Chương 2 - Đối Tượng Xem Mắt Của Tôi Là Cảnh Sát
Sắc mặt Bùi Ký rất khó coi. Anh cười mà như không cười, nhìn tên biến thái:
“Chơi với tôi đi.”
“Chúng ta đổi địa điểm nhé?”
“Có hứng thú đến đồn cảnh sát uống trà không?”
Người đàn ông thấy tình thế như vậy lập tức nghiêm mặt, sợ đến tỉnh cả rượu.
Hắn vừa khóc lóc vừa nói trên mình còn cha mẹ già, dưới còn con nhỏ, ngày mai lại là sinh nhật tám mươi tuổi của mẹ hắn, hắn không bao giờ dám tái phạm nữa.
Bùi Ký tha cho hắn một lần.
Sau đó, ánh mắt anh dừng trên người tôi, gương mặt không có biểu cảm:
“Cô ra ngoài làm gì?”
“Tôi ra ngắm cảnh…”
Bùi Ký không nói, chỉ đứng đó nhìn tôi.
Tôi chậm rãi lên tiếng:
“Phong cảnh cũng khá đẹp… Anh xem, mặt trời tối nay lớn thật đấy nhỉ?”
Anh nhìn tôi hồi lâu rồi đột nhiên bật cười.
Anh cười nên tôi cũng cười theo.
Bởi vì anh cười quá đẹp.
Không dám tưởng tượng sau này mỗi khi mở mắt đều được nhìn thấy gương mặt đẹp trai đến mức người người căm phẫn này thì sẽ sung sướng đến mức nào.
“Hì hì, tôi ra ngoài dỗ anh mà!
“Mấy nam người mẫu đó đều do bạn thân tôi gọi.”
Công dụng của bạn thân chẳng khác nào Nữ Oa vá trời!
Bùi Ký chậm rãi lên tiếng:
“Ý cô là cả mười người đều do cô ấy gọi?”
Tôi thề thốt chắc chắn:
“Không sai!”
Phía sau truyền đến giọng nói ngọt ngào nhưng âm u của bạn thân:
“Vậy sao?”
9
Tôi cứng đờ xoay người, nhìn thấy gương mặt nhăn nhó của bạn thân.
Khắp mặt cô ấy đều viết:
Quả nhiên, cậu đã phản bội tớ!
Cậu có người khác ở bên ngoài!
Còn muốn đổ oan, hãm hại tớ!
Tôi mặt dày ra hiệu cho cô ấy.
Cô ấy nhận được ám hiệu của tôi:
“Đúng là đều do tôi gọi.”
Quá đủ nghĩa khí. Tối nay về nhà, tớ sẽ đè cậu xuống đất mà hôn! Để cậu mặc sức làm chuyện xấu với tớ.
Bùi Ký đưa tôi về nhà. Đoạn đường hai mươi phút bị hai chúng tôi dây dưa đi mất nửa giờ.
Tôi dùng khóe mắt lén nhìn gương mặt nghiêng của anh, không ngờ bị bắt quả tang.
Anh nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt dịu dàng, giọng nói hơi do dự:
“Cô uống rượu rồi sao?”
Tôi nhìn gương mặt anh, trong lòng hơi ngứa ngáy, bèn dừng bước rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Bùi Ký cũng nhìn lại. Anh hơi cúi đầu, hai chúng tôi đối diện nhau dưới ánh đèn đường.
Ngay sau đó, tôi kiễng chân ghé sát:
“Anh ngửi thử đi.”
Khoảng cách đột ngột rút ngắn khiến mặt anh đỏ bừng. Anh lùi lại theo bản năng, khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi:
“…Ừm.”
Tôi nhìn vành tai anh dần đỏ lên, sau đó lan ra khắp gương mặt:
“Thế nào? Có mùi gì?”
Gió đêm dần nổi lên, vạt váy trắng tung bay rồi rơi trên bộ đồng phục của anh. Ôi, gió đêm~
Yết hầu Bùi Ký chuyển động. Anh tránh ánh mắt tôi, thấp giọng nói:
“Tôi đưa cô về nhà.”
“Ồ.”
Có một loại cảm giác bất lực như đã cởi quần ra rồi mới phát hiện tình hình không đúng.
10
Sau khi tôi về nhà ngày hôm đó, suốt một tuần Bùi Ký không liên lạc với tôi.
Không giống lần trước. Lần trước anh bận công việc nhưng vẫn chủ động nói chuyện với tôi trên mạng.
Ban đầu, tôi cho rằng anh bận công vụ. Nhưng sau khi gửi tin nhắn cho anh vài lần, tôi phát hiện không phải vậy.
Rất nhiều lúc anh đều trả lời trong nháy mắt, nhưng chưa bao giờ chủ động liên lạc với tôi.
Tôi nhớ lại thời gian ở bên nhau ngày hôm đó, không cảm thấy có chỗ nào không ổn.
Chẳng lẽ anh không thích tôi quá chủ động? Nhưng anh kín đáo như vậy, nếu tôi còn không chủ động thì con cái từ đâu mà ra?
Mặc dù rất thích anh, tôi cũng không thể ngày nào cũng mang mặt nóng đi dán vào mông lạnh được.
Không chủ động tức là không thích, lúc nóng lúc lạnh tức là đang cân nhắc thiệt hơn.
Tôi quyết định từ bỏ anh.
Kịp thời dừng tổn thất.
Tôi nằm bẹp trên sofa. Mẹ hỏi tôi:
“Chuyện của con với chàng trai mợ hai giới thiệu thế nào rồi? Có tiến triển không?”
Tôi uể oải, nhớ đến gương mặt của Bùi Ký, ngay cả món bánh ngọt yêu thích nhất cũng trở nên vô vị.
Quả nhiên, đẹp trai có thể thay cơm.
“Có duyên nhưng không có phận.”
Nghe vậy, mẹ rất kinh ngạc:
“Sao lại thế được?”
“Hôm qua mợ hai còn nói chàng trai đó có ấn tượng rất tốt với con…”
Tôi bật dậy khỏi giường nhanh như tên bắn.
Tôi quyết định tranh thủ một lần cuối cùng.
Tôi dành một giờ trang điểm thật tinh tế rồi gửi tin nhắn cho Bùi Ký:
“Lát nữa tôi đến đơn vị tìm anh, có tiện không?”
“Cảnh sát Bùi, xin được gặp mặt!”
Mặc dù là mang mặt nóng dán vào mông lạnh, nhưng cái mông này là độc nhất vô nhị.
Tin nhắn như đá chìm xuống biển, Bùi Ký mãi không trả lời.
11
Tôi ngồi xổm trong góc trước cửa đồn cảnh sát, giống như một cây nấm không ai quan tâm.
Tôi lặng lẽ mở điện thoại, kiểm tra xem đồn cảnh sát có bị mất mạng hay không, tại sao Bùi Ký không trả lời tin nhắn?
Cảm giác cảm xúc của mình bị người khác nắm trong tay thật sự rất khó chịu.
Lúc này, một nam cảnh sát bước ra. Tôi vừa nhìn đã nhận ra đây là người đồng đội đã giao chó nghiệp vụ cho Bùi Ký hôm đó.
Tôi đứng dậy, muốn qua hỏi xem đã tan làm nửa giờ rồi, tại sao Bùi Ký vẫn chưa ra.
Nhưng anh ta nghiêng đầu nói chuyện với viên cảnh sát bên cạnh, khiến tôi dừng bước.