Chương 2 - Dòng Chữ Tử Vong
Lâm Tiểu Mãn, cô đứng lại. Chuyện tiền cấp dưỡng phải nói cho rõ.”
“Tòa đã phán ba nghìn, các người cứ đưa ba nghìn là được.”
“Ba nghìn? Sao cô không đi cướp luôn đi? Giai Giai đi khám thai một lần đã hơn hai nghìn rồi…”
“Đó là chuyện nhà các người.”
Mẹ chồng cũ vỗ mạnh vào yên sau xe điện của tôi.
“Tôi nói cho cô biết, tiền của con trai tôi chính là tiền của nhà họ Phương. Không đến lượt một người ngoài như cô chia phần!”
Tôi không nói gì.
Tôi treo túi nilon lên tay lái, khởi động xe điện.
Phía sau, mẹ chồng cũ vẫn còn chửi.
Giai Giai đứng bên cạnh che miệng cười.
Phương Nghị không nói giúp tôi một câu.
Từ đầu đến cuối, một câu cũng không.
Lúc chạy ra khỏi khu chung cư, tôi đi ngang một thùng rác.
Bên cạnh thùng rác có một ông lão nhặt phế liệu đang ngồi xổm.
Trên đầu ông ấy viết: 【58 tuổi, hai mươi ba năm sau, qua đời tự nhiên vì tuổi già.】
Qua đời tự nhiên vì tuổi già.
Đây là cách chết tốt đẹp nhất tôi từng nhìn thấy.
Bỗng nhiên, tôi lại thấy ghen tị với một ông lão nhặt phế liệu.
Tối hôm đó, Đậu Đậu ôm con thỏ mất tai ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi bên cửa sổ, bắt đầu tính thu nhập tháng này.
Giao đồ ăn mười lăm ngày, kiếm được bốn nghìn tám.
Trừ tiền thuê nhà một nghìn rưỡi, học phí mẫu giáo của Đậu Đậu một nghìn hai, tiền ăn một nghìn, phí sạc xe điện, tiền điện thoại.
Còn lại một trăm mười.
Một trăm mười tệ.
Đó là toàn bộ số dư của mẹ con tôi trong thành phố này.
Điện thoại rung một cái.
Phương Nghị gửi WeChat: “Tiền cấp dưỡng tháng này anh đưa muộn vài ngày, Giai Giai phải đi siêu âm 4D.”
Tôi nhét điện thoại xuống dưới gối.
Không trả lời.
Tôi nhìn vết nứt dài trên trần nhà, rồi đưa ra một quyết định.
Năng lực này, tôi không thể để phí.
Năm đó, Tưởng Diệu Quang trả tôi năm triệu chỉ để nhìn một lần.
Trong thành phố này có bao nhiêu người muốn biết cách chết của mình?
Lại có bao nhiêu người sẵn sàng bỏ tiền để đổi mệnh?
Tôi không làm thánh mẫu nữa.
Tôi phải dùng đôi mắt này để nuôi sống tôi và con gái.
Tôi mất ba ngày nghĩ ra một kế hoạch.
Không thể giống hồi nhỏ, mở miệng nói thẳng người ta chết thế nào.
Quá đáng sợ, cũng quá dễ gây rắc rối.
Tôi đăng ký một tài khoản video ngắn, đặt tên là “Chị shipper nói chuyện sức khỏe”.
Nội dung rất đơn giản: mỗi ngày quay một đoạn, kể về những câu chuyện thật gặp khi đi giao đồ ăn.
Tất nhiên, toàn bộ chi tiết đều được thay đổi.
Video đầu tiên: “Hôm nay giao đồ ăn gặp một chị trên mặt có vết thương, cùng nói về cách cầu cứu khi bị bạo lực gia đình.”
Kết hợp với tin tức ở Cẩm Tú Hoa Viên, lượt xem vượt năm mươi nghìn.
Video thứ hai: “Dân văn phòng ngày nào cũng uống cà phê, không ăn sáng — mấy tín hiệu cơ thể này nhất định phải chú ý.”
Lượt xem tám mươi nghìn.
Tôi không nhắc đến bất cứ điều gì siêu nhiên.
Tôi chỉ kể về những người tôi “nhìn thấy”, rồi dùng kiến thức phổ thông để bao bọc lại.
Khi tài khoản tăng lên hai mươi nghìn người theo dõi, có người nhắn riêng cho tôi.
“Chị ơi, có phải chị nhìn ra một người có bệnh hay không không?”
“Mẹ em gần đây cứ kêu đau đầu, chị có thể giúp xem thử không?”
Tôi không trả lời.
Không phải tôi không muốn kiếm tiền.
Tôi đang chờ một con cá lớn hơn.
Nửa tháng sau, tôi giao một đơn đồ ăn ba trăm tệ đến một tòa văn phòng ở trung tâm thành phố.
Đơn đồ ăn ba trăm tệ, đây là lần đầu tiên tôi thấy.
Mở ra mới biết, đó là trà chiều đặt cho cả một tầng văn phòng.
Cô lễ tân bảo tôi đặt lên bàn.
Lúc tôi bê thùng, cửa phòng họp đang mở.
Bên trong ngồi kín một vòng người.
Ở chính giữa là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, tóc ngắn, khí chất rất mạnh.
Trên đầu bà ấy viết: 【43 tuổi, một năm sau, xuất huyết não.】
Bên cạnh bà ấy có một bé trai khoảng bốn, năm tuổi đang chơi iPad.
Trên đầu bé trai viết: 【5 tuổi, hôm nay, sốc phản vệ do dị ứng.】
Hôm nay.
Tôi đặt thùng xuống, nhìn ghi chú trên đơn hàng: 【Dị ứng hạt, tất cả món ăn không được chứa hạt.】
Đơn trà chiều là cô lễ tân đặt.
Tôi mở một hộp bánh, nhìn bảng thành phần.
Bột hạnh nhân.
“Này, cái bánh đó…”
Cô lễ tân đã cầm một hộp đi về phía phòng họp.
Chương 5
Tôi lao tới giật hộp bánh khỏi tay cô ấy.
“Chị làm gì vậy?” cô lễ tân trừng mắt nhìn tôi.
“Trong bánh này có bột hạnh nhân. Ghi chú đơn hàng ghi rõ dị ứng hạt.”
Cô lễ tân sững lại, vội lật xem bảng thành phần.
“À… em không để ý…”
Ở cửa phòng họp, người phụ nữ tóc ngắn bước ra.
“Có chuyện gì?”
Mặt cô lễ tân trắng bệch: “Tổng giám đốc Hà, trong bánh có thành phần hạt. Là em sơ suất…”
Tổng giám đốc Hà nhìn hộp bánh, rồi nhìn cậu con trai đang chơi iPad trong phòng họp.
Cơ thể bà ấy lảo đảo một chút.
“Cô là shipper?” bà ấy nhìn tôi.
“Vâng.”
“Cô tên gì?”
“Lâm Tiểu Mãn.”
Tổng giám đốc Hà bảo trợ lý dọn hết lô bánh đó đi, rồi đặt lại món khác.
Bà ấy gọi tôi ra hành lang, nhét cho tôi một phong bao lì xì.
“Cảm ơn cô. Con trai tôi dị ứng hạt rất nặng. Lần trước ăn nhầm, nó phải vào ICU cấp cứu bốn tiếng.”
Tôi mở phong bao, bên trong là hai nghìn tệ tiền mặt.
Nhiều hơn tiền tôi chạy ba ngày giao đồ ăn.