Chương 3 - Đối Tượng Xem Mắt Của Tôi Là Cảnh Sát

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thằng nhóc Bùi Ký ấy học cùng trường với tôi. Hồi cấp ba cậu ta đã là nam thần của trường, khi ấy có rất nhiều nữ sinh theo đuổi. Lúc đó tôi thích hoa khôi, hoa khôi lại thích cậu ta đến chết đi sống lại, hai người suýt nữa đã ở bên nhau.

“Cảm xúc của tôi khi đó phải gọi là phức tạp vô cùng…

“Nhưng sau này hoa khôi ra nước ngoài.

“Hình như nghe nói hai hôm trước cô ấy vừa về.”

Giọng nói dần xa, tôi ngơ ngác đứng tại chỗ.

Vậy nên anh không để ý đến tôi là vì mối tình đầu đã trở về sao?

Giữa những người trưởng thành nên có một cuộc chia tay đàng hoàng. Anh không trả lời tin nhắn, nếu tôi tiếp tục gửi thì sẽ rất bất lịch sự.

Nhưng lỡ đâu thì sao? Lỡ như tôi đã hiểu lầm anh thì sao?

Tôi lấy điện thoại ra, soạn đi soạn lại hồi lâu.

“Anh có bạn gái rồi sao?

“Chuyện giữa chúng ta kết thúc rồi à?”

Dường như chúng tôi chưa từng bắt đầu.

Tôi lại xóa từng chữ vừa gõ.

Tôi không biết mình có thể dùng thân phận gì để hỏi anh.

Dù sao chúng tôi vẫn chưa xác định quan hệ, anh muốn ở bên ai cũng là quyền tự do của anh.

Người trưởng thành đều ngầm hiểu trong lòng, tôi còn hỏi gì nữa?

12

Ngồi xổm rất lâu, lúc đứng lên, chân tôi đã tê dại.

Thật khó tưởng tượng một người phóng khoáng như tôi lại có ngày khốn khổ vì tình.

Ngay trước khi khởi động xe, xuyên qua cửa kính, tôi nhìn thấy anh đang cười nói vui vẻ với một cô gái.

Cô gái ấy nói gì đó, anh nghiêng đầu cười, vẻ mặt có phần bất lực.

Hai người đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, giữa đôi mày đôi mắt còn có vài phần giống nhau.

Tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn họ. Trái tim khẽ run lên. Suy nghĩ của tôi vào khoảnh khắc ấy là gì nhỉ?

…Hóa ra anh thích kiểu người như vậy.

Rõ ràng chúng tôi chỉ mới gặp nhau hai lần, nhưng trong tiềm thức, tôi lại thích kiểu người như anh.

Có thể là vừa gặp đã yêu? Cũng có thể là thấy sắc nảy lòng tham.

Biết đâu cô gái ấy là em gái anh?

Với nguyên tắc không được hiểu lầm anh, tôi gửi tin nhắn cho mợ hai:

“Bùi Ký có chị gái hay em gái gì không?”

Trong lòng thấp thỏm, tôi nhìn chằm chằm màn hình. Rất lâu sau, bên kia mới trả lời.

Trong lúc cười nói, Bùi Ký và cô gái kia đã đi xa.

Mợ hai gửi tin nhắn:

“Không có, nhà họ Bùi ba đời độc đinh.”

“Thằng bé đó đẹp trai, lại là cảnh sát, nhân phẩm chắc chắn được bảo đảm.”

Mợ hai không tiếc lời khen ngợi anh.

Tôi kéo khóe môi, lái xe rời đi.

Vậy nên mấy ngày nay anh nói bận, tin nhắn cũng ít đi là vì mối tình đầu thời học sinh đã trở về sao?

Chẳng trách anh không trả lời tin nhắn. Bình luận viên Olympic còn có thể trả lời, anh vốn chẳng có nỗi khổ khó nói nào cả!

Tôi tắt điện thoại, chuẩn bị mất liên lạc với cả thế giới.

Tiện thể lau khóe mắt.

Hu hu hu, đau lòng quá. Kế hoạch sinh ba đứa con còn chưa bắt đầu của tôi đã tan thành mây khói.

Tôi còn nghĩ xong sau này các con sẽ học trường đại học nào, kết quả hai chúng tôi lại không có khả năng.

Tôi muốn gọi một phần gà rán gia đình siêu lớn!

Tôi ngồi trên sofa, vừa thút thít vừa xem Olympic.

Có gì ghê gớm đâu? Bây giờ tôi không có hứng thú với bất kỳ chuyện gì, chỉ mong Phàn Chấn Đông giành chức vô địch!

Không nằm ngoài dự đoán, anh ấy đã hoàn thành cú đại mãn quán!

Điều đó đã làm vơi đi nỗi buồn vừa mới rung động đã thất tình của tôi.

13

Sáng hôm sau, vừa bật điện thoại, vô số tin nhắn đã tràn vào.

Trong đó có tin nhắn của Bùi Ký.

Tôi cố tình tránh không đọc.

Tôi tĩnh tâm ngồi trước bàn làm việc, tiếp tục thiết kế.

Bản thiết kế vừa đến thời khắc quan trọng, mẹ đã gọi điện thoại, nói em họ tôi đánh nhau, bảo tôi đến đón nó ra.

Nguồn cảm hứng vừa xuất hiện của tôi lập tức rút lui một cách sống động.

Tôi hít sâu một hơi, nghĩ lát nữa sẽ cạy xương sọ của nó ra nấu canh để giải mối hận trong lòng.

Thằng em họ đi phía trước vênh váo chẳng coi ai ra gì. Nghĩ lại, tôi vẫn quyết định bỏ qua chắc chắn nó đánh nhau cũng có lý do riêng.

Khi ra khỏi đồn cảnh sát, tôi vừa hay nhìn thấy Bùi Ký đi về phía này.

Thế giới thật nhỏ, sao anh lại chạy qua hết đồn cảnh sát này đến đồn cảnh sát khác thế?

Anh nhìn tôi, lại nhìn em họ tôi, sắc mặt không được tốt lắm.

Tôi biết anh đã hiểu lầm chuyện gì.

Nhưng tôi không lên tiếng.

Chỉ cho phép anh yêu đương, không cho phép tôi yêu đương sao?

Kết quả, giây tiếp theo, thằng em họ đang vênh váo phía trước xoay người, dùng giọng học sinh tiểu học gọi tôi:

“Chị, em đói rồi.”

Đói đói đói, chị là cha em chắc? Còn phải quản cả cơm nước của em nữa?

Được rồi, tôi là chị nó.

Bùi Ký nghe thấy, đôi mày đang nhíu lập tức giãn ra.

Chắc chắn trong mắt Bùi Ký, tôi vừa có thêm một nhãn mới: chị gái mạnh mẽ.

Tôi sắp vỡ vụn rồi.

Cái nhíu mày sẽ không biến mất, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác.

Lúc này, tôi nhíu mày, mắt nhìn thẳng rồi đi ngang qua anh.

Dường như anh muốn kéo tôi lại, nhưng một viên cảnh sát từ trong đồn đi ra đón anh vào.

Chúng tôi cứ thế bỏ lỡ nhau.

Bản thân tôi không muốn nhìn thấy thằng em họ mắc bệnh tuổi dậy thì này:

“Em về trường ăn đi.”

Nó ấp úng hồi lâu:

“Em hết tiền rồi.”

Tôi trợn mắt. Mỗi tháng cậu tôi cho nó không ít tiền sinh hoạt:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)