Chương 4 - Đứa Trẻ Nào Sẽ Ra Đời
Nhưng ta biết, cô mẫu sẽ không chịu bỏ qua như vậy.
Quả nhiên.
Hôm sau, ma ma bưng đến một bát thuốc.
“Thiếu phu nhân, cô mẫu của thiếu gia hôm qua trước khi đi để lại một gói dược liệu, nói là phương thuốc an thai thượng hạng, bảo nhà bếp sắc cho người uống.”
Ta nhận bát, ngửi một cái.
Mùi thuốc rất nồng, che đi một vị đắng nhàn nhạt phía dưới.
Ta không uống.
“Thuốc này ai sắc?”
“Lưu ma trong bếp sắc, dược liệu là cô mẫu đưa.”
Ta đặt bát xuống bàn, bảo ma ma gọi Liễu Cảnh Niên tới.
Liễu Cảnh Niên nhìn bát thuốc kia, ngửi ngửi, cau mày.
“Mùi này không đúng.”
“Đi mời đại phu tới xem.”
Đại phu tới, dùng ngân châm chấm một chút nước thuốc, đặt dưới mũi ngửi hồi lâu.
Sau đó sắc mặt ông thay đổi.
“Trong này có hồng hoa.”
Liễu Cảnh Niên lập tức nắm chặt góc bàn.
Hồng hoa, hoạt huyết hóa ứ.
Phụ nhân mang thai uống vào sẽ sảy thai.
Cả gian phòng yên tĩnh đến mức nghe được tiếng tim đập.
Ta ngồi bên giường, tay đặt lên bụng, đầu ngón tay lạnh buốt.
Giọng Liễu Cảnh Niên rít ra từ kẽ răng: “Đi… gọi cha ta tới.”
Lão gia tử xem xong bát thuốc ấy, không nói một lời, xoay người đi.
Ông bước vào thư phòng, đóng cửa, ở bên trong suốt một canh giờ.
Lúc đi ra, ông nói với quản sự một câu.
“Từ hôm nay trở đi, cửa lớn Liễu gia, cô mẫu không được phép bước vào.”
Quản sự ngẩn ra, vội gật đầu.
Bà bà đứng dưới hiên, sắc mặt xanh mét.
“Ta đáng lẽ phải đề phòng ả từ sớm.”
Ta dựa trong lòng Liễu Cảnh Niên, sờ bụng, tim vẫn còn đập thình thịch.
Ba hài tử, chỉ thiếu một bát thuốc là không còn.
Tay Liễu Cảnh Niên ôm ta run rẩy.
“Nương tử, xin lỗi, là ta không trông chừng kỹ.”
“Không trách chàng.”
“Ta thề, về sau sẽ không để bất kỳ ai động vào đồ ăn thức uống của nàng nữa.”
Ta nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Cô mẫu, món nợ này ta ghi nhớ.
05
Mang thai chín tháng, ta sinh.
Lần này còn hung hiểm hơn lần trước.
Đau từ sáng đến tối, thay hai bà đỡ, ga giường thấm đẫm mồ hôi.
Liễu Cảnh Niên quỳ ngoài cửa trọn sáu canh giờ.
“Oa…”
Đứa thứ nhất, nữ nhi.
“Oa…”
Đứa thứ hai, nam nhi.
“Oa…”
Đứa thứ ba, lại là nữ nhi.
Tam thai, hai nữ một nam.
Khi bà đỡ bế ba hài tử ra, Liễu Cảnh Niên quỳ trên đất vẫn chưa đứng dậy, nước mắt rơi xuống gạch xanh.
Lão gia tử đứng giữa sân, ngẩng đầu nhìn trời, hồi lâu không nói.
Sau đó ông mở miệng.
“Một nam nhi, một ngàn lượng. Hai nữ nhi, ruộng tốt hai mươi mẫu. Cộng thêm thai đầu hai ngàn lượng…”
Ông bấm ngón tay tính một lượt, rồi lại tính thêm một lượt.
