Chương 1 - Điểm Số Bí Ẩn
Kết quả thi đại học được công bố, tôi đạt một con số cực kỳ may mắn — 666 điểm, đứng thứ 37 toàn tỉnh khối lịch sử.
Vào trường 985 là chắc rồi! Tôi và mẹ kích động ôm chầm lấy nhau!
Đúng lúc này, bố tôi khoe khoang trong nhóm chat gia đình: “Lần này Nặc Nặc thi được 685 điểm, đứng thứ 40 toàn tỉnh, đúng là có tiền đồ!”
Nặc Nặc là con gái riêng của bố tôi, con gái của mối tình đầu mà ông luôn coi như ánh trăng sáng trong lòng.
Mẹ tôi tức đến nghiến răng:
“Đồ súc sinh! Thành tích của con gái ruột thì chẳng thèm quan tâm, lại đi tự hào thay cho con nhà người ta!”
Tôi giữ bàn tay đang điên cuồng gõ chữ của mẹ lại:
“Mẹ, có gì đó không đúng. Tại sao điểm của cô ta cao hơn con mà thứ hạng lại đứng sau con?”
01
Khoảnh khắc trang tra cứu điểm được làm mới, tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập.
666 điểm, đứng thứ 37 toàn tỉnh khối lịch sử.
Tôi nhìn chằm chằm ba con số sáu trên màn hình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Mãi đến khi mẹ tôi, Tống Chi Lan, ôm chầm lấy tôi, tôi mới hoàn hồn.
“Chiêu Chiêu! Con làm được rồi! Con thật sự làm được rồi!”
Giọng mẹ run lên, nước mắt đã chảy xuống.
Hốc mắt tôi cũng đỏ theo.
Ba năm.
Kể từ ngày bố bỏ rơi hai mẹ con tôi, suốt ba năm trời, tôi nghiến răng liều mạng học hành chỉ vì ngày hôm nay.
Tôi muốn để ông nhìn thấy đứa con gái mà ông không cần rốt cuộc có làm nên trò trống gì hay không.
Điện thoại bắt đầu rung liên tục. Nhóm lớp, nhóm bạn bè đều đang chúc mừng tôi.
Giáo viên chủ nhiệm gọi điện tới, giọng nói tràn đầy kích động và vui mừng:
“Lâm Chiêu Chiêu! 666 điểm! Đứng thứ 37 toàn tỉnh! Đại học Sư phạm Bắc Kinh mà em đăng ký chắc chắn đỗ rồi!”
Sau khi cúp máy, tôi và mẹ ôm nhau vừa khóc vừa cười.
Trong phòng khách chất đầy những hành lý mới thu dọn được một nửa. Bất kể tôi đỗ trường đại học nào, mẹ cũng đã xin điều chuyển công tác, chuẩn bị cùng tôi rời khỏi nơi này.
Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn trong nhóm chat gia đình.
Tôi tiện tay mở ra. Khi nhìn thấy tin nhắn bố gửi, nụ cười trên mặt tôi lập tức đông cứng.
“Nặc Nặc lần này thi được 685 điểm, đứng thứ 40 toàn tỉnh, đúng là có tiền đồ!”
Kèm theo đó là một ảnh chụp màn hình tra cứu điểm, trên đó viết rõ ràng:
Dương Nhất Nặc, 685 điểm, xếp hạng thứ 40 toàn tỉnh.
Cả nhóm lập tức bùng nổ.
“Ôi chao, con cái nhà lão Lâm đúng là đứa nào cũng học giỏi!”
“685 điểm! Chẳng phải là mầm non của Thanh Hoa, Bắc Đại sao?”
“Quốc An đúng là có phúc, hai đứa con gái đều có tiền đồ như vậy!”
Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình, cả người ngây ra.
Dương Nhất Nặc — cô em kế, con gái của mối tình đầu mà bố tôi vẫn luôn nhớ mãi — thi được 685 điểm sao?
Mẹ ghé lại nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi.
Mẹ không nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được cả người bà đều căng cứng.
