Chương 20 - Đêm Nước Tĩnh Lặng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bùi Chiếu cuối cùng cũng đưa tay lên. “Dừng lại.”

Hắn từ trên lầu bước xuống. Từng bước một. Những ngọn đèn lồng lụa trắng đung đưa phía sau lưng hắn. Bọn áo đen vẫn áp giải Tiền chưởng quỹ. Máy nỏ cũng vẫn chĩa về phía chúng ta. Bùi Chiếu dừng lại cách ta năm bước.

“Đưa cho ta.”

Ta nói: “Thả người.”

Hắn bảo: “Đưa trước một món.”

Ta nhìn hắn. “Ngươi còn nói nửa lời vô nghĩa nữa, ta đập ấn trước.”

Bùi Chiếu chằm chằm nhìn ta một lúc, bỗng bật cười. “Ngươi độc ác hơn nương ngươi.”

Hắn phất tay ra hiệu. Tên áo đen áp giải Tiền chưởng quỹ nới lỏng một tay. Tiền chưởng quỹ lập tức lăn về phía mép lan can. Ông không lăn về phía cầu thang. Ông lăn về phía xà gãy bên hông tòa lầu. Ngay bên dưới xà gãy, chính là cái giếng cạn.

Sắc mặt Bùi Chiếu biến đổi đột ngột. “Ngăn hắn lại.”

Tiền chưởng quỹ dùng chút sức lực cuối cùng ôm lấy cây xà gãy, lộn nhào xuống dưới. Cả người ông rơi thẳng xuống miệng giếng. Cũng chính khoảnh khắc ấy, Lục Trầm hành động. Đao của hắn vút ra khỏi tay, chém đứt sợi dây của ngọn đèn lồng giữa sân. Đèn lồng rơi xuống đám cỏ khô. Ngọn lửa lập tức bùng lên. Khói trắng bốc cao. Tầm nhìn của các xạ thủ nỏ bị chặn lại.

Lục Trầm nắm chặt cổ tay ta, kéo ta lao về phía giếng cạn. Bùi Chiếu lớn giọng quát: “Giết chúng.”

Mưa tên xuyên qua khói bay tới. Ta nghe thấy tiếng người ngã xuống. Cũng nghe thấy Lục Trầm hừ lạnh một tiếng đớn đau. Nhưng hắn không dừng lại. Miệng giếng hiện ra trước mắt. Tiền chưởng quỹ té ngã cạnh giếng, không gượng dậy nổi. Ta lao tới kéo ông. Nhưng ông lại dúi vào lòng bàn tay ta một chiếc chìa khóa nhỏ. “Cánh cửa thứ ba dưới giếng. Đừng quay đầu lại.”

Khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi đao của Bùi Chiếu xuyên qua làn khói xông tới, đâm thẳng vào tim ta. Lục Trầm trở tay đỡ đòn. Hai lưỡi đao chạm nhau, tóe ra tia lửa điện. Tiền chưởng quỹ dùng chút sức tàn dư cuối cùng, lao ra ôm chặt lấy chân Bùi Chiếu. Ông ngoái lại nhìn ta, gào lên: “Đi.”

Lục Trầm đẩy mạnh ta xuống giếng cạn. Trước khi rơi xuống, ta nhìn thấy Bùi Chiếu cúi đầu, ánh đao ghim sâu vào ngực Tiền chưởng quỹ.

17

Giếng cạn rất sâu. Khi ngã xuống, lưng ta đập vào thành giếng trơn trượt, rồi lại rơi đập mạnh xuống một lớp lá khô và bùn mục. Cơn đau nhức nhối lan ra từ trong từng khớp xương. Ta co quắp trên mặt đất, mãi một lúc sau mới hít vào được một hơi. Tiếng đánh nhau trên đầu văng vẳng vọng xuống. Tiếng binh khí va chạm. Lửa cháy tanh tách. Và cả tiếng “đi” chưa tan của Tiền chưởng quỹ trước lúc tắt thở. Ta dùng sức bịt chặt miệng, mới ngăn không cho mình bật khóc thành tiếng. Khóc thì có ích gì. Ở Trương gia không có ích. Dưới hồ sen không có ích. Ở đây càng không có ích.

Lục Trầm cũng nhảy xuống ngay sau đó. Lúc chạm đất, hắn lảo đảo, tay phải bám vào vách giếng mới đứng vững được. Ta ngửi thấy mùi máu tanh. “Ngài bị thương à?”

Hắn trầm giọng đáp: “Thương nhẹ thôi.”

Ta nhìn sang cánh tay trái của hắn. Ống tay áo bị mũi tên xé toạc, máu đang nhỏ giọt. Nhưng hắn chỉ xé vạt áo băng bó lại, cứ như da thịt đang rỉ máu đó chẳng phải của mình.

Dưới đáy giếng là một lối vào hang động hẹp. Miệng hang bị đám dây leo khô chặn lối. Ta sờ tới chiếc chìa khóa nhỏ mà Tiền chưởng quỹ đã ấn vào tay, siết chặt tới trắng bệch cả các khớp xương. Lục Trầm nhìn ta. “Ông ấy giao phó con đường cho cô rồi.”

Ta không lên tiếng. Chỉ lẳng lặng lách qua khe hẹp chui vào. Hang động này lạnh lẽo hơn cả đường ngầm dưới tiệm thuốc. Trên vách đá vẫn còn in hằn dấu vết đục khoét của bàn tay con người. Cứ cách một đoạn lại có một ngọn đèn đồng đã tắt. Đây không phải là con đường trốn chạy đào bới vội vàng. Đây là đường lui mà nhà họ Cố đã sớm chừa lại. Chỉ là năm ấy, bọn họ chưa kịp thoát thân.

Ta lê từng bước về phía trước, trong đầu ngập tràn hình ảnh Tiền chưởng quỹ ngã xuống bên miệng giếng. Ông ấy đã canh chừng mười sáu năm. Thứ đợi được chẳng phải sự trong sạch. Mà là thêm một trận truy sát tàn khốc.

Ta bỗng hỏi: “Ngài đã biết trước dưới giếng có mật thất sao?”

Lục Trầm bước phía sau lưng ta. “Không biết.”

“Ngài nói dối sẽ có lúc khựng lại.”

Hắn trầm mặc một thoáng. “Ta chỉ biết biệt viện nhà họ Cố có phòng bí mật, chứ không biết lối vào ở dưới đáy giếng.”

Ta cười gằn. “Vậy ra ngài cũng luôn lợi dụng ta để dò đường.”

Hắn không phủ nhận. “Đúng.”

Ta dừng bước. Trong bóng tối, ta không nhìn rõ mặt hắn. Nhưng ta có thể nghe thấy hơi thở của hắn, nặng nề hơn lúc bình thường một chút.

“Ngài thật tình đấy.”

Lục Trầm bảo: “Nếu ta nói không, cô cũng chẳng tin.”

Ta tiếp tục bước đi. Phía cuối đường hầm là một cánh cửa đá. Trên cửa khắc chữ “Cố”. Nét chữ bị hơi nước làm nhòa đi. Cạnh cửa là ba ổ khóa. Ổ khóa thứ nhất hình tròn. Thứ hai hình bán nguyệt. Ổ thứ ba rất nhỏ, vừa vặn ứng với chiếc chìa khóa Tiền chưởng quỹ đã đưa cho ta. Ta dùng nửa miếng ngọc lắp vào ổ khóa hình bán nguyệt trước. Phía sâu bên trong cửa đá vang lên một tiếng cạch nhẹ. Lại đè tư ấn vào ổ khóa tròn. Thêm một tiếng cạch nữa. Cuối cùng, ta đút chiếc chìa khóa nhỏ vào ổ khóa thứ ba.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)