Chương 1 - Dòng Chữ Tử Vong
Ngày ly hôn, tôi bị một chiếc xe điện tông văng ra đường.
Khi tỉnh lại, trên đầu mỗi người đều xuất hiện thêm một dòng chữ.
Y tá: 【27 tuổi, tám năm sau, ung thư vú.】
Tôi cầm điện thoại lên. Người đầu tiên trong danh bạ là chồng cũ của tôi, Phương Nghị.
Do dự một giây, tôi mở trang cá nhân của anh ta.
Bài đăng mới nhất là ảnh anh ta và bạn gái mới ở Maldives, kèm dòng chữ: “Quãng đời còn lại có em.”
Định vị cho thấy bài đăng được đăng ba tiếng trước.
Còn giấy ly hôn của chúng tôi mới làm xong hôm qua.
Con gái tôi gửi tin nhắn thoại đến: “Mẹ ơi, ba nói sau này con không được đến nhà mới của ba nữa. Cô kia không thích trẻ con.”
Tôi siết chặt điện thoại, đi đón con gái. Vừa đến cổng khu chung cư thì gặp mẹ chồng cũ.
Trên đầu bà ta viết: 【62 tuổi, ba tháng sau, ngộ độc khí gas.】
Vừa thấy tôi, bà ta đã mắng: “Đồ sao chổi! Đáng lẽ phải đuổi cô đi từ lâu rồi!”
“Bạn gái mới của con trai tôi có ba căn nhà đấy. Cô là cái thá gì?”
Tôi nhìn dòng chữ trên đầu bà ta, rồi xóa từng chữ trong tin nhắn cảnh báo vừa soạn xong.
Sau đó, tôi nắm tay con gái.
“Đi, mẹ đưa con đi ăn lẩu.”
Chương 1
Ngày ly hôn, tôi bị một chiếc xe điện tông văng ra đường.
Khi tỉnh lại, trên đầu mỗi người đều xuất hiện thêm một dòng chữ.
Y tá: 【27 tuổi, tám năm sau, ung thư vú.】
Tôi cầm điện thoại lên. Người đầu tiên trong danh bạ là chồng cũ của tôi, Phương Nghị.
Do dự một giây, tôi mở trang cá nhân của anh ta.
Bài đăng mới nhất là ảnh anh ta và bạn gái mới ở Maldives, kèm dòng chữ: “Quãng đời còn lại có em.”
Định vị cho thấy bài đăng được đăng ba tiếng trước.
Còn giấy ly hôn của chúng tôi mới làm xong hôm qua.
Con gái tôi gửi tin nhắn thoại đến: “Mẹ ơi, ba nói sau này con không được đến nhà mới của ba nữa. Cô kia không thích trẻ con.”
Tôi siết chặt điện thoại, đi đón con gái. Vừa đến cổng khu chung cư thì gặp mẹ chồng cũ.
Trên đầu bà ta viết: 【62 tuổi, ba tháng sau, ngộ độc khí gas.】
Vừa thấy tôi, bà ta đã mắng: “Đồ sao chổi! Đáng lẽ phải đuổi cô đi từ lâu rồi!”
“Bạn gái mới của con trai tôi có ba căn nhà đấy. Cô là cái thá gì?”
Tôi nhìn dòng chữ trên đầu bà ta, rồi xóa từng chữ trong tin nhắn cảnh báo vừa soạn xong.
Sau đó, tôi nắm tay con gái.
“Đi, mẹ đưa con đi ăn lẩu.”
…
Trong quán lẩu, con gái tôi, Đậu Đậu, cuộn từng lát thịt rồi gắp vào bát cho tôi.
“Mẹ ăn đi, mẹ gầy đi nhiều quá.”
Con bé mới sáu tuổi, vậy mà đã biết nhìn sắc mặt người lớn.
Tôi gắp một miếng sách bò nhúng vào nồi. Điện thoại lại rung.
Phương Nghị gửi WeChat: “Học phí của Đậu Đậu em tự nghĩ cách lo đi. Anh còn phải trả tiền vay mua nhà.”
Vậy mà tiền vé đi Maldives thì có.
Tôi không trả lời, úp điện thoại xuống bàn.
Đậu Đậu khẽ hỏi: “Mẹ ơi, có phải ba không cần mẹ con mình nữa không?”
“Ba chỉ không cần mẹ thôi. Ba mãi mãi vẫn là ba của con.”
Nói ra câu đó, chính tôi cũng thấy giả dối.
Một người đàn ông đến tiền học của con gái cũng không chịu đưa, thì còn xứng làm ba sao?
Ăn được nửa bữa, điện thoại lại reo.
Lần này là mẹ chồng cũ gọi.