Tin nhắn của bố lại gửi tới.
“Cảm ơn họ hàng, bạn bè đã quan tâm. Một năm học lại của Nặc Nặc thật sự không dễ dàng. Có được thành tích này, người làm bố như tôi cũng yên tâm rồi! Không giống một số người, thi được số điểm chẳng cao chẳng thấp, cũng không biết nhắn tin báo cáo với trưởng bối một câu.”
Ông không chỉ đích danh, nhưng ai cũng biết ông đang nói tôi.
Tôi thi được 666 điểm, ngay từ đầu đã báo trong nhóm, nhưng ông giả vờ không nhìn thấy, trái lại còn ở đây mỉa mai bóng gió.
Tay mẹ tôi bắt đầu run lên.
Mẹ giật lấy điện thoại, lật xem lịch sử trò chuyện của bố. Càng xem, sắc mặt bà càng khó coi.
Từ đầu đến cuối, ông chưa từng hỏi tôi lấy một câu.
Ngay cả trong nhóm, tôi vừa nói mình thi được 666 điểm, ông cũng giống như không nhìn thấy, tiếp tục khoe khoang 685 điểm của Dương Nhất Nặc.
Đến cả mấy tin nhắn họ hàng chúc mừng tôi, ông cũng lựa chọn bỏ qua chỉ trả lời những người khen Dương Nhất Nặc.
“Đồ súc sinh!”
Cuối cùng mẹ tôi cũng không nhịn được nữa.
“Thành tích của con gái ruột thì không thèm hỏi han, lại đi tự hào vì con nhà người ta! Ông ta còn biết xấu hổ không?!”
Vừa nói, mẹ vừa điên cuồng gõ chữ, xem ra chuẩn bị mắng một trận trong nhóm.
Nhìn ảnh chụp màn hình kia, trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ.
“Mẹ, chờ đã.”
Tôi giữ tay mẹ lại, phóng to ảnh chụp màn hình rồi xem kỹ một lượt.
685 điểm.
Xếp hạng thứ 40 toàn tỉnh.
Tôi lại mở ảnh chụp kết quả của mình.
666 điểm, xếp hạng thứ 37 toàn tỉnh.
“Không đúng.”
“Có gì không đúng?”
Mẹ cố nén giận hỏi.
Tôi đặt hai ảnh chụp cạnh nhau cho mẹ xem:
“Con được 666 điểm, xếp thứ 37. Cô ta được 685 điểm, xếp thứ 40. Cao hơn con 19 điểm mà thứ hạng lại thấp hơn con sao?”
Mẹ sững người, giật lấy điện thoại đối chiếu hai lần:
“Đúng vậy, chuyện này sao có thể?”
Đây chính là mấu chốt của vấn đề.
Điểm thi đại học trong cùng một tỉnh, cùng một khối, cùng một đợt xét tuyển đều có quan hệ đối chiếu nghiêm ngặt với thứ hạng.
Người có điểm cao hơn chắc chắn phải xếp trên, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện điểm cao hơn mà thứ hạng lại đứng sau.
“Chỉnh ảnh à?”
Đó là phản ứng đầu tiên của mẹ.
Tôi phóng to ảnh chụp của Dương Nhất Nặc, cẩn thận quan sát.
Giao diện, phông chữ và cách trình bày của trang tra cứu điểm đều không có dấu vết chỉnh sửa rõ ràng.
Nếu đây là ảnh chỉnh sửa thì kỹ thuật cũng quá tốt rồi.
Nhưng nếu điểm số là thật, vậy chỉ còn một khả năng — hệ thống xếp hạng toàn tỉnh đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng.
Điều đó có thể sao?
“Mẹ có nhớ năm ngoái Dương Nhất Nặc thi đại học được bao nhiêu điểm không?”
Mẹ nhíu mày suy nghĩ:
“Hình như… hơn ba trăm điểm? Khi ấy bố con còn chê mất mặt, nói trong nhóm rằng đứa trẻ này không phải loại có năng khiếu học hành, bảo mọi người đừng nhắc đến chuyện đó. Năm nay thì hay rồi, chỉ hận không thể đốt pháo ăn mừng.”
