở choàng mắt.

Đúng vậy.

Sao Cố Cửu Chiêu lại biết?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)