Chương 12 - Đối Thủ Trong Phòng Ký Túc
Một học tỷ là nghiên cứu sinh của Giáo sư Thẩm ra đón tôi, đưa cho tôi một bảng phân công dự án.
“Hứa Tri Hòa, thầy bảo em quen thuộc với công tác hòa giải cơ sở nên ngay tuần đầu tiên nhập học cứ đi theo bọn chị xuống cộng đồng luôn nhé.”
Tôi nhận lấy tờ giấy: “Dạ vâng ạ.”
Học tỷ cười: “Em không cần nghỉ ngơi à?”
“Em đã nghỉ ngơi đủ rồi ạ.”
Chị ấy không hiểu ý tôi, nhưng cũng không vặn hỏi thêm.
Buổi trưa, tôi nhận được tin nhắn của Khâu Đường.
Cô ấy đã thi đậu vào hệ văn bằng hai của trường cũ, gửi kèm một tấm ảnh chụp phòng ký túc xá mới.
Đường Ninh cũng nhắn một câu: *”Tao tìm được việc rồi, tuy không phải là kiểu việc Lương Mạn Thu từng hứa giới thiệu cho, nhưng rất đàng hoàng quy củ. Chuyện ngày trước, tao thật lòng xin lỗi mày.”*
Tôi nhắn lại: *”Làm việc cho tốt nhé.”*
Tin nhắn cuối cùng đến từ một số máy lạ.
*”Hứa Tri Hòa, tao chuẩn bị ôn thi lại năm hai rồi.”*
Không để lại tên.
Nhưng tôi biết đó là Lương Mạn Thu.
Cô ta lại gửi tiếp: *”Lần này tao sẽ tự dựa vào sức mình mà thi.”*
Tôi nhìn màn hình rất lâu, rồi xóa luôn khung chat.
Học tỷ gọi với từ ngoài cửa: “Tri Hòa, đi thôi em.”
Tôi nhét điện thoại vào túi áo, bước theo chị ấy.
Phòng hòa giải cộng đồng nằm ở khu phố cổ, hành lang chật hẹp, mảng tường bong tróc từng mảng. Đương sự đầu tiên là một cụ bà, tay nắm chặt một xấp hóa đơn viện phí, vừa ngồi xuống đã khóc: “Thưa thầy thưa cô, tôi không đòi tiền, tôi chỉ muốn tụi nó thỉnh thoảng về nhà thăm tôi thôi.”
Học tỷ nhìn tôi: “Em hỏi trước nhé?”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Bà ơi, bà cứ từ từ nói. Hôm nay chúng cháu không khuyên bà phải bao dung độ lượng, chúng cháu sẽ viết rõ ràng rành mạch từng việc một ra đây.”
Cụ bà ngẩng đầu nhìn tôi, trong đáy mắt ánh lên một tia sáng mỏng manh.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lại câu hỏi Giáo sư Thẩm từng đặt ra trong phòng phỏng vấn.
*Nếu có một người không có tiền, không có quan hệ, không biết ăn nói khéo léo ngồi trước mặt em, em sẽ đối xử với cô ấy như thế nào?*
Bây giờ tôi đã có một câu trả lời chắc chắn hơn.
Đừng bắt họ phải cúi đầu nhận mệnh.
Và cũng đừng để bất kỳ kẻ nào lợi dụng hai chữ “lương thiện” để ép họ phải rút lui.
Ngoài cửa sổ có người đạp xe lướt qua tiếng chuông xe đạp vang lên lanh lảnh.
Tôi cúi đầu mở cuốn sổ ghi chép, trang đầu tiên viết xuống ngày tháng của ngày hôm nay.
Đây không phải là phần hậu truyện sau khi tôi chiến thắng Lương Mạn Thu.
Đây là con đường mới của tôi.
***
Tuần thứ ba sau khi nhập học, dự án cộng đồng tiếp nhận vụ tranh chấp đầu tiên.
Cụ bà kia có ba người con, hai người con lớn qua điện thoại hứa hẹn rất bùi tai, nhưng hễ đến phòng hòa giải là đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Cậu con cả mặc áo sơ mi, vừa bước vào cửa đã nói: “Tôi tháng nào cũng gửi tiền, thế là làm tròn bổn phận rồi.”
Cô con gái thứ hai quăng túi xách lên bàn: “Mẹ thiên vị, cái nhà cũ chia cho anh cả, bây giờ lại bắt tôi chăm sóc, dựa vào đâu?”
Cậu con trai út cắm mặt vào điện thoại chơi game, đầu không thèm ngẩng lên: “Tôi ở xa, đi lại một chuyến tốn bao nhiêu là tiền tàu xe.”
Cụ bà ngồi co ro trong góc, xấp hóa đơn viện phí trong tay bị vò đến nhăn nhúm.
Học tỷ nhìn tôi, ra hiệu cho tôi ghi chép.
Tôi cất tiếng hỏi: “Tuần trước ai là người đưa bà đi bệnh viện?”
Cả ba người đều im thin thít.
Cụ bà lí nhí: “Hàng xóm đưa tôi đi.”
Cậu con cả nhăn mặt: “Mẹ, sao mẹ không nói sớm? Mẹ không nói thì làm sao tụi con biết được?”
Tôi đẩy biên lai bệnh viện đến trước mặt anh ta: “Tin nhắn báo đóng viện phí đã gửi thẳng vào số điện thoại của anh. Anh trả lời lại vỏn vẹn một chữ ‘bận’.”
Cô con gái thứ hai chớp lấy thời cơ: “Thấy chưa, anh chỉ giỏi giả vờ làm con có hiếu.”
Tôi lại đẩy tờ giấy thứ hai sang cho cô ta: “Mẹ chị gọi cho chị bốn cuộc, chị bắt máy một cuộc, nói là bận đưa con đi học thêm.”
Cậu con út bật cười khùng khục: “Cái đó thì không trách tôi được, tôi đi làm xa thật mà.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta: “Lịch sử mua vé xe hiển thị, ngày hôm đó anh đang ở Hồ Thành.”
Nụ cười trên mặt cậu út cứng đờ: “Cô điều tra tôi à?”
“Là mẹ anh đưa cho chúng tôi đấy, bà cụ bảo sợ mình nhớ nhầm, muốn giữ lại chút thể diện cho anh.”
Cụ bà cúi gầm mặt, những giọt nước mắt mặn chát rơi lã chã xuống xấp biên lai nhăn nhúm.
Trong phòng hòa giải không còn ai to tiếng cãi vã nữa.
Sau đó học tỷ hỏi tôi: “Sao em biết phải lấy bệnh viện ra làm điểm đột phá trước?”
Tôi đáp: “Bởi vì những kẻ giỏi kêu ca oan uổng nhất, thường lại là những kẻ sợ hãi khi phải đối mặt với các vấn đề cụ thể nhất.”
Chuyện này đến tai Giáo sư Thẩm, thầy gọi tôi lên văn phòng.
“Hứa Tri Hòa, đừng chỉ khắc cốt ghi tâm mỗi hai chữ ‘đấu tranh’,” Thầy nói, “Pháp luật không phải sinh ra để em giành chiến thắng trong mọi cuộc cãi vã.”
Tôi gật đầu: “Em biết ạ.”
“Biết mà em vẫn còn gai góc, sắc bén như vậy?”
Tôi nhìn cuốn sổ ghi chép hòa giải trên bàn: “Bởi vì bọn họ đã dùng ‘tình thân’ để bào mòn đi quyền lợi chính đáng của người già rồi. Phải có người rạch ròi mổ xẻ từng vấn đề ra trước.”