Bà bà không màng chuyện bạc, trong đêm tìm thợ bạc tốt nhất trong thành, đánh cho ta một đôi trâm vàng ròng.
Bà tự tay cài lên đầu ta, vành mắt đỏ lên.
“Hài tử ngoan, con chịu khổ rồi.”
Ta sờ trâm vàng, nặng trĩu, đủ phân lượng.
“Mẹ, đôi trâm này bao nhiêu tiền?”
“Một trăm lượng.”
“Đáng.”
Bà bà bị ta chọc cười, vỗ nhẹ tay ta.
Lần này Liễu gia không bày tiệc.
Lão gia tử nói không bày nữa, nếu bày tiếp, nửa con phố đều đến ăn ké, lương thực trong cửa hàng cũng không đủ bán.
Nhưng tin tức vẫn truyền ra ngoài.
Nha đầu Triệu gia thai thứ hai sinh tam thai, Liễu gia đã có năm đứa cháu.
Cả huyện thành đều bàn tán.
Có người hâm mộ, có người đỏ mắt, có người nói lời chua ngoa.
“Con dâu Liễu gia kia, sinh con như heo đẻ lứa, từng ổ từng ổ một, đâu giống dáng vẻ nhà đứng đắn.”
Lời này truyền ra từ trà quán.
Người nói không lộ mặt, nhưng ta biết ai đang nhai lưỡi sau lưng.
Cô mẫu bị cấm cửa Liễu gia, nhưng miệng bà ta không bị bịt lại.
Trong vòng nửa tháng, trong huyện thành bắt đầu lưu truyền một cách nói:
“Nha đầu Triệu gia kia là hồ mị tử chuyển thế, chuyên đầu thai vào Liễu gia để hút khí vận nhà người ta. Ngươi xem Liễu lão gia tử đi, từ khi nàng ta vào cửa, lưng cũng còng xuống, đó là bị nàng ta khắc.”
Lời này truyền đến Liễu gia thì lão gia tử đang dâng hương trong từ đường.
Ông nghe xong, quẳng lư hương xuống đất.
“Nói láo! Lưng ta còng là vì bế cháu mệt!”
Nhưng thứ gọi là lời đồn, càng bác bỏ càng như thật.
Mười ngày sau, ba vị thái tộc lão trong tộc Liễu gia cùng nhau đến cửa.
Ba lão nhân râu trắng ngồi trong chính sảnh, vẻ mặt nghiêm túc.
“Đức Hậu, hôm nay chúng ta đến là vì đại sự hương hỏa của Liễu gia.”
Lão gia tử ngồi ở ghế trên, sắc mặt không tốt.
“Đại sự gì?”
“Con dâu nhà ngươi hơn một năm sinh năm đứa. Đây không phải chuyện người bình thường nên có. Bên ngoài đều nói nha đầu Triệu gia kia mệnh cách quá cứng, khắc phu bại gia.”
Lão gia tử vỗ tay vịn ghế: “Ai nói?”
“Đức Hậu, ngươi đừng nóng. Chúng ta không phải đến gây chuyện, chúng ta đến khuyên ngươi. Ngươi xem một năm nay ngươi đã tiêu bao nhiêu bạc? Cứ sinh tiếp như vậy, gia sản Liễu gia sớm muộn cũng bị rút sạch.”
Một vị thái tộc lão khác tiếp lời: “Đức Hậu, ý của chúng ta là, hoặc để Cảnh Niên nạp thêm một phòng thiếp, phân tán một chút. Hoặc là…”
“Hoặc là gì?”
“Hoặc là hưu Triệu thị, cưới một người bình thường khác.”
Mặt lão gia tử đỏ tím như gan heo.
Liễu Cảnh Niên đứng ở cửa, nắm tay siết đến kêu răng rắc.
Ta đứng sau lưng Liễu Cảnh Niên, nghe rõ từng chữ.
Khắc phu bại gia.
Mệnh cách quá cứng.