Chương 4 - Đứa Trẻ Bất Ngờ Xuất Hiện

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đi ngang qua thư phòng của Phó Thừa Uyên, nghe thấy anh gọi điện cho người khác.

Anh muốn giới thiệu đối tượng cho Tô Niệm.

“…”

Đầu dây bên kia: “Thôi xin cậu đấy, trong giới ai không biết nhà cô ta sắp phá sản, đang tìm người đổ vỏ. Cậu không thể hại người khác được.”

Phó Thừa Uyên nghiến răng: “Bây giờ tôi sắp bị cô ta hại ch /ết rồi.”

“Giang Thiển về rồi à? Không phải cậu có Phó An Dữ sao? Trong tay cậu có quân át chủ bài mà.”

“Con cái à? Người ta cũng có, còn thông minh hơn con của tôi nhiều.”

“… Con nhà cậu đúng là hơi ng /ốc.”

“Cậu câm miệng!”

“Được rồi được rồi, tôi cho cậu một ý này. Không phải Giang Thiển thích tiền sao? Cậu cho cô ấy thật nhiều thật nhiều tiền, chắc chắn cô ấy sẽ cảm động trước thành ý của cậu.”

“Bây giờ cô ấy không cần tiền của tôi nữa.”

Đầu dây bên kia vỗ đùi.

“Thế thì xong rồi. Bốn năm đấy, tròn bốn năm. Người ta Giang Thiển trẻ đẹp lại có tiền, loại người nào mà không tìm được?”

“Ng /ốc nghếch chờ cậu à?”

“Cậu không được rồi, bây giờ cậu đã thua mấy cậu trai trẻ rồi.”

“Đặt những người trẻ hơn, đẹp hơn, biết cung cấp giá trị cảm xúc hơn ở đó mà không cần.”

“Cô ấy cần cậu, người yêu cũ này, làm gì?”

“Còn mấy chuyện bực mình mẹ kế cậu làm mấy năm trước nữa, phàm là người có não bình thường đều phải tránh xa nhà cậu.”

“Chỉ có kẻ ng /ốc mới ăn lại cỏ cũ thôi.”

“…”

Phó Thừa Uyên như bị dao đâm trúng ngực, hoàn toàn mất hy vọng, ánh mắt gần như hấp hối.

Tôi đứng ngoài cửa, vẻ mặt phức tạp.

Đi vào cũng không được, không đi vào cũng không xong.

Lúc này, một lực rất nhỏ kéo tay áo tôi.

“Cô…”

“Cô có thể tới dự họp phụ huynh của cháu không?”

Một đôi mắt long lanh như ngôi sao sáng nhất nơi chân trời.

Phó An Dữ cầm thiệp mời, giả vờ không để ý hỏi, nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.

Tôi: “… Họp phụ huynh?”

“Cô không muốn đi cũng không sao.”

“Dù sao cũng không quan trọng.”

Phó An Dữ ngẩng cổ, ngoài miệng nói không để ý, nhưng đáy mắt lại giấu sự mong chờ.

Tôi ngồi xổm xuống.

“Được chứ, cô có thời gian.”

“Cô và bố con cùng đi, được không?”

Tên nhóc mím môi, dè dặt ừ một tiếng, rũ mi giả vờ lạnh nhạt.

Gương mặt nhỏ hơi đỏ lên.

“Cảm ơn.”

“Không có gì.”

Tôi cười xoa đầu cậu bé.

Phó An Dữ cứng đờ tại chỗ, nhưng lần đầu tiên không né tránh, mái tóc mái hơi dài che nửa hàng mày.

Góc nghiêng của cậu bé sạch sẽ, ngoan đến không tưởng.

17

Mấy ngày sau, buổi họp phụ huynh.

Tài xế nhà họ Phó đưa chúng tôi tới địa điểm.

Nghe nói nhà trẻ của Phó An Dữ một năm học phí tám trăm nghìn.