Tôi vừa nghe máy, đầu dây bên kia đã xối xả chửi.
“Lâm Tiểu Mãn, cô nghe cho rõ đây. Con trai tôi ra đi tay trắng là đã quá hời cho cô rồi!”
“Nhà đứng tên tôi, cô đừng mơ lấy được một xu!”
“Còn Đậu Đậu nữa, sau này đừng đưa nó sang nhà họ Phương chúng tôi. Nhà họ Phương không thiếu cháu gái, chúng tôi thiếu cháu trai!”
Bà ta chửi suốt ba phút.
Tôi không cãi lại một câu.
Bởi vì trong đầu tôi toàn là dòng chữ trên đầu bà ta.
62 tuổi, ba tháng sau, ngộ độc khí gas.
“Cô câm rồi à?” mẹ chồng cũ hét trong điện thoại.
“Ừ, tôi câm rồi.”
Tôi cúp máy.
Đậu Đậu đã ăn hết thịt trong bát. Hai bàn tay con bé dính dầu, đang cầm khăn giấy lau miệng.
“Mẹ ơi, bà nội lại mắng mẹ à?”
“Không, bà nói nhớ con thôi.”
Đậu Đậu nghiêng đầu nghĩ một lúc: “Nhưng lần trước bà nói con là đồ tốn cơm mà.”
Trẻ con sáu tuổi, hóa ra cái gì cũng nhớ.
Tôi thanh toán rồi nắm tay Đậu Đậu đi về.
Đi ngang tủ nhận hàng nhanh ở cổng chung cư, điện thoại hiện thông báo từ nền tảng giao đồ ăn: tài khoản shipper tôi đăng ký hôm qua đã được duyệt.
Từ ngày mai, tôi sẽ là một shipper giao đồ ăn.
Làm bảo mẫu sau sinh lương quá thấp, vào xưởng thì ca kíp quá cứng, tôi không thể đón Đậu Đậu tan học.
Chỉ có giao đồ ăn là thời gian linh hoạt, chạy nhiều thì kiếm nhiều.
Về đến phòng trọ, Đậu Đậu nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi bên giường, mở album ảnh trong điện thoại.
Trong đó vẫn còn ảnh cưới.
Phương Nghị mặc bộ vest đi mượn, cười đến lộ đủ tám cái răng.
Khi ấy anh ta từng nói: “Tiểu Mãn, anh nhất định sẽ không để em chịu ấm ức.”
Bảy năm hôn nhân.
Ấm ức tích đủ rồi, anh ta bỏ chạy.
Tôi xóa sạch tất cả ảnh liên quan đến Phương Nghị trong album.
Không giữ lại một tấm.
Sau đó tôi mở app giao đồ ăn, xem dự báo thời tiết ngày mai.
Mưa nhỏ.
Ngày mưa đơn nhiều. Cứ chạy thôi.
Chương 2
Ngày đầu tiên đi giao đồ ăn, tôi đã thấy đủ loại người trong thành phố này.
Bảy giờ sáng ra khỏi nhà, đưa Đậu Đậu đến mẫu giáo.
Ở cổng trường, con bé nắm góc áo tôi không chịu buông.
“Mẹ ơi, chiều mẹ đến đón con được không?”
“Được. Mẹ hứa.”
Tôi chạy xe điện đến khu thương mại, bắt đầu nhận đơn.
Đơn đầu tiên là một nhân viên văn phòng đặt một ly Americano.
Khi tôi giao đến, cô ấy thậm chí còn không ngẩng đầu, cầm cà phê rồi đóng cửa luôn.
Trên đầu cô ấy viết: 【29 tuổi, mười hai năm sau, ung thư gan.】
Đơn thứ hai là một cụ già gần bệnh viện đặt một phần cháo kê.
Tôi đến cửa phòng bệnh, một bà cụ tóc bạc run rẩy ra nhận.
Trên đầu bà cụ viết: 【71 tuổi, năm tháng sau, nhồi máu cơ tim.】
Tôi cắn môi, không nói gì.
Những chuyện thế này tôi không quản nổi, cũng không nên quản.
Giờ cao điểm buổi trưa, tôi chạy liền mười hai đơn.
Chân mềm nhũn, tôi ngồi bên lề đường gặm bánh bao nguội.
Điện thoại hiện một tin tức: Doanh nhân nổi tiếng Tưởng Diệu Quang qua đời vì suy đa tạng, hưởng thọ 69 tuổi.
Tưởng Diệu Quang.
Cái tên này quá quen.
Hồi cấp ba, con gái ông ấy là bạn học của tôi. Có lần cô ấy dẫn tôi về nhà, tôi gặp ông nội cô ấy.
Tôi nói ông ấy chỉ còn tám tiếng.
