Chương 3 - Đứa Trẻ Bất Ngờ Xuất Hiện
Tôi cũng kiểm tra thành quả hôm nay, leo được năm sao trong Vương Giả.
Không tệ không tệ.
Thưởng tối nay thêm một cái đùi gà.
Phó Thừa Uyên lấy ra một tấm thẻ đen, đưa cho tôi:
“Lương của em.”
“Hôm nay đi làm vất vả rồi.”
Tôi nhìn tấm thẻ này thấy rất quen.
Nghĩ một hồi mới nhớ ra, đây là thẻ phụ của Phó Thừa Uyên, trước kia vẫn luôn ở chỗ tôi.
Sau này tôi rời đi mới trả lại anh.
“… Có phải anh lấy nhầm không?”
“Ừ, quên tiền thưởng.”
Khóe môi Phó Thừa Uyên hơi cong, lại lấy ra một tấm thẻ đen.
“Cho em.”
“…”
Tôi cầm hai tấm thẻ mỏng manh, lại cảm giác như nặng ngàn cân.
Giang Vân Thư chống cằm, ưu sầu nhìn cảnh này.
“May mà mẹ con không thích tiền, nếu không đã bị bố lừa đi rồi.”
Phó Thừa Uyên dừng lại ba giây, dường như đang suy nghĩ.
Sau đó anh nghiêm túc hỏi:
“Vân Thư, con còn một người mẹ khác à?”
Tôi: “…”
Trước mặt con trẻ.
Tôi cũng không thể biểu hiện quá tham tiền.
Gồng hình tượng thanh cao như hoa cúc một chút cũng không được sao?
13
Trở lại nhà họ Phó.
Trong phòng khách có một vị khách đang ngồi ngay ngắn, Tô Niệm.
Cô gái trông còn xinh đẹp hơn ảnh đã chỉnh sửa trên tin tức giải trí.
Tôi lặng lẽ nhường vị trí.
Dù sao cô ấy trang điểm đầy đủ mà tới, còn tóc của tôi là từ hôm qua chưa gội.
“Phó tổng, thanh mai trúc mã nhỏ của anh tới rồi.”
Phó Thừa Uyên cầm trong tay mấy món tráng miệng mua về, vừa giúp Giang Vân Thư cởi áo khoác.
Không rảnh ngẩng đầu nhìn lấy một cái.
“Thanh mai nào? Em muốn ăn mơ xanh à? Tôi lập tức sai người đi mua.”
“Thừa Uyên.”
Một giọng nói ngọt đến mức có thể tan thành nước.
Phó Thừa Uyên lập tức cứng đờ.
Kinh hoảng nâng mắt, lúc này mới nhìn rõ Tô Niệm đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt đều trắng bệch.
“…”
Giang Vân Thư xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cười lạnh nói:
“Bố tiêu rồi.”
“Chuyện này không phải hai tấm thẻ là giải quyết được đâu.”
Tôi vì cứng rắn duy trì hình tượng thanh cao như hoa cúc, nhịn đau lấy thẻ ra.
Đặt lên bàn.
“Trả anh.”
Giang Vân Thư lạnh nhạt liếc người kia một cái: “Đi thôi mẹ, hôm nay mẹ tới không đúng lúc, mẹ chưa gội đầu.”
Tôi: “…”
Con gái lớn à.
Chuyện này con đừng nhắc nữa.
Phó Thừa Uyên gấp đến mức mồ hôi cũng túa ra, một người xưa nay bày mưu tính kế, lúc này lại không nói nổi nửa câu biện minh.
“Tôi…”
“Cô ấy…”
“Quản gia, ai cho ông thả người vào đây?!”
14
Phòng trẻ em.
Phó An Dữ ngồi trên giường đọc sách tranh.
Giang Vân Thư chạy tới, vỗ vai cậu bé, nghiêm túc nói:
“Này, đừng đọc nữa.”
“Bố anh sắp tìm mẹ kế cho anh rồi.”
Phó An Dữ: “?”
Tôi vội vàng bịt miệng con bé: “… Giang Vân Thư, đừng nói bừa.”
Phó An Dữ suy nghĩ hai giây, mới hiểu chúng tôi đang nói gì.
Cậu bé chuyển ánh mắt lại quyển sách, thản nhiên nói:
“Tôi không thích cô ấy, tôi bảo cô ấy đừng chờ bố nữa, cô ấy cứ nhất định phải ở đây chờ.”
“…”
Giang Vân Thư và tôi nhìn nhau.
Không hiểu sao nội dung lại không giống mấy phim ngắn bình thường hay xem?
“Không phải anh nên rất thích cô ấy, ôm chân cô ấy gọi mẹ, rồi làm ầm lên muốn bố anh kết hôn với cô ấy, còn đuổi mẹ em đi sao?”
Phó An Dữ gấp sách lại.
“Tôi chỉ nhỏ thôi, chứ không ng /ốc.”
“Bố lại không thích cô ấy, sao cô ấy có thể là mẹ tôi được.”
Giang Vân Thư gãi đầu, cũng không hiểu chuyện này thế nào.
“Chỉ số thông minh của anh sao lúc cao lúc thấp vậy?”
“…”
Vở kịch lớn trong phòng khách chỉ diễn ba phút.
Cuối cùng kết thúc bằng việc quản gia dẫn vệ sĩ lôi kéo ép tiễn khách.
Phó Thừa Uyên nới lỏng cà vạt, khí lạnh quanh người nhạt đi, chỉ còn vẻ mệt mỏi.
“Giang Thiển, tôi có thể giải thích.”
“Chuyện trên tin tức giải trí, ngoài việc cô ấy quen tôi từ nhỏ, không có chuyện nào là thật.”
15
Thật ra anh không cần giải thích với tôi.
Tôi lại không để ý chuyện này.
Chuyện xảy ra mấy năm trước đã đủ khiến tôi bình tĩnh lại, nhìn rõ khoảng cách giai cấp giữa tôi và Phó Thừa Uyên.
Hai năm ở bên nhau.
Tôi và anh gần như không có bất cứ chủ đề chung nào.
Gần như đều là anh hạ mình chiều theo tôi.
Tôi không biết một chai rượu vang của anh bao nhiêu tiền.
Không phân biệt được đồng hồ Patek Philippe và Richard Mille.
Nghe không hiểu những gì anh nói về kế hoạch phát triển tương lai của công ty.
Dù những thứ đó gần như thuộc về bí mật thương mại.
“…”
Những chuyện này Phó Thừa Uyên đều có thể dung túng, anh nói không sao.
Nhưng tôi thì không thể.
Tôi không thích kiểu tình cảm một bên đơn phương trả giá, một bên chỉ phụ trách hưởng thụ này.
Thời gian dài rồi, anh sớm muộn cũng sẽ chán.
Anh phải xã giao thương mại, bên cạnh luôn không thiếu người theo đuổi.
Dù không có Tô Niệm, cũng sẽ có Cố Niệm, Ôn Niệm, Lục Niệm…
Tôi không thể đảm bảo anh sẽ luôn yêu tôi.
Tôi cũng không phải kiểu người vì rất rất nhiều tiền mà có thể mỉm cười nhẫn nhịn.
Tôi không có dã tâm lớn như vậy.
Tôi chỉ muốn tiêu chút tiền nhỏ, sống cuộc sống nhỏ thuộc về mình.
“Không cần giải thích.”
“Nếu có một ngày anh thật sự kết hôn với cô ấy, tôi còn phải đi mừng cưới nữa.”
“…”
Cả người Phó Thừa Uyên như bị sét đánh.
16
Sáng hôm sau.