Chương 13 - Dòng Chữ Định Mệnh
“Nhưng đó không phải lỗi của em, cũng không phải lỗi của chị.”
“Lỗi là ở việc họ không dám đối mặt với sự thật.”
Tôi đứng dậy, đặt bát cháo xuống sàn trước cửa.
“Em là Cố Dao, không phải kẻ thế thân của ai cả. Các anh đối xử tốt với em không chỉ vì chột dạ. Em xứng đáng được yêu thương.”
“Nhưng chị cũng xứng đáng.”
Tôi quay người rời đi.
Khi đi đến đầu cầu thang, phía sau vang lên tiếng mở cửa.
Tôi không ngoái đầu lại.
Sáng hôm sau lúc xuống lầu ăn sáng, Cố Dao đã ngồi sẵn ở bàn ăn.
Mắt nó hơi sưng, nhưng đã mặc đồng phục, tóc tai buộc gọn gàng.
Lúc nhìn thấy tôi, môi nó mấp máy, hình như muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Tôi ngồi xuống đối diện nó.
Dì Triệu bưng lên hai bát cháo giống hệt nhau.
Chúng tôi không ai nói một lời, nhưng đều ăn sạch bát cháo của mình.
Ăn xong, nó đứng dậy khoác cặp lên vai, lúc đi đến cửa thì ngoái lại nhìn tôi.
“Chị.”
“Hửm?”
“Cháo ngon lắm. Em cảm ơn chị.”
Cánh cửa đóng lại.
Tôi ngồi tại bàn ăn, cúi đầu thẫn thờ nhìn bát trống không.
Trong bếp, dì Triệu lén lau khóe mắt.
Chương 29: Sinh nhật tuổi 19
Một buổi chiều hoàng hôn ba tháng sau, tôi đứng ngoài ban công ngắm mặt trời lặn.
Đây là ba tháng bình yên nhất của tôi kể từ năm mười tám tuổi.
Bệnh dạ dày sau một thời gian điều trị bài bản đã đỡ hơn rất nhiều, không còn đau đến tỉnh giấc giữa đêm nữa.
Anh cả mời gia sư về nhà dạy kèm cho tôi. Suốt từ năm mười tuổi đến nay tôi không được đi học, kiến thức cần học bù quá nhiều, nhưng thầy giáo khen tôi tiếp thu nhanh.
Anh hai không gọi tôi là “Cố Niệm” nữa, đổi thành “Niệm Niệm”. Dù tần suất không nhiều, một tháng tầm ba bốn lần, và lần nào gọi trông anh cũng ngượng ngùng như bị co giật khóe miệng.
Nhưng anh ấy đã gọi.
Một buổi tối nọ, anh ba đi ngang qua phòng tôi, nhét vào khe cửa một mảnh giấy.
Trên đó viết một dòng chữ.
“Lần sau em nấu cơm anh cũng ra ăn.”
Tôi kẹp mảnh giấy đó vào trong cuốn nhật ký của mẹ.
Sự thay đổi của Cố Dao là chậm nhất, nhưng cũng vững chắc nhất.
Nó không còn coi tôi là đối thủ cạnh tranh nữa.
Thỉnh thoảng đi học về, nó sẽ ném lên bàn tôi một túi đồ ăn vặt, thỉnh thoảng cuối tuần sẽ rủ tôi đi xem phim.
Nó vẫn sẽ ghen tị, đôi lúc thấy các anh đối xử tốt với tôi, trên mặt nó vẫn xẹt qua một tia không tự nhiên.
Nhưng nó không còn biến sự không tự nhiên đó thành sự thù địch nữa.
Nó đang học cách sống chung với một người chị gái.
Tôi cũng đang học.
Bức thư mẹ để lại cuối cùng đã được đóng khung, treo trên tường trong phòng tôi.
Câu cuối cùng của bức thư là: “Con là cô con gái quý giá nhất của mẹ.”
Mỗi sáng thức dậy tôi đều nhìn thấy câu nói này.
Chỉ cần nhìn một lần là cảm thấy, ngày hôm nay có thể sống thật tốt rồi.
Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của tôi.
Khác với năm ngoái, lần này tất cả mọi người đều có mặt.
Thức ăn trên bàn là do tôi và dì Triệu cùng làm, sườn kho, cá hấp, tôm luộc, khoai lang ngào đường.
“Sao làm nhiều thế?” Cố Hàn cau mày ngồi xuống, liếc nhìn thức ăn trên bàn.
“Không phải anh bảo muốn ăn à?”
Mặt anh hơi ửng đỏ, đánh trống lảng.
“Ai gọi món khoai lang ngào đường thế? Ngọt muốn chết.”
“Em gọi đấy.” Cố Dao giơ tay, “Ngon mà.”
Cố Thâm gắp cho tôi một miếng sườn, không nói gì.
Cố Hành ngồi ở ghế chủ tọa, vẫn trầm tĩnh như một năm trước, nhưng độ cong nơi khóe miệng đã khác.
Tôi bưng ly nước cam trước mặt lên.
“Cảm ơn mọi người đã đến.”
“Có gì đâu mà cảm ơn, em nấu cơm mà bọn anh không ăn thì ai ăn.” Cố Hàn lầm bầm một câu, lại gắp thêm miếng sườn nữa.
Tôi bật cười.
Không phải kiểu cười gượng gạo, mà là nụ cười trào dâng từ tận đáy lòng, vô cùng ấm áp.
Giờ này năm ngoái, tôi mòn mỏi chờ đợi trước bàn ăn trống không những người không bao giờ đến, những dòng chữ trong lòng bàn tay nóng rực, cứ ngỡ đó đã là kết cục.
Bây giờ tôi vẫn ngồi ở chiếc bàn ăn đó, vẫn vị trí đó, trước mặt vẫn là những món ăn đó.
Nhưng trên những chiếc ghế kia đã chật kín người ngồi.
Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.
Sạch sẽ, không còn bất kỳ chữ gì nữa.
Chương 30: Trong lòng bàn tay không có chữ
Hai năm sau.
Tôi đỗ kỳ thi đại học, điểm số vượt qua điểm chuẩn đại học trọng điểm hơn bốn mươi điểm.
Thầy gia sư bảo tôi là học sinh tiến bộ nhanh nhất mà thầy từng dạy.
Anh cả nói chuyện này chẳng có gì bất ngờ, ngày xưa mẹ cũng đứng nhất toàn trường.
Ngày giấy báo trúng tuyển gửi về nhà, bốn người ngồi trong phòng khách chuyền tay nhau xem.
Cố Hành xem hai lần rồi gập lại đặt lên bàn trà.
Cố Thâm mở ra xem qua đặt xuống. Ba giây sau lại cầm lên xem thêm lần nữa.
Cố Hàn cầm trên tay giơ lên cao, soi ra chỗ sáng hồi lâu rồi lầm bầm: “Chất giấy này cũng được đấy.”
Cố Dao giơ điện thoại chụp ba bức ảnh, cài làm ảnh bìa vòng bạn bè.
“Chị ơi, góc này chụp chị xấu quá, nhưng giấy báo thì đẹp.”
Tôi ngồi bên cạnh, tay ôm ly sữa nóng.
Phòng khách tràn ngập hơi ấm, tivi bật nhưng chẳng ai xem.
Dì Triệu đang tất bật nấu bữa tối trong bếp, tiếng thìa muôi va vào xảo chảo lanh canh vui tai.
Căn nhà này vẫn là căn nhà đó.