Chương 3 - Đơn Ly Hôn Giữa Cao Nguyên
Tôi nhắn lại: “Không cần đâu, có chuyện gì cứ nói với luật sư của tôi.”
Tin nhắn vừa gửi đi, anh ta gọi điện tới tấp.
Tôi bấm tắt.
Anh ta lại gọi.
Tôi lại tắt.
Đến lần thứ ba, tôi bắt máy.
“Tô Vãn, rốt cuộc em muốn làm cái gì?” Giọng Cố Ngôn Xuyên vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự trầm khàn quen thuộc và cả sự nóng nảy đang bị kìm nén. “Em có biết hôm qua mẹ anh về xong thì bệnh cao huyết áp tái phát không? Chị dâu dẫn Gia Tuấn chặn trước cửa nhà anh khóc lóc, bảo là do anh nên nhà họ mới mất cả chỗ ở.”
“Đó là chuyện của anh.”
“Tô Vãn!” Anh ta cao giọng, “Căn nhà đó hồi xưa đúng là vì em đi chi viện nên mới được phân, nhưng nhà anh trai anh đã ở đó 3 năm rồi. Sang năm Gia Tuấn kết hôn, em bây giờ đuổi họ ra đường thì họ biết sống ở đâu?”
“Câu hỏi này anh nên đi hỏi anh trai anh.”
“Em—”
“Cố Ngôn Xuyên, lúc ký đơn ly hôn, anh có từng nghĩ ở Tây Tạng này tôi sống ở đâu không?”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Anh có từng nghĩ, tôi ở đây 5 năm, lúc về đến một cái ký túc xá cũng không có, tôi sẽ phải đi đâu không?”
Anh ta không nói gì.
“Cái ngày anh gửi giấy ly hôn, tôi đang đi khám bệnh lưu động, xe hỏng giữa đường, tôi phải quấn áo khoác co ro trong xe ở cái nhiệt độ âm 20 độ C suốt cả một đêm. Sáng hôm sau lúc được dân du mục phát hiện, tay chân tôi đã bị bỏng lạnh. Anh có từng gọi điện hỏi thăm tôi một câu nào không?”
Tôi nghe thấy tiếng thở của anh ta trở nên nặng nề.
“Tô Vãn, anh không biết…”
“Những chuyện anh không biết nhiều lắm.” Tôi ngắt lời, “Cố Ngôn Xuyên, đã ký đơn thì mọi chuyện dừng ở đây. Chuyện cái nhà có quy định, có luật pháp rõ ràng, không phải nhà họ Cố các người muốn nói gì thì nói.”
Tôi cúp máy.
Ngoài cửa sổ là màn đêm cao nguyên, những vì sao trĩu xuống như chỉ cần giơ tay ra là hái được.
Ở nơi này, bầu trời thì rất gần con người, nhưng lòng người lại xa cách nghìn trùng.
Tôi mở máy tính, scan tờ đơn ly hôn lưu vào hồ sơ, sau đó bắt đầu viết nhật ký khám chữa bệnh lưu động của ngày hôm nay.
Đang viết đến trang thứ 3 thì điện thoại lại reo.
Lần này là anh hai, Tô Minh Viễn.
“Tiểu Vãn, mẹ của Cố Ngôn Xuyên hôm nay gọi cho anh.”
Tôi ngừng tay: “Bà ta nói gì?”
“Bảo là em cạn tình cạn nghĩa, định đuổi gia đình Cố Ngôn Minh ra khỏi khu chuyên gia.” Giọng anh cả rất bình thản, “Anh đáp lại bà ta là, căn nhà đó vốn dĩ đâu phải của nhà họ Cố các người, lấy đâu ra tình nghĩa mà nói?”
Mũi tôi cay xè, không nói nên lời.
“Tiểu Vãn, em nhớ cho kỹ.” Giọng Tô Minh Viễn trầm ổn, mạnh mẽ, “Căn nhà đó là do em dùng 5 năm thanh xuân đi chi viện đổi lấy, là thứ em xứng đáng nhận được. Đứa nào dám làm em uất ức, nhà họ Tô sẽ chống lưng cho em.”
Tôi ừ một tiếng, giọng hơi nghẹn.
Cúp máy, tôi mở album ảnh trong điện thoại, tìm lại bức ảnh chụp vào cái ngày ký đơn xin đi chi viện 5 năm trước.
Trong ảnh, tôi mặc áo blouse trắng, đứng trước cửa sổ phòng làm việc Bệnh viện Nhân dân tỉnh, kiên định ký tên mình.
Ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt của thành phố.
Tôi đeo ba lô lên vai, bước về phía vùng đất của những bông tuyết này.
Lúc đó Cố Ngôn Xuyên đứng ở cửa, mặt tái mét: “Tô Vãn, nếu cô đi, chúng ta xong đời.”
Tôi ngoái lại nhìn anh ta một cái.
“Xong thì xong.”
Hồi đó tôi đã nói vậy.
Không ngờ, anh ta đợi tôi 5 năm, cũng tích tụ sự oán hận suốt 5 năm, cuối cùng dùng một tờ đơn ly hôn để kết thúc tất cả.
Còn tôi, vẫn đang ở trên vùng cao nguyên này, ngày qua ngày viết đơn thuốc, đo huyết áp, ngắm núi tuyết.
Điện thoại lại đổ chuông.
Lần này là một số lạ.
“Bác sĩ Tô, tôi là Cố Ngôn Minh.”
**4**
“Có việc gì không?”