Chương 14 - Dùng Tạm Hay Không
Những gì Trần Minh Viễn có thể cho, anh nhất định cũng có thể cho!
Vì thế Sở Thu Lê trong giấc ngủ không hề biết mình bị đưa đi, đến lúc tỉnh lại đã là mấy ngày sau, trở về Bắc Thành.
Trên tàu không phải không có người nghi ngờ một người đàn ông như Thẩm Kỳ Niên lại dẫn theo người vợ đang hôn mê.
Nhưng anh lấy giấy tờ và ảnh chụp chung ra, thậm chí bịa chuyện Sở Thu Lê bị bệnh nên hôn mê.
Nhất thời không ai nhận ra có gì không đúng.
Trần Minh Viễn là người đầu tiên nhận ra bất thường, anh tìm khắp căn phòng, thậm chí cả những nơi ở Nam Thành Sở Thu Lê thích tới, đều không có tung tích.
Dì của Sở Thu Lê càng sốt ruột đến xoay vòng, Thu Lê cho dù muốn rời đi cũng sẽ để lại thư, không khiến họ lo lắng.
Cách giải thích duy nhất là Thu Lê đã bị người ta đột ngột đưa đi.
Hai người không hẹn mà cùng nghĩ tới một người.
Ở khu nhà gia đình Bắc Thành, Sở Thu Lê xoa chiếc cổ đau nhức, nhìn cách bài trí quen thuộc, tim lập tức hoảng loạn.
Đợi đến khi nhìn thấy Thẩm Kỳ Niên đang chăm chăm nhìn mình, cô lập tức hiểu ra.
“Thẩm Kỳ Niên, anh điên rồi phải không? Không màng ý nguyện của em mà đưa em về đây, anh có biết dì và mọi người sẽ lo lắng đến mức nào không?”
Thẩm Kỳ Niên đỏ mắt, mặc cho cái tát của Sở Thu Lê rơi lên mặt.
Kính gọng vàng anh đeo bị đánh rơi, anh lại cố chấp nắm lấy tay cô.
“Thu Lê, anh điên rồi, anh nhìn em đồng ý với Trần Minh Viễn, nhìn hai người nắm tay, nhìn hai người ôm nhau, anh ghen đến sắp phát điên! Thu Lê, ở đây không tốt sao? Sau này anh ở phòng chứa đồ, em ở phòng lớn nhất, anh đều bố trí xong rồi, ga giường màu xanh nhạt và chậu rửa mặt em thích nhất…”
Sở Thu Lê không trả lời, Thẩm Kỳ Niên cũng không nản.
Anh tự mình nấu cơm, cho dù Sở Thu Lê không chịu nếm một miếng.
Anh tự mình khoe chiếc máy may đã chuộc về, cho dù Sở Thu Lê không nói một câu.
Anh tự mình đọc những bài thơ tình và thư từ mình từng viết, cho dù Sở Thu Lê bịt tai kháng cự.
Cho đến tối, khi Sở Thu Lê không chịu ngủ cùng anh, anh tức đến đỏ mắt.
“Thu Lê, chúng ta là vợ chồng, anh rất nhớ em…”
Tay anh luồn vào trong quần áo Sở Thu Lê, khiến cô run rẩy từng cơn, nhưng Sở Thu Lê lại cắn răng không phát ra chút tiếng nào.
Sau đó nhân lúc Thẩm Kỳ Niên không chú ý, cô cầm chiếc cốc ở góc bàn đập xuống.
Thẩm Kỳ Niên rên đau một tiếng rồi ngã xuống.
Anh nằm trên sàn lạnh, sức lực toàn thân như bị rút cạn.
Hóa ra cô chán ghét anh đến vậy.
Chiếc cốc đó là anh cố ý để ở đó, cô thà đánh bị thương anh cũng phải rời đi.
Nhưng anh thật sự không nỡ.
Sở Thu Lê phát hiện cửa ra vào và cửa sổ của căn nhà đều bị khóa, hy vọng trong lòng lập tức tắt ngấm.
Cô quay đầu đối diện đôi mắt thê lương của Thẩm Kỳ Niên, trong đó là nỗi bi thương cô chưa từng thấy.
“Thu Lê, ở lại với anh thêm một ngày, anh sẽ thả em đi.”
Sở Thu Lê đồng ý, cô nghĩ cho dù ở thêm một năm hay mười năm cũng không thay đổi quyết tâm của mình.
Có lẽ vì sắp được rời đi, cô ngủ rất ngon.
Còn ánh mắt quyến luyến đầy chiếm hữu của Thẩm Kỳ Niên từng tấc lướt qua người Sở Thu Lê.
Như muốn khắc dáng vẻ cô vào linh hồn.
Trời sáng, anh chớp đôi mắt khô rát, máy móc đi làm bữa sáng.
Cho dù anh tỉ mỉ chuẩn bị bánh bao và cháo cô thích ăn, cô cũng không chịu nếm một miếng.
Anh gói những món trang sức tinh xảo ở cửa hàng bách hóa lại, cô cũng không muốn nhìn lấy một lần.
Thậm chí Thẩm Kỳ Niên quỳ trước mặt cầu cô đừng đi, cô cũng không chút lay động.
Đến khi mặt trời chiều lặn xuống, cuối cùng cô mới ngẩng mắt nhìn Thẩm Kỳ Niên.
“Đến giờ rồi. Em không rảnh nhìn anh tự giày vò mình như một tên hề. Thẩm Kỳ Niên, tuy em hận anh, nhưng em cũng hy vọng anh có thể sống tử tế. Có thời gian thì đến trước mộ cha em xin lỗi đi, trước đây ông từng rất tự hào vì có người con rể như anh.”
16
Thẩm Kỳ Niên khom lưng không ngẩng đầu, anh nhìn Sở Thu Lê mở cửa rời đi.
Dường như ngay cả bước chân của cô cũng nhẹ nhõm vui vẻ.
Khoảnh khắc ấy, tim anh đau như dao cắt, nước mắt bất lực lăn xuống gương mặt gầy gò.
“Minh Viễn!”
Vừa xuống lầu Sở Thu Lê đã nhìn thấy Trần Minh Viễn và dì phong trần mệt mỏi đang chạy về phía này.
Cô kích động đến hốc mắt hơi đỏ.
“Thu Lê, dì biết ngay con ở đây. Tên khốn Thẩm Kỳ Niên đó, nói cho dì biết, có phải hắn bắt con đi không?”
“Dì!” Sở Thu Lê lau nước mắt.
“Con không sao, anh ta không làm con bị thương. Mọi chuyện đều đã nói rõ rồi, sau này anh ta sẽ không tiếp tục dây dưa nữa.”
Hai người cuối cùng cũng buông được trái tim treo lơ lửng.
“Vậy là tốt! Sắp tới lúc điền nguyện vọng rồi, Thu Lê, không nên chậm trễ, chúng ta mau về thôi.”
Trần Minh Viễn ôm lấy vai cô, mang theo chút sức ép cùng niềm vui mất rồi tìm lại được.
“Thu Lê, lúc đầu phát hiện cô biến mất, tôi gần như phát điên. Biết là Thẩm Kỳ Niên đưa cô đi, tôi chỉ hận không thể lập tức tới Bắc Thành dạy cho anh ta một trận! Xác nhận cô bình an rồi, tôi càng may mắn vì giữa tôi và anh ta cô đã chọn tôi. Cô yên tâm, sau này tôi sẽ không khiến cô thất vọng.”
Tai Sở Thu Lê vì những lời sến súa này mà hơi đỏ lên.