Trong trường chuyên môn chia ra khu huấn luyện cưỡi ngựa, sân tập golf mini, phòng đấu kiếm, phòng đàn piano và bể bơi trong nhà nhiệt độ ổn định.

Quả nhiên nghèo khó giới hạn trí tưởng tượng của tôi.

Tôi cứ tưởng nhà trẻ chỉ là nhảy múa, vẽ tranh.

“…”

Đi qua khuôn viên, vào phòng học.

Các bạn nhỏ tò mò vây quanh Phó An Dữ.

“Phó An Dữ, đây là mẹ cậu à?”

“Lần trước người tới không phải người này mà?”

“Rốt cuộc cậu có mấy người mẹ?”

Phó An Dữ đỏ mặt phản bác:

“Lần trước là dì của tớ, không phải mẹ tớ.”

“À à.”

Phó Thừa Uyên thỉnh thoảng chỉnh cà vạt, sắc mặt nghiêm túc, trông còn căng thẳng hơn ký hợp đồng mấy chục tỷ.

Tôi thò đầu hỏi anh: “Lần đầu tham gia họp phụ huynh của con à?”

Phó Thừa Uyên: “Lần đầu đi cùng em.”

Tôi: “…”

Chủ đề này không thích hợp nói tiếp.

Ánh mắt chuyển lên bục giảng.

Cô giáo bắt đầu đọc lời mở đầu.

Tôi vừa nghe cô giáo nói chuyện đã buồn ngủ.

Tập trung tinh thần, chịu đựng qua bốn mươi phút.

Phó Thừa Uyên đi tìm cô giáo hỏi tình hình của con.

Tôi đi sang lớp bên cạnh tìm Phó An Dữ.

Lại bất ngờ nghe thấy mấy phụ huynh tám chuyện.

“Đứa trẻ kia chính là đứa nhà họ Phó à?”

“Đáng thương thật, vừa sinh ra đã bị mẹ ruột bỏ rơi, sau này bà nội cũng ch /ết.”

18

“Nghe nói Phó Thừa Uyên lại tìm mẹ kế cho nó?”

“Là cô gái nhà họ Tô, gần đây nhà họ Tô không thuận lợi lắm.”

“Sau khi gả qua đó, cô ta tuyệt đối sẽ không đối xử tốt với đứa trẻ này.”

“Tôi nhớ không phải vị nhà họ Tô kia, mà là một người lạ mặt, mấy năm trước từng dây dưa rất nồng nhiệt với Phó Thừa Uyên, chọc lão phu nhân nhà họ Phó tức không nhẹ.”

“Phó Thừa Uyên làm ầm lên muốn cưới cô ta, cuối cùng vẫn chia tay.”

“Cô gái đó gần đây lại quay về rồi.”

“Ai? Thật hay giả? Cô nói Phó Thừa Uyên còn sẽ cưới cô ta à?”

“Chỉ là nuôi chơi thôi, một món đồ chơi mà thôi. Tôi đoán sau khi Phó Thừa Uyên kết hôn, đứa trẻ này cũng chưa chắc được coi trọng.”

Cơn giận nghẹn trong ngực tôi.

Lòng thích hóng chuyện, ai mà chẳng có.

Sau lưng xì xào thì thôi đi.

Nhưng nói ngay trước mặt trẻ con, thật sự quá đáng.

Đặc biệt Phó An Dữ thuộc kiểu trẻ con tính tình vặn vẹo, nhạy cảm, lại có chút thiếu cảm giác an toàn.

Cậu bé nghe hiểu được.

Trong lòng cậu bé chắc chắn buồn ch /ết đi được.

Tôi đi vào phòng học, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong đó.

Tất cả mọi người theo bản năng thu lại trò đùa.

19

Phó An Dữ ngồi trên ghế nhỏ, ngây ng /ốc nhìn ngoài cửa sổ.

Bề ngoài như thể không nghe thấy gì.

Tôi thấy hốc mắt cậu bé hơi đỏ.

Tức đến mức ngực khó chịu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)