Ngày chú em chồng gửi video cầu cứu, tôi vừa trút thịt ba chỉ vào nồi.
Kiếp trước, tôi đập nồi bán sắt, dùng mọi mối quan hệ để vớt cậu ta từ khu lừa đảo ở Myanmar ra, chạy rạc cả cẳng, khóc khản cả cổ. Cuối cùng, thứ tôi đợi được chỉ là một hũ tro cốt, và trận đòn thù ngập trời từ nhà chồng.
Bọn họ nói, chính tôi là người đã làm chậm trễ việc cứu người. Họ đánh gãy tay tôi, vứt tôi vào một tòa nhà bỏ hoang. Tên điên gào thét đòi “báo thù” cho chú em chồng đã đâm tôi trọn hai mươi bảy nhát dao.
Khi mở mắt ra lần nữa, đoạn video cầu cứu ấy lại hiện lên.
Lần này, tôi lau khô tay, quay người làm thêm một đĩa thịt kho tàu.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận