Chương 5 - Đêm Đen Bên Trong Tòa Nhà Bỏ Hoang
Bên trong lập tức vang lên tiếng khóc của một người đàn ông trẻ tuổi.
“Chú ơi, cứu bố cháu.”
“Ông ấy sắp bị chen lên vị trí đầu tiên rồi.”
Từ khe cửa tủ thò ra một tấm thẻ ra vào.
Người trong ảnh là La Quý.
Tôi không chạm vào.
Hơn mười giây sau, tủ quần áo trở lại bình thường.
Nhưng tấm thẻ ấy vẫn nằm trên sàn.
Mặt sau tấm thẻ viết một dãy số.
Mười chín, bảy, ba.
Tôi nhớ đến mười hai màn hình trong phòng trực.
Hệ thống cũ chỉ có ba công tắc.
Mười chín có lẽ không phải số người, mà là một mã số nào đó.
Cả ngày hôm đó tôi không chợp mắt.
Sáu giờ tối, tôi vẫn quay lại Trung tâm Thương mại Quảng Thái.
Không phải vì mức lương sáu nghìn tệ.
Những thứ đó đã tìm được đến nơi ở của tôi.
Tôi chạy đến đâu cũng vô dụng.
Cao Văn đã chờ sẵn trong sảnh lớn.
Bên cạnh cô ta là một bảo vệ trực đêm mới.
Người đó ngoài hai mươi tuổi, liên tục hỏi công việc có mệt không.
Tôi không trả lời.
Cao Văn lại mỉm cười giới thiệu:
“Cậu ấy tên Trần Khải, tối nay sẽ trực cùng anh.”
“Đội trưởng Mã đâu?”
Trần Khải thuận miệng hỏi.
Cao Văn nhìn về phía thang máy trống không.
“Tối nay ông ấy nghỉ.”
Tôi kéo Cao Văn sang một bên.
“Tại sao lại tuyển thêm người?”
“Phòng trực nhất định phải có hai người.”
“Tôi lên tầng hai mươi ba, cậu ấy ở lại tầng một sao?”
“Đúng.”
“Cậu ấy sẽ chết.”
Cao Văn không có biểu cảm gì.
“Luôn phải có một người ở lại trước ống kính.”
Đúng chín giờ, tôi mang theo chìa khóa đồng bước vào cầu thang bộ.
Nhưng Trần Khải lại đi theo.
“Trưởng phòng Cao bảo tôi nghe theo anh.”
“Quay lại phòng trực.”
“Ở một mình còn đáng sợ hơn.”
Tôi không có thời gian tranh cãi với cậu ta.
Chúng tôi leo lên tầng hai mươi ba.
Tiếng va đập sau cánh cửa sắt đã dừng lại.
Chìa khóa đồng vừa được cắm vào ổ, cả cánh cửa liền tự động bật mở.
Bên trong là một phòng hồ sơ bị bỏ hoang.
Mười chín chiếc ghế được xếp thành một vòng tròn.
Trên mỗi chiếc ghế đều đặt một đôi giày vải trắng.
Trên nền đất ở giữa khắc một dòng chữ.
“Đừng để người thứ mười chín nhìn thấy chính mình.”
Trần Khải đứng sau lưng tôi, giọng nói run rẩy.
“Ở đây có gương.”
Trong góc tường đặt một tấm gương toàn thân.
Trong gương phản chiếu tôi và Trần Khải.
Nhưng ở giữa chúng tôi còn có một người mặc đồng phục bảo vệ.
Tôi lập tức quay đầu lại.
Phía sau không có gì.
Người trong gương ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt ấy lại giống hệt tôi.
Điện thoại của Cao Văn vang lên từ dưới tầng.
“Mau trở lại phòng trực.”
“Gần mười giờ rồi.”
Tôi dẫn Trần Khải lao xuống dưới.
Khi chúng tôi trở lại tầng một, đồng hồ điện tử trên tường vừa nhảy đến hai mươi hai giờ.
Tất cả camera tự động tắt.
Trần Khải bí hiểm kéo tôi đến trước hộp điều khiển.
“Có muốn xem thứ gì kích thích không?”
Vừa nói, cậu ta vừa ấn công tắc bí mật.
Mười hai màn hình đồng loