Chương 22 - Đơn Ly Hôn Giữa Cao Nguyên
Tôi vuốt ve chiếc vòng tay do Trác Mã tết trên cổ tay trái, viên đá ngọc lam vẫn ấm sực giữa bầu không khí âm 20 độ.
Những cành cây hồ dương vươn mình lên bầu trời đầy sao, rễ cây cắm sâu vào lớp đất đóng băng, hạn hán không chết, lạnh giá không mục.
Tôi chợt nhận ra một điều.
Nhiều năm trước, tôi ngồi xổm dưới gốc cây này gọi điện cho Cố Ngôn Xuyên, kể với anh ta rằng cây hồ dương hùng vĩ đến nhường nào.
Lúc đó tôi cứ tưởng mình đang ca ngợi cây hồ dương.
Bây giờ thì tôi hiểu rồi.
Là tôi đang nói về chính mình.
**Vĩ thanh**
Năm năm sau.
Bệnh viện Nhân dân tỉnh công bố danh sách đội y tế chi viện Tây Tạng đợt mới.
Ở cột Đội trưởng ghi: Tô Vãn.
Bên dưới có một dòng ghi chú: *Đồng chí đã phục vụ tại Tây Tạng 10 năm, là cán bộ y tế có thời gian công tác liên tục lâu nhất kể từ khi tỉnh nhà khởi động dự án y tế chi viện Tây Tạng.*
Chị Châu gọi điện cho tôi: “Tô Vãn, em định cả đời này không thèm về đấy à?”
“Có về chứ chị.”
“Thế bao giờ về?”
“Đợi em nghỉ hưu.”
Chị Châu tức tối cúp máy.
Tôi mỉm cười, đeo ống nghe lên cổ, bước về phía phòng khám bệnh.
Ngoài hành lang, một bé gái mặc áo chùng đỏ Tây Tạng chạy ùa tới, ôm chầm lấy chân tôi.
“Menba Trác Mã!”
Trác Mã ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hai chiếc răng cửa trắng tinh, nụ cười còn rực rỡ hơn cả hoa Calsang.
“A pa bảo con báo cho cô biết, con đỗ cấp 2 rồi. Sau này con cũng sẽ học y, làm một Menba giống hệt như cô!”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của em.
Ánh nắng cao nguyên chiếu qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt em, rọi cả vào viên đá ngọc lam trên cổ tay trái của tôi.
Mười năm rồi.
Bầu trời nơi đây vẫn xanh thẳm như thế, gió vẫn to như thế, cờ kinh vẫn năm này qua năm khác miệt mài tụng kinh trong gió.
Còn tôi, vẫn sẽ tiếp tục bước đi.
Rặng núi tuyết phương xa vẫn lặng lẽ đứng đó, lá cây hồ dương xạc xào trong gió vút.
Đường này không có điểm dừng.
Và có lẽ, cũng chẳng cần một điểm dừng nào cả.
*(Hoàn)*