Quả nhiên ông ấy chống chọi đúng tám tiếng.
Sau đó Tưởng Diệu Quang cho tôi năm triệu.
Số tiền ấy giúp tôi học hết đại học, cũng khiến tôi tưởng đời mình từ đó sẽ khá lên.
Kết quả, năm thứ hai sau khi tốt nghiệp, tôi cưới Phương Nghị.
Một gã “phượng hoàng nam” từ làng quê nghèo thi đỗ lên thành phố.
Lần đầu gặp tôi, mẹ anh ta hỏi ngay: “Nhà cô có mấy căn?”
Tôi nói không có.
Nụ cười trên mặt bà ta nhạt đi thấy rõ.
Nhưng khi ấy Phương Nghị nói: “Mẹ, Tiểu Mãn tốt với con là đủ rồi.”
Đủ sao?
Bảy năm hôn nhân, tôi dùng sạch năm triệu cha Tưởng đưa cho vào việc Phương Nghị học cao học, Phương Nghị khởi nghiệp, Phương Nghị mua xe.
Năm triệu, không còn một xu.
Đổi lại là câu “Quãng đời còn lại có em” trong bài đăng ở Maldives.
Hai giờ chiều, điện thoại reo.
Phương Nghị gọi đến.
“Tiểu Mãn, thẻ bảo hiểm y tế của Đậu Đậu ở chỗ em đúng không? Gửi qua cho anh, Giai Giai cần dùng.”
Giai Giai là tên bạn gái mới của anh ta.
“Thẻ bảo hiểm của Đậu Đậu, bạn gái mới của anh dùng?”
“Cô ấy có thai rồi, đi khám thai cần dùng. Cho mượn tạm thôi.”
Có thai rồi.
Chúng tôi ly hôn chưa đầy một tuần, bạn gái mới của anh ta đã có thai.
Đứa bé có từ khi nào, khỏi cần tính cũng biết.
“Phương Nghị, anh ngoại tình trong hôn nhân.”
“Đừng tự dát vàng lên mặt mình. Anh và Giai Giai chỉ ở bên nhau sau khi em dọn đi.”
Khi nói câu đó, giọng anh ta rất bình tĩnh.
Tôi không cúp máy.
Tôi chờ anh ta nói một câu về Đậu Đậu.
Dù chỉ hỏi “Gần đây Đậu Đậu thế nào?” cũng được.
Anh ta không hỏi.
Anh ta nói: “Hôm nay em gửi thẻ đi, chuyển phát nhanh trả phí người nhận là được.”
Rồi anh ta cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Mưa đã tạnh. Ánh nắng xuyên qua tầng mây, chiếu lên bộ đồng phục shipper ướt sũng của tôi.
Đứng dậy, tiếp tục chạy đơn.
Chương 3
Ngày thứ ba giao đồ ăn, tôi nhận được một đơn hàng kỳ lạ.
Địa chỉ là một khu chung cư cao cấp ở phía nam thành phố. Ghi chú viết: Nhất định bấm chuông ba lần, không gõ cửa.
Tôi bấm chuông ba lần.
Cửa mở, một người phụ nữ ngoài bốn mươi bước ra.
Bà mặc váy ngủ lụa, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai.
Khi bà nhận đồ ăn, tôi vô tình ngẩng đầu lên.
Dòng chữ trên đầu bà khiến tôi sững lại.
【45 tuổi, hai ngày sau, bị chồng bóp cổ chết.】
Tay tôi run lên, túi đồ ăn suýt rơi xuống đất.
“Sao thế?” bà nhìn tôi.
“Không có gì.”
Tôi đưa đồ ăn cho bà rồi quay người đi.
Đi được hai bước, tôi lại dừng.
“À… chị này.” Tôi quay đầu lại.
Người phụ nữ vẫn đứng ở cửa, cúi đầu kiểm tra túi đồ ăn.
“Chồng chị bình thường đối xử với chị có tốt không?”
Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Sao cô hỏi vậy?”
“Không có gì, tôi hỏi đại thôi. Chị… chú ý an toàn nhé.”
Tôi lên xe điện rời đi.
Tối hôm đó tôi mất ngủ.
Tôi cứ nghĩ mãi đến gương mặt người phụ nữ ấy.
Trên mặt bà có một vết bầm nhạt. Phấn nền đã che đi, nhưng lúc giao đồ tôi đứng gần nên vẫn nhìn ra.
Ngày hôm sau, tôi lại nhận được đơn ở địa chỉ đó.
Cùng một người.
Lần này khi bà mở cửa, trên mặt có thêm một vết thương, kéo từ khóe mày đến thái dương.
Dòng chữ trên đầu bà đã thay đổi.