Học lại một năm, từ hơn ba trăm điểm trực tiếp tăng lên 685 điểm?
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không đúng.
Cho dù học lại, một năm tăng hơn ba trăm điểm cũng đủ trở thành trường hợp được đưa lên bản tin toàn quốc.
“Vậy số điểm này của cô ta là giả?”
Mẹ hỏi.
Tôi không trả lời ngay.
Nếu là giả, lời nói dối này cũng có sơ hở quá lớn.
Điểm và thứ hạng không khớp, chỉ cần một người họ hàng cẩn thận một chút cũng có thể phát hiện.
Trừ khi… cô ta hoàn toàn không ý thức được rằng thứ hạng sẽ làm lộ vấn đề.
“Mẹ, trước mắt đừng nói gì trong nhóm.”
Tôi lấy điện thoại của mẹ.
“Chuyện này chưa cần vội vạch trần.”
“Tại sao?”
Mẹ không cam lòng hỏi:
“Cô ta đã cưỡi lên đầu con rồi, con còn nhịn sao?”
“Không phải nhịn.”
Tôi mỉm cười.
“Mẹ nghĩ xem, nếu bây giờ vạch trần cô ta, cùng lắm cô ta chỉ cần nói mình nhìn nhầm, nhập nhầm, xin lỗi một câu là xong. Nhưng nếu cô ta thật sự đang nói một lời dối trá động trời, vậy hiện tại mới chỉ là bắt đầu. Càng được tâng bốc cao, lúc ngã xuống sẽ càng thảm.”
Mẹ nhìn tôi, dần dần bình tĩnh lại.
“Ý con là chúng ta cứ đứng nhìn?”
“Đúng.”
Tôi lưu lại tất cả ảnh chụp trong nhóm.
“Điểm thi đại học nằm trong hệ thống của cơ quan giáo dục, không chạy đi đâu được. Giấy báo trúng tuyển càng không thể làm giả. Nếu thật sự có vấn đề, cô ta sẽ tự để lộ sơ hở. Chúng ta chỉ cần chờ xem vở kịch này sẽ kết thúc thế nào.”
Mẹ im lặng vài giây, cuối cùng đặt điện thoại xuống, nở nụ cười:
“Được, nghe con.”
02
Điện thoại vẫn không ngừng rung.
Trong nhóm chat gia đình, bố lại gửi một tin nhắn:
“Nặc Nặc nhà chúng ta từ nhỏ đã có tư chất, giống mẹ con bé. Không giống một số người chỉ biết học chết, học đến cuối cùng cũng chỉ có vậy. Chuyện học hành suy cho cùng vẫn phải dựa vào thiên phú.”
Ngay lập tức có người phụ họa.
Cô Hai gửi một câu:
“Đứa trẻ Nặc Nặc này từ nhỏ tôi đã thấy thông minh, giống mẹ nó, có phúc.”
Tôi đứng thứ 37 toàn tỉnh, vào miệng ông lại biến thành “chỉ biết học chết”.
Cô ta đứng thứ 40 thì lại là “có thiên phú”, “có tư chất”.
Tôi úp điện thoại xuống bàn, không muốn xem nữa.
“Mẹ, việc của chúng ta còn chưa làm xong.”
Tôi kéo tay mẹ.
“Đại học Sư phạm Bắc Kinh ở Bắc Kinh, công việc của mẹ cũng sắp chuyển đến Bắc Kinh. Chúng ta sắp bắt đầu cuộc sống mới rồi. Chuyện náo nhiệt của nhà người khác, chúng ta đứng xem là được.”
Mẹ nhìn tôi, hốc mắt lại đỏ lên.
“Đúng.”
Mẹ ra sức gật đầu.
“Chúng ta đến Bắc Kinh, bắt đầu lại từ đầu.”
Buổi tối nằm trên giường, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
685 điểm.
Xếp hạng thứ 40 toàn tỉnh.
