Chương 13 - Dùng Tạm Hay Không
“Đương nhiên biết, nhưng nó không rảnh. Minh Viễn đang dẫn nó đi dạo Nam Thành. Thẩm Kỳ Niên, cậu không phải vẫn trông mong nó tới thăm cậu đấy chứ?”
Bị nói trúng tâm sự, Thẩm Kỳ Niên mấp máy môi, cuối cùng vẫn nhắm mắt, mặc cho bóng tối ùn ùn kéo đến nuốt chửng mình.
Ở một nơi khác, Sở Thu Lê đang cùng Trần Minh Viễn đi giữa khu chợ lớn Nam Thành.
“Nhìn này, đèn hoa đăng thắp lửa lên đẹp lắm.”
“Đây là bánh đậu xanh trước đây tôi thấy cô thích ăn…”
Trần Minh Viễn gần như mua hết những thứ ăn ngon, chơi vui mà mình nhìn thấy.
Đến lúc cả hai không cầm nổi nữa, anh mới chịu thôi.
“Được rồi, đồng chí Trần Minh Viễn, tuy tôi là người nơi khác tới, nhưng anh cũng nhiệt tình hiếu khách quá rồi đấy.”
Trần Minh Viễn liếc cô thật nhanh, gãi đầu giải thích.
“Tôi chỉ thấy thời gian này tâm trạng cô không tốt, chúng ta cũng xem như bạn bè rồi, đương nhiên tôi phải giúp cô. Ngày mai công bố điểm, cô căng thẳng không?”
Sở Thu Lê lắc đầu.
“Trong phòng thi tôi đã làm hết những câu mình biết, còn lại chỉ có thể giao cho ông trời.”
Nụ cười Trần Minh Viễn càng lớn: “Khiêm tốn rồi. Trực giác nói với tôi cô nhất định thi không tệ, có trường đại học nào muốn vào không? Khoa Văn Đại học Nam Thành…”
Suốt đường đi, trong bầu không khí Trần Minh Viễn cố ý tạo ra, Sở Thu Lê thoải mái chưa từng có.
Ban đầu cô lo Thẩm Kỳ Niên sẽ tiếp tục dây dưa, nhưng liên tiếp mấy ngày đều không thấy bóng dáng anh, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống.
Thật ra Thẩm Kỳ Niên ở cách đó không xa đã cải trang, giống như kẻ nhìn trộm mà dõi theo Sở Thu Lê.
Sau ngày hôm đó, anh biết mình không nên đường đường chính chính xuất hiện bên cạnh Sở Thu Lê nữa, vì thế anh quyết định chỉ nhìn cô từ trong bóng tối.
Nhưng càng nhìn, lòng anh càng ghen đến chua xót.
Sở Thu Lê là người không thích làm phiền người khác, nhưng lại có thể không chút ngại ngần nhờ Trần Minh Viễn mua thức ăn.
Sở Thu Lê là người rất có ranh giới, nhưng lại có thể cùng Trần Minh Viễn che chung một chiếc ô dưới mưa.
Sở Thu Lê là người rất giữ ý, nhưng sau khi có điểm lại có thể ôm Trần Minh Viễn cùng ăn mừng.
Dần dần ngay cả dì cũng nhận ra có gì đó không đúng.
“Thu Lê, con với Minh Viễn là thế nào?”
Sở Thu Lê theo bản năng siết ngón tay, có chút xấu hổ.
Cô cũng không ngờ sau khi có kết quả, Trần Minh Viễn nói muốn dẫn cô đi chúc mừng, kết quả quay người lại lấy ra một chiếc váy tinh xảo và loại kem trị sẹo thượng hạng.
“Thu Lê, tôi thấy chiếc váy này rất hợp với cô. Tôi để ý trên người cô có vài vết sẹo nhạt, dùng loại này sẽ hết hẳn.”
Sở Thu Lê không biết phải hình dung tâm trạng lúc đó thế nào, những vết sẹo trên người cô đến dì còn không để ý.
Trần Minh Viễn vậy mà lại tỉ mỉ đến thế?
Cô mở hộp quà, vừa nhìn thấy chiếc váy đã lập tức đậy nắp lại.
Bởi vì nó quá quý giá, là món đồ nổi bật nhất của cửa hàng bách hóa, cô đâu cần mặc quần áo đắt đến vậy!
“Đừng vội từ chối, tôi nghĩ sinh nhật cô cũng sắp tới rồi, cứ xem như quà tặng sớm. Đồng chí Sở Thu Lê, cô rất xuất sắc, có câu gì nhỉ, phải tăng sự công nhận bản thân!”
Cuối cùng Sở Thu Lê vẫn nhận.
Trên đường về cô cứ mơ màng suy nghĩ, cho đến khi ngón tay bị Trần Minh Viễn nắm lấy, cô mới đột nhiên trợn to mắt.
Theo bản năng cô muốn rút ra, Trần Minh Viễn lại nắm chặt hơn.
“Trời lạnh, tôi nắm cho tay cô ấm hơn.”
Khoảnh khắc ấy, Sở Thu Lê dường như hiểu được tâm ý của Trần Minh Viễn.
Cô tự hỏi mình, tại sao không thể thử đón nhận tình cảm này?
Chỉ là lúc chia tay, cô vẫn cố ý nói ra những điều khiến mình tự ti.
“Đồng chí Trần Minh Viễn, anh thích tôi?”
Cả người Trần Minh Viễn đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy, không tự nhiên quay mắt đi.
“Đúng vậy, đồng chí Sở Thu Lê, tôi hy vọng cô cân nhắc tôi.”
Sở Thu Lê không cười, ngược lại nghiêm mặt.
“Đồng chí Trần Minh Viễn, tôi lớn hơn anh ba tuổi, hơn nữa tôi từng kết hôn, không thể sinh con, người khác đều nói tôi là con gà mái không đẻ được trứng, anh thật sự không để ý sao…”
Chưa nói hết câu, môi Sở Thu Lê đã bị chặn lại.
“Tôi không muốn nghe cô nói mình như vậy. Thu Lê, tôi đã nghe chuyện của cô. Cô chỉ là chọn sai một cuộc hôn nhân, đâu phải làm chuyện phạm pháp. Hơn nữa người tôi thích chính là cô. Tôi cho rằng thích một người là bao dung, cô không thể sinh con, còn tôi không thích trẻ con, chúng ta trời sinh một đôi.”
15
Sở Thu Lê lập tức bật cười, đây vẫn là lần đầu cô phát hiện Trần Minh Viễn mặt dày đến thế.
Nhưng cô không ghét.
Vì vậy trước câu hỏi của dì, cô cũng bằng lòng thừa nhận.
“Hay lắm! Hai đứa ranh ma này, nhưng dì cũng không bất ngờ lắm, dù sao Thu Lê nhà dì vừa xinh đẹp, vừa hiền lành thực tế, rất xứng đôi!”
Sở Thu Lê nghe dì càng nói càng lệch, vội quay về phòng.
Cô nhìn chiếc váy quý giá trên giường, trong lòng dâng lên từng tia ngọt ngào.
Cô ngồi trước bàn học rất lâu vẫn không ngủ, cùng lúc đó Thẩm Kỳ Niên dưới lầu nhìn bóng người được ánh đèn vàng ấm viền quanh, âm thầm hạ quyết tâm.
Anh không thể trơ mắt nhìn Thu Lê ở bên người đàn ông khác!