【45 tuổi, một ngày sau, bị chồng bóp cổ chết.】
Tôi đưa đồ ăn cho bà, tay siết đến trắng bệch.
“Chị, báo cảnh sát đi.”
“Báo cảnh sát gì?” giọng bà rất khẽ.
“Chồng chị đánh chị, đúng không?”
Bà nhìn tôi một cái, rồi đóng cửa lại.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe bên trong vang lên giọng đàn ông: “Ai đấy?”
“Giao đồ ăn.” bà nói.
“Sau này đừng đặt đồ ngoài nữa, anh nấu cho em ăn.” Giọng người đàn ông nghe rất dịu dàng.
Tôi lên xe điện, ngồi ở cổng chung cư mười phút.
Sau đó tôi lấy điện thoại gọi 110.
“Xin chào, tại tòa 14, phòng 302, chung cư Cẩm Tú Hoa Viên phía nam thành phố, có hành vi bạo lực gia đình. Người phụ nữ bị thương ở đầu.”
“Xin hỏi cô là người trong cuộc sao?”
“Tôi là shipper giao đồ ăn. Tôi nhìn thấy.”
“Được, chúng tôi sẽ sắp xếp người đến nhà xác minh tình hình.”
Tôi không biết cảnh sát đến có thay đổi được gì không.
Nhưng dòng chữ kia nói là “một ngày sau”.
Tôi phải làm gì đó.
Trưa hôm sau, khi lướt tin tức, tôi nhìn thấy một thông báo địa phương:
“Một người đàn ông tại Cẩm Tú Hoa Viên phía nam thành phố bị tạm giữ hành chính vì nghi liên quan đến bạo lực gia đình. Người phụ nữ đã được đưa đi điều trị.”
Không chết.
Dòng chữ trên đầu bà ấy chắc đã thay đổi.
Tôi không chắc, vì tôi không thể nhìn thấy chữ trên đầu người trong tin tức.
Nhưng bà ấy còn sống.
Vậy là đủ.
Hôm đó tôi chạy thêm tám đơn.
Kiếm đủ tiền sinh hoạt một tuần cho Đậu Đậu.
Ngày thứ mười lăm giao đồ ăn, tôi bị mẹ chồng cũ chặn ở cổng khu chung cư nhà chồng cũ.
Bà ta xách một túi rau nát, đứng chắn trước xe điện của tôi.
“Lâm Tiểu Mãn, đồ không biết xấu hổ! Phương Nghị nói tháng nào cô cũng đòi nó ba nghìn tiền cấp dưỡng à?”
“Tòa án phán rồi.”
“Tòa với chả án. Cô là đứa giao đồ ăn, nuôi trẻ con cần đến ba nghìn sao?”
“Giai Giai có thai rồi, tốn kém lắm. Cô không bớt được chút à?”
Tôi nhìn dòng chữ trên đầu bà ta.
Vẫn là dòng đó.
【62 tuổi, hai tháng rưỡi sau, ngộ độc khí gas.】
Thời gian đang từng ngày áp sát.
“Mẹ…” Giọng Phương Nghị vang lên phía sau.
Anh ta từ trong khu chung cư đi ra, bên cạnh là một cô gái trẻ bụng đã nhô lên.
Đó chính là Giai Giai.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ta.
Cô ta mặc một chiếc váy liền màu hồng, đi giày trắng, trang điểm tinh tế.
Trên đầu cô ta viết: 【26 tuổi, bốn năm sau, tai nạn xe.】
Phương Nghị thấy tôi, bước chân khựng lại.
“Em đến đây làm gì?”
Chương 4
“Lấy đồ của Đậu Đậu. Con bé còn mấy bộ quần áo để ở chỗ anh.”
Phương Nghị nhíu mày, quay sang nói với Giai Giai: “Em lên xe trước đi.”
Giai Giai không nhúc nhích, chỉ liếc tôi từ trên xuống dưới.
“Đây là vợ cũ của anh à? Nhìn già thật đấy.”
Cô ta nhỏ hơn tôi năm tuổi.
Tôi chẳng buồn so đo.
Phương Nghị ném cho tôi một chiếc túi nilon.
Bên trong là ba bộ quần áo cũ của Đậu Đậu và một con thỏ bông bị mất một bên tai.
Con thỏ bông Đậu Đậu thích nhất. Tai của nó bị mẹ chồng cũ cắt mất.
Bà ta nói con gái không được chơi mấy thứ này, ham chơi sẽ hỏng người.
Khi ấy Đậu Đậu mới bốn tuổi.
Con bé khóc suốt cả buổi chiều.
Tôi cầm túi, quay người định đi. Mẹ chồng cũ lại lên tiếng.