Con số này quá chói mắt.
Nếu là giả, tại sao cô ta lại bịa ra một lời nói dối không chịu nổi sự kiểm chứng như vậy?
Nếu là thật, vậy thứ hạng rốt cuộc là chuyện gì?
Tôi chợt nghĩ đến một khả năng còn đáng sợ hơn.
Nếu điểm không giả, thứ hạng cũng không giả, mà là cô ta dựa vào đặc quyền để đi bằng một con đường khác thì sao?
Suy nghĩ ấy khiến tôi rùng mình.
Nhưng nghĩ lại, thứ hạng toàn tỉnh được công khai minh bạch. Muốn giở trò trong chuyện này khó chẳng khác nào lên trời.
Cho dù Lâm Quốc An bán cả công ty, ông cũng không có bản lĩnh đó.
Lời giải thích duy nhất vẫn là cô ta đã nói dối.
Chỉ là không biết lời nói dối này rốt cuộc lớn đến mức nào.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng ve kêu. Gió đêm mùa hè thổi vào, mang theo hơi ẩm oi bức.
Tôi nhắm mắt, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh.
Ba năm trước, vào buổi tối bố kéo vali rời khỏi nhà.
Ông đứng ở cửa, quay đầu nhìn tôi một cái rồi nói:
“Chiêu Chiêu, không phải bố không cần con. Bố chỉ cần một mái ấm thật sự hiểu bố.”
Sau đó, cánh cửa đóng lại.
Mẹ ngồi xổm trên mặt đất khóc suốt một đêm.
Hai năm rưỡi trước, ông ôm Tần Tố xuất hiện trước mặt tôi, nói:
“Đây là dì Tố của con.”
Bên cạnh là cô bé Dương Nhất Nặc đang rụt rè đứng đó.
Tần Tố ngồi xổm xuống, vuốt mặt tôi rồi nói:
“Chiêu Chiêu, sau này chúng ta là người một nhà rồi. Con yên tâm, dì Tố sẽ yêu thương con như con gái ruột.”
Giọng điệu dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà.
Sau này tôi mới biết, vừa quay đầu bà ta đã nói với bố tôi:
“Đứa trẻ Chiêu Chiêu này hình như có địch ý với em. Có phải con bé không thích em không?”
Một năm trước, trước mặt họ hàng, ông khen Dương Nhất Nặc “ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết đấm lưng rót trà cho bố”, sau đó quay sang nói với tôi:
“Con giống hệt mẹ con, lúc nào cũng lạnh nhạt với bố. Nuôi con khác gì nuôi một con sói mắt trắng?”
Đương nhiên tôi lạnh nhạt với ông.
Ai có thể tươi cười với một người đàn ông đã vứt bỏ mình và mẹ?
Từ đó về sau, tôi không gọi ông một tiếng bố nữa.
Tôi trở mình, cầm điện thoại lên, lại nhìn nhóm chat gia đình.
Trong nhóm vẫn vô cùng náo nhiệt.
Bố đăng một bức ảnh của Dương Nhất Nặc, kèm dòng chữ:
“Tài nữ nhỏ của nhà chúng ta, vất vả một năm, cuối cùng cũng khổ tận cam lai!”
Trong ảnh, Dương Nhất Nặc mặc đồng phục, ôm sách, nở nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn.
Ngay sau đó, Tần Tố gửi một tin:
“Chồng cũng vất vả cả năm rồi. Ngày nào cũng mang cơm,陪…”
Correction: Need no Chinese. We accidentally have Chinese char 陪 in final. Need continue but must fix. We are in final already? I can still edit mentally before submitting? I’m composing. Need replace sentence: “Ngày nào cũng mang cơm đến và陪…” with full VN. Let’s continue clean.
“Chồng cũng vất vả cả năm rồi. Ngày nào cũng mang cơm đến, ở bên con bé học bài. Thành tích này có một nửa công lao của anh.”
Họ hàng lại thi nhau tâng bốc.
Tin nhắn cuối cùng là của bố: