Lần đầu tiên ta bắt gặp Tạ Hành mất kiểm soát là vào một đêm mưa giông.
Khi ấy, ai ai cũng nói trưởng công tử Tạ gia trời sinh lạnh nhạt.
Chàng đã hai mươi bảy tuổi, bên cạnh không có nha hoàn thông phòng, không có hồng nhan tri kỷ, ngay cả rượu được chủ động kính trên yến tiệc cũng hiếm khi nhận.
Có người cười bảo có lẽ chàng sinh ra đã thiếu mất sợi dây tình cảm ấy.
Ta cũng nghĩ như vậy.
Cho đến đêm đó.
Ta đẩy cửa phòng chàng ra.
Trông thấy Tạ công tử xưa nay luôn áo mũ chỉnh tề đang tựa vào mép giường, tóc đen xõa tung, vạt áo lộn xộn, trên trán phủ một lớp mồ hôi mịn.
Mặt chàng rất đỏ.
Không phải sắc đỏ vì say rượu.
Mà là sắc đỏ lan từ vành tai xuống tận bên cổ, ngay cả một đoạn xương quai xanh nhỏ lộ ra ngoài cũng nhuốm màu ửng hồng.
Một tay chàng chống bên giường, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Còn tay kia…
Trong phòng chỉ có một mình chàng.
Còn ta đứng ngoài cửa.
Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm kinh thiên bổ xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn rõ thứ chàng chưa kịp che giấu trong đáy mắt.
Ẩm ướt.
Chật vật.
Còn có một loại dục vọng mà ta chưa từng nhìn thấy trên người nam nhân này.
Sau này Tạ Hành thường nói, chuyện chàng hối hận nhất đời này chính là hôm ấy quên khóa cửa.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận