Chương 5 - Đêm Nước Tĩnh Lặng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta đi đến cửa sổ phía sau phòng sổ sách, thò đầu ra nhìn một cái trước. Hậu viện trống không. Những chậu hoa bị đá vỡ đêm qua vẫn nằm lăn lóc trên mặt đất. Dưới chân tường có một chuỗi dấu chân hỗn loạn. Có dấu giày quan binh. Cũng có dấu vết mờ nhạt do giày vải mềm của nữ tử để lại. Ta men theo chuỗi dấu vết mờ nhạt đó đi về phía nhà chứa củi.

Lúc đi ngang qua viện của nhị tỷ, ta dừng lại một chút. Cổng viện mở toang. Bên trong bị lục lọi còn bừa bộn hơn cả căn nhà nhỏ của ta. Hộp trang điểm rơi xuống đất, phấn son rải rác khắp bàn. Chăn gấm bị kéo ra đến tận cửa, dính đầy bùn đất. Tấm bình phong nứt làm đôi, lộ ra bức tranh mỹ nhân treo trên tường phía sau. Ta đứng ngoài cửa nhìn vào. Trước đây khi ta mang quần áo đã vá tới cho Trương Khởi, ngay cả ngưỡng cửa này ta cũng không được phép bước vào. Tỷ ta nói trên người ta có mùi nghèo hèn chua xót, sẽ làm bẩn mùi hương trong phòng tỷ. Giờ thì lư hương của tỷ ta vỡ nát trên mặt đất. Mùi hương đó nồng nặc đến đắng chát.

Ta không đi vào trong. Đồ của Trương Khởi dù có tốt đến mấy cũng không thuộc về ta. Ta chỉ muốn xem xem đêm qua tỷ ta có bị đưa đi hay không. Trên mặt đất có một chiếc hài thêu. Mũi hài đính ngọc trai. Bên cạnh có một vệt bị kéo lê, từ phòng ngủ kéo dài ra tận cổng viện. Ta thu hồi ánh mắt. Lúc bị kéo đi, chắc tỷ ta vẫn còn đang khóc. Nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến ta. Lúc Trương Khởi ném cây trâm gãy vào giỏ kim chỉ của ta, tỷ ta cũng chẳng màng tới việc ta có khóc hay không.

Nhà chứa củi nằm ở góc Tây Bắc. Chỗ đó vốn dĩ hẻo lánh, lại chất đầy củi khô và than củi, ngày thường ngoại trừ hạ nhân làm tạp dịch thì không ai lui tới. Ta bước đến cửa, khẽ gọi một tiếng.

“Thanh Hạnh.”

Không có tiếng đáp lời. Ta lại gọi một tiếng.

“Thanh Hạnh, là ta đây.”

Trong nhà chứa củi vẫn im lìm. Ta đẩy cửa bước vào. Một mùi bụi bặm và nấm mốc xộc thẳng ra ngoài. Trên mặt đất vương vãi những bó củi. Góc tường chất mấy chiếc sọt đựng than trống rỗng. Thanh Hạnh không có ở đây. Lòng ta hẫng đi một nhịp. Nàng ấy chạy thoát rồi. Hay là đã bị bắt rồi.

Ta cúi người nhìn xuống mặt đất. Đống củi khô bị giẫm đạp lộn xộn. Trong góc có một mảnh vải nhỏ. Màu sắc là màu xanh xám mà Thanh Hạnh thường mặc. Ta nhặt mảnh vải đó lên. Vết rách rất mới. Trên đó còn dính một vệt đỏ sẫm. Ngón tay ta sững lại. Máu. Không nhiều. Nhưng giống như một cây kim châm vào mắt.

Ta vừa định tìm kiếm sâu hơn vào bên trong, thì bức tường phía sau nhà chứa củi bỗng truyền đến một tiếng gõ cực kỳ khẽ. Một cái. Hai cái. Ba cái. Ta đứng chết trân tại chỗ. Âm thanh đó không phải tiếng gió. Là có người ở sau bức tường. Ta áp sát vào bức tường phía sau, hạ thấp giọng.

“Ai đó?”

Sau bức tường im lặng một lát. Rồi có người dùng giọng gió nói: “Tam cô nương, đừng ra khỏi cửa.”

Ta nhận ra rồi. Là Thanh Hạnh. Lồng ngực ta bỗng nhẹ bẫng, vừa định lên tiếng, nàng ấy lại vội vã bồi thêm một câu.

“Bên ngoài có người đang đợi cô.”

05

Ta áp sát vào bức tường phía sau nhà chứa củi, móng tay bấu vào khe gỗ. “Ai đang đợi ta?”

Sau bức tường không lập tức trả lời. Ta chỉ có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển bị đè nén rất thấp của Thanh Hạnh. Nàng ấy giống như đã chạy rất lâu, lại giống như đang cố nén cơn đau. Một lúc sau, nàng ấy mới nói: “Không phải đám quan binh đêm qua.”

“Là một người mặc áo bào xanh.”

“Hắn đang hỏi dò người ngoài cửa ngách góc Tây, hỏi xem trong Trương phủ có phải còn một cô nương chưa được ghi vào gia phả hay không.”

Tim ta chùng xuống. Chờ xử lý sau. Bốn chữ đó lại hiện lên.

“Hắn trông như thế nào?”

“Muội không dám nhìn kỹ.” Giọng Thanh Hạnh run rẩy. “Bên cạnh hắn có hai tên sai nha đi theo, trong tay cầm bức họa. Trên bức họa vẽ khuôn mặt của cô.”

Ta nhắm mắt lại. Cảm giác lạnh lẽo bò từ sau gáy dọc xuống sống lưng. Trương gia chưa bao giờ vẽ tranh cho ta. Trong phủ cũng chẳng có ai chịu lưu lại cho ta nửa cái bóng. Bức họa đó từ đâu mà có. Là ai vẽ. Và là ai đã giao khuôn mặt của ta vào tay kẻ đó. Ta ấn chặt tờ giấy kẹp trong ngực. Góc giấy xuyên qua lớp vải đâm vào lòng bàn tay.

“Ngươi đang ở đâu?”

“Ở sau lán củi ngoài tường.”

“Đêm qua muội chạy ra phía sau, chưa chạy được bao xa thì gặp người. Muội trốn vào trong sọt than, bọn chúng dùng đao bới đống củi, chém rách cánh tay muội. Sau đó trời gần sáng, bọn chúng rời đi, muội mới bò ra ngoài.” Thanh Hạnh vừa nói, giọng nghẹn lại. “Muội muốn quay lại tìm cô, nhưng bên ngoài cửa ngách góc Tây có người canh gác. Muội nghe bọn chúng nói, phải đợi người trong hồ tự mình đi ra.”

Cổ họng ta giống như bị nghẹn ứ. Hóa ra bọn chúng không phải không tìm. Mà là bọn chúng đang đợi. Đợi ta tưởng rằng mình đã thoát nạn. Đợi ta tự mình từ trong Trương phủ đi ra. Chuyện này còn đáng sợ hơn cây sào dài đêm qua Đao nhọn ngoài sáng có thể tránh. Người núp trong tối thì chẳng biết đã đứng đó bao lâu.

Ta hỏi: “Bọn chúng có nói muốn đưa ta đi đâu không?”

“Chỉ nghe thấy một câu.” Thanh Hạnh ngập ngừng một lát. “Đưa về nơi nên về.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)