Chương 2 - Điểm Số Bị Đánh Cắp
“Ra ngoài có chút việc.”
“Việc gì?”
“Về nhà nói sau.”
Cúp máy. Màn hình lại sáng lên.
Một tin nhắn WeChat. Không phải Trần Duy Đống.
Là tổ điều tra.
“Cô Thẩm, hôm nay chúng tôi lại có phát hiện mới.”
“Nhóm máu trên giấy khám sức khỏe nhập học đại học của Cố Thanh Nhã là nhóm máu A.”
“Nhưng nhóm máu điền trong hồ sơ thi đại học là nhóm máu O.”
“Trong khi nhóm máu của cô…”
Tôi nhắn lại: “Nhóm máu O.”
Đối phương gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình.
Là ảnh thẻ nhập học đại học năm đó của Cố Thanh Nhã.
Và bức ảnh trong hồ sơ thi đại học, không phải cùng một người.
Bức ảnh trong hồ sơ—là tôi. Tôi của năm 18 tuổi.
Cột tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục, cười rất tươi.
Đó là bức ảnh bố dẫn tôi đi chụp.
Ông nói: “Duyệt Hà, con chắc chắn sẽ thi đỗ trường đại học tốt.”
Bức ảnh đó đã bị ai đó bóc ra, dán lên hồ sơ của kẻ khác.
Tên của tôi bị gạch bỏ. Ba chữ “Cố Thanh Nhã” đè lên trên.
Nhưng xóa không đủ sạch. Phóng to lên vẫn có thể thấy, bên dưới lộ ra một nửa chữ “Thẩm”.
4.
Những ngày tiếp theo, tôi liên tục xoay mòng mòng giữa việc điều tra và cuộc sống thường ngày.
Ban ngày đi làm, tối về tổng hợp chứng cứ.
Luật sư Chu nói, vụ này cần ba thứ.
Thứ nhất, vật chứng là hồ sơ gốc.
Thứ hai, lời khai hoặc bằng chứng bằng văn bản của người thao túng năm xưa.
Thứ ba, giám định tư pháp.
Hai thứ đầu tôi đã có. Thứ ba, luật sư đang làm thủ tục xin.
Trần Duy Đống mấy hôm nay rất lạ. Anh ta về muộn hơn bình thường.
Có hai lần tôi thấy anh ta ra ban công gọi điện thoại.
Giọng rất nhỏ. Có lần tôi vừa đi tới, anh ta cúp máy ngay lập tức.
“Gọi cho ai đấy?”
“Việc công ty.”
Tôi không gặng hỏi.
Nhưng tôi chú ý đến một điều.
WeChat của anh ta, lịch sử trò chuyện với Cố Thanh Nhã, ngày nào cũng có tin nhắn mới.
Trước đây anh ta không bao giờ giấu giếm.
Bây giờ, anh ta đã khóa màn hình.
Hôm đó, Trần Duy Đống đi tắm.
Điện thoại để trên đầu giường. Báo chuông một tiếng.
Tôi liếc nhìn. Thông báo WeChat.
Thanh Nhã: Anh chắc chắn là cô ta không biết chứ?
Tim tôi giật thót.
Cô ta không biết cái gì?
Tôi cầm điện thoại lên.
Vân tay không mở được. Mật khẩu—
Tôi thử ngày sinh của anh ta. Không đúng.
Tôi thử ngày sinh của con trai. Không đúng.
Tôi thử 1225. Mở được rồi.
Ngày 25 tháng 12.
Không phải sinh nhật tôi.
Không phải sinh nhật con trai.
Cũng không phải sinh nhật anh ta.
Tôi không biết đây là sinh nhật ai.
Nhưng tôi phải xem tin nhắn trước. Lướt lên trên.
Cố Thanh Nhã: Tổ điều tra lý lịch hình như tra ra gì đó rồi? Có người gọi điện hỏi em chuyện thi đại học.
Trần Duy Đống: Đừng hoảng, những thứ cần xóa em đã xóa hết chưa?
Cố Thanh Nhã: Xóa rồi. Nhưng hình như họ tìm thấy hồ sơ gốc rồi.
Trần Duy Đống: Hồ sơ gốc chẳng phải đã xử lý từ lâu rồi sao?
Cố Thanh Nhã: Bố em nói năm đó đã xử lý rồi, nhưng không chắc có sót gì không.
Trần Duy Đống: Vậy phải hỏi cho rõ. Chuyện này không thể lộ ra, lộ ra là tất cả cùng chết.
Cố Thanh Nhã: Vợ anh bên đó không có động tĩnh gì chứ?
Trần Duy Đống: Không. Cô ta không biết.
Cố Thanh Nhã: Anh chắc chắn cô ta không biết chứ?
Trần Duy Đống: Chắc chắn. Cô ta thì biết cái gì? Một con thu ngân.
Lịch sử trò chuyện dừng ở đây. Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ “một con thu ngân”.
Tiếng nước trong nhà tắm vẫn chảy. Tay tôi rất vững.
Tôi chụp ảnh màn hình lại từng trang tin nhắn này.
Lưu vào điện thoại của mình. Sau đó đặt điện thoại của anh ta về chỗ cũ.
Anh ta từ nhà tắm bước ra, lau tóc.
“Có ai tìm anh à?”
“Không có.”
Anh ta liếc nhìn điện thoại. Không phát hiện điều gì bất thường.
Tôi ngồi bên mép giường, nhìn bóng lưng anh ta.
Một con thu ngân. Anh ta nói đúng.
Tôi là một nhân viên thu ngân.
Bởi vì 20 năm trước có kẻ đã ăn cắp cuộc đời tôi.
Còn anh ta—
Chồng của tôi—
Lại biết rõ chuyện này.
Anh ta biết từ lúc nào?
Biết bao lâu rồi?
Anh ta biết Cố Thanh Nhã đang giẫm lên cuộc đời tôi để sống, vậy mà ngày ngày lôi cô ta ra để hạ thấp tôi?
1225. Ngày 25 tháng 12.
Tôi mở điện thoại, tra thử.
Sinh nhật của Cố Thanh Nhã. Mật khẩu điện thoại của chồng tôi, là sinh nhật của cô ta.
5.
Tôi cần biết anh ta đã biết chuyện từ khi nào.
Ngày hôm sau, tôi không đi làm.
Tôi đến gần công ty của Trần Duy Đống.
Không phải theo dõi. Tôi hẹn một người.
Trương Nghiên. Đồng nghiệp cũ của Trần Duy Đống, cũng là bạn đại học của anh ta.
Cô ấy nghỉ việc năm ngoái, lúc đi cãi vã với công ty rất căng.
Quan hệ với Trần Duy Đống cũng bình thường.
Tôi từng dò hỏi, cô ấy là người không kín miệng.
“Chị dâu, tự dưng hẹn em uống trà, có chuyện gì thế?”
Tôi rót cho cô ấy chén trà. “Nghiên này, chị muốn hỏi em một chuyện.”
“Chị nói đi.”
“Duy Đống và Cố Thanh Nhã, quan hệ lúc nào cũng tốt thế à?”
Trương Nghiên bật cười. “Chị dâu, cuối cùng chị cũng hỏi rồi.”
Cô ấy nhấp ngụm trà.
“Hai người đó hồi đại học đã mập mờ rồi. Chỉ là Cố Thanh Nhã không để mắt tới Duy Đống thôi.”
“Cô ta không để mắt tới anh ấy?”