Chương 2 - Độ Nhám Bề Mặt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh ta đẩy hai bản báo cáo đặt cạnh nhau về phía tôi.

“Cùng một thiết bị, cùng một loại vật liệu, cùng một quy trình công nghệ. Biến số duy nhất là: Anh không còn ở đó nữa.”

Tôi nhìn những số liệu ấy, im lặng.

“Tống Viễn, tôi nói thẳng. Bên Thiên Thần tôi đã gửi thông báo yêu cầu khắc phục, hạn trong ba mươi ngày phải giao bù. Nếu họ không bù nổi…”

“Họ không bù nổi đâu.”

Cố Bình nhìn tôi.

“Tinh chỉnh bề mặt thủ công không phải việc dùng sức, mà là cảm giác tay. Vương Lỗi làm bốn năm, cảm giác tay tối đa chỉ tới Ra 0.35. Tiểu Tôn thì khỏi phải nói.”

“Vậy còn anh? Tình hình hiện tại của anh thế nào?”

“Hết hạn hợp đồng, tôi nghỉ việc rồi.”

“Đã chốt được chỗ mới chưa?”

“Vẫn chưa.”

Cố Bình bưng cốc trà lên, nhấp một ngụm chậm rãi.

“Phòng chất lượng của Hàng Khoa không trực tiếp tham gia gia công, nhưng chúng tôi có danh sách nhà cung cấp đạt chuẩn. Nếu Thiên Thần bị loại khỏi danh sách…”

Anh ta nhìn thẳng vào tôi.

“Phải có người thế chỗ.”

Tôi hiểu ý anh ta.

“Trưởng phòng Cố, tôi chỉ có một thân một mình, không máy móc, không mặt bằng…”

“Những thứ đó đều là chuyện có thể giải quyết.” Anh ta ngắt lời tôi. “Thứ mà Hàng Khoa quan tâm chỉ có một: Độ chính xác. Mà độ chính xác thì đang nằm trong tay anh.”

Ra khỏi Hàng Khoa, đầu óc tôi ong ong.

Nếu Hàng Khoa sẵn sàng cấp cho tôi tư cách nhà cung cấp, thì coi như tôi trực tiếp có được tấm vé vào cửa quyền lực nhất.

Nhưng tiền mở xưởng đào đâu ra?

Tôi lướt điện thoại, thấy ảnh chụp màn hình nhóm chat công việc của Thiên Thần (dù đã out nhóm nhưng tin nhắn cũ vẫn còn, và đây là ảnh lão Lưu gửi riêng).

Mã Kiến Quốc nói trong nhóm: “Vấn đề chất lượng tinh chỉnh cánh quạt đã được làm rõ, là do thay đổi nhà cung cấp vật liệu thô của lô thứ tám gây ra, không liên quan đến biến động nhân sự.”

Bên dưới là một loạt tin nhắn “Đã rõ”, “Chủ nhiệm Mã vất vả rồi”.

Tôi khẽ nhếch mép cười.

Nhà cung cấp vật liệu thô căn bản chưa hề thay đổi.

Mã Kiến Quốc đang nói dối.

Nhưng lời nói dối này có thể trụ được bao lâu?

Ba mươi ngày.

Hàng Khoa cho thời hạn khắc phục là ba mươi ngày.

Ba mươi ngày sau, nếu Thiên Thần không giao ra được cánh quạt đạt chuẩn, sự thật sẽ không giấu nổi nữa.

Điện thoại lại rung.

Là sếp Lục của Trung Tụ Hàng Cơ.

“Anh Tống, suy nghĩ đến đâu rồi? Qua Tết có tiện đến nhà máy chúng tôi xem thử không?”

“Sếp Lục, để tôi suy nghĩ thêm vài ngày.”

“Không vội không vội, lúc nào tiện thì anh cứ đến. À đúng rồi, về mảng lương thưởng, lương cứng chúng tôi có thể trả hai vạn tám, thưởng cuối năm đảm bảo ít nhất sáu tháng lương…”

Lương cứng hai vạn tám, thưởng cuối năm ít nhất sáu tháng.

Tính ra một năm gần năm mươi vạn tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ).

Năm ngoái tổng thu nhập của tôi ở Thiên Thần, cộng cả cái tám trăm tám mươi tệ tiền thưởng kia, tổng cộng chưa tới bảy vạn.

Năm mươi vạn và bảy vạn.

Khoảng cách lớn đến mức có thể đập ngất một người.

“Cảm ơn sếp Lục, tôi sẽ cân nhắc nghiêm túc.”

Cúp máy xong, tôi ngồi thẫn thờ nửa tiếng đồng hồ.

Sau đó mở ứng dụng ngân hàng lên, nhìn số dư.

Mười hai ngàn tệ.

Nếu vào Trung Tụ, vững vàng ổn định, một năm năm mươi vạn, ba năm là đủ tiền đặt cọc mua nhà.

Nhưng lời sư phụ nói cứ quanh quẩn trong đầu.

“Rốt cuộc con muốn làm thuê cả đời, hay muốn tự mình làm chủ?”

Trung Tụ trả cao đến đâu, tôi cũng chỉ là một thằng làm thuê.

Hôm nay Trung Tụ cho năm mươi vạn, ngày mai đổi một lãnh đạo khác, có khi lại thành tám trăm tám mươi tệ.

Tôi không muốn giao phó vận mệnh của mình vào tay người khác nữa.

Nhưng mười hai ngàn tệ, làm chủ kiểu gì?

Ngày hôm sau, tôi ra chợ thiết bị cũ.

Cái máy đánh bóng thủ công rẻ nhất, hàng cũ, tám ngàn.

Đồ gá chuyên dụng, ba ngàn.

Một bộ kem đánh bóng kim cương, hai ngàn rưỡi.

Cộng lại mười ba ngàn năm trăm.

Thẻ tôi có mười hai ngàn.

Thiếu một ngàn rưỡi.

Chương 5

Một ngàn rưỡi còn thiếu đó, là lão Lưu cho tôi mượn.

“Anh Viễn, có một ngàn rưỡi mà anh còn khách sáo với tôi?”

Lão Lưu gửi ảnh chụp màn hình chuyển khoản qua WeChat cho tôi, “Cầm lấy mà dùng, không cần trả.”

“Bắt buộc phải trả.”

Tôi tìm được một góc xưởng bỏ hoang ở ngoại ô, chủ nhà là một ông lão ngoài sáu mươi, thấy tôi chỉ thuê một gian nên lấy giá rẻ: mỗi tháng tám trăm.

Tiền thuê nhà tháng đầu tiên tôi phải bóp mồm bóp miệng từ tiền sinh hoạt phí.

Tối ngày thiết bị được chuyển tới, tôi ngồi rất lâu trong căn phòng rộng hai mươi mét vuông đó.

Một cái máy đánh bóng cũ, một bộ đồ gá, một thùng kem đánh bóng, một bộ dụng cụ thủ công sư phụ để lại.

Đây là toàn bộ gia tài.

Sáng sớm hôm sau, tôi nhắn tin cho Cố Bình.

“Trưởng phòng Cố, tôi muốn đăng ký một xưởng tư nhân, nộp hồ sơ vào danh sách nhà cung cấp của Hàng Khoa. Cần những thủ tục gì?”

Cố Bình nhắn lại rất nhanh.

“Đăng ký giấy phép kinh doanh trước, sau đó chuẩn bị những tài liệu này…”

Anh ta gửi sang một danh sách.

Giấy phép kinh doanh, đăng ký mã số thuế, tài liệu hệ thống quản lý chất lượng, danh mục thiết bị, chứng chỉ nhân sự, báo cáo kiểm định sản phẩm mẫu…

Mục nào cũng cần tiền, cần thời gian.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)