Chương 2 - Dòng Chữ Định Mệnh
Tôi lắc đầu.
“Không có. Chỉ là đến lúc phải đi thôi.”
Cô ấy không gặng hỏi thêm lý do, dẫn tôi ra phòng chụp phía sau.
Lúc giúp tôi vuốt lại tóc, tay cô ấy run rẩy.
“Tóc cô khô quá, để tôi chải cho cô một chút nhé?”
“Vâng.”
Vừa chải, cô ấy vừa khẽ nói một câu: “Chúc cô sinh nhật vui vẻ.”
Đó là người đầu tiên nói câu này với tôi trong ngày hôm nay, và cũng là người duy nhất.
Sống mũi tôi cay xè, khóe mắt nóng rát, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Cô ấy không khuyên tôi nín khóc, chỉ buông chiếc lược xuống, để tôi tựa đầu vào vai cô ấy.
Tôi khóc rất lâu, làm ướt sũng một mảng áo của cô ấy.
Cô ấy vẫn không hề đẩy tôi ra.
Khi bước ra khỏi tiệm chụp ảnh, trong lòng tôi có thêm một chiếc túi giấy, bên trong là một tấm ảnh trông cũng khá đẹp.
Chương 6: Bí mật của mẹ
Tôi ngồi xổm bên lề đường một lúc, chợt nhớ ra một chuyện.
Dưới gầm giường trong phòng chứa đồ, có một thứ tôi đã giấu từ khi còn rất nhỏ.
Là một cuốn nhật ký của mẹ.
Đó là thứ tôi vô tình tìm thấy ở góc gác xép năm tám tuổi, bìa bám đầy bụi, gáy sách đã rách bươm.
Nét chữ bên trong rất thanh thoát, ngày tháng là năm mẹ mang thai.
Hồi đó tôi chưa biết nhiều chữ, nhưng tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần, đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ vài câu.
“Niệm Niệm nói con bé nhìn thấy chữ trong lòng bàn tay bố. Tim mình run lên. Vì hồi nhỏ mình cũng từng nhìn thấy. Những dòng chữ đó, chỉ chúng ta mới thấy được.”
“Mình cứ tưởng chỉ có mỗi mình mình. Hóa ra Niệm Niệm cũng vậy.”
“Nếu đây là di truyền, mình hy vọng Niệm Niệm sẽ không sợ hãi nó như mình. Nó không phải là một lời nguyền. Chỉ là chúng ta có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thể.”
Mẹ cũng có thể nhìn thấy.
Chuyện này tôi chưa từng kể cho bất kỳ ai. Vì nói ra cũng sẽ chẳng có ai tin.
Các anh chỉ nghĩ rằng tôi đang bịa chuyện để tự tẩy trắng cho bản thân.
Cuốn nhật ký vẫn còn vài trang phía sau, nhưng đã bị xé đi mất, chỉ còn lại những mẩu giấy vụn ở mép.
Ai xé? Tôi không biết.
Cuốn nhật ký luôn được tôi giấu dưới gầm giường, chẳng ai thèm vào lục lọi bất kỳ góc nào trong căn phòng chứa đồ đó cả.
Ít nhất là tôi tưởng không có ai.
Tôi đứng dậy, nhìn bầu trời ngẩn ngơ một lúc.
Trong nhật ký còn một câu nữa mà tôi nhớ rất rõ.
“Mình đã viết cho Niệm Niệm một bức thư. Nếu một ngày nào đó mình không còn nữa, hy vọng con bé sẽ tìm thấy nó. Mình đã đặt nó ở nơi chỉ mình con bé có thể tìm thấy.”
Tôi đã tìm ròng rã suốt mười năm, nhưng vẫn không tìm thấy bức thư đó.
Tôi đã lật tung gác xép, căn phòng trước đây mẹ từng ở, phòng làm việc, tầng hầm, và mọi góc ngách trong vườn.
Không có.
Hoặc là nó không tồn tại hoặc là đã bị ai đó lấy đi mất rồi.
Bây giờ nghĩ đến những chuyện này cũng vô ích.
Tôi cúi xuống nhìn lòng bàn tay, dòng chữ màu đỏ sẫm đó vẫn còn, ngày tháng ngày càng nóng rực, như đang nhắc nhở tôi thời gian không còn nhiều nữa.
Tôi quyết định đi tìm anh cả.
Anh ấy là người duy nhất trong cái nhà này chưa từng đánh tôi, mắng tôi.
Mặc dù anh cũng chẳng bao giờ chủ động nói chuyện với tôi.
Nhưng ít ra anh sẽ không để người khác nhốt tôi lại và bỏ đói ba ngày.
Đó là chuyện xảy ra năm tôi bảy tuổi. Anh ba nhốt tôi vào phòng chứa đồ dưới tầng hầm, không cho ăn không cho uống, ròng rã suốt ba ngày.
Đến ngày thứ ba khi tôi sắp không trụ nổi nữa thì cửa mở.
Là anh cả.
Anh bế tôi ra ngoài, đặt lên ghế sofa, bảo dì Triệu pha cho tôi một cốc sữa.
Anh không mắng anh ba, nhưng quả thực sau đó anh ba không bao giờ nhốt tôi thêm lần nào nữa.
Đó có lẽ là điều ấm áp nhất anh từng làm cho tôi.
Tôi sắp phải đi một mình rồi, dù sao cũng nên gặp anh ấy lần cuối.
Chương 7: Không người bắt máy
Công ty của Cố Hành nằm trong một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố, tôi từng đến một lần, đó là khi đi lạc năm mười một tuổi được cảnh sát đưa về ngang qua.
Tòa nhà đó rất cao, sảnh lát đá cẩm thạch, quầy lễ tân có hai cô gái mặc đồng phục ngồi trực.
Lúc tôi bước vào, gió điều hòa lạnh buốt làm tôi rùng mình một cái.
“Xin chào, tôi tìm Cố Hành.”
Cô gái ở quầy lễ tân nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi giấy tôi ôm trong lòng một giây.
“Xin hỏi cô có hẹn trước không?”
“Không có. Tôi là em gái anh ấy.”
Sắc mặt cô ấy không hề thay đổi.
“Xin lỗi, Tổng giám đốc Cố đang họp, không có lịch hẹn trước thì không thể lên. Cô có thể liên hệ với trợ lý của anh ấy trước.”
“Tôi đã gọi điện thoại nhưng không ai bắt máy.”
“Vậy cô đợi một lát, để tôi hỏi giúp cô.”
Cô ấy nhấc điện thoại bàn quay số, nói vài câu rồi cúp máy.
“Xin lỗi, cuộc họp của sếp Cố phải mất khoảng hai tiếng nữa mới xong, trợ lý nói hiện tại không tiện tiếp khách.”
“Tôi có thể đợi.”
“Chuyện này…”
Cô ấy nhìn sang người đồng nghiệp bên cạnh, đối phương cũng khẽ lắc đầu.
“Cô có thể ngồi đợi ở sảnh, nhưng chưa chắc đã gặp được đâu. Lịch trình hôm nay của sếp Cố kín mít rồi.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế da ở góc sảnh, ôm khư khư chiếc túi giấy vào lòng, mở điện thoại tìm danh bạ.
Số của anh cả tôi nhớ rất rõ, dù chưa từng gọi được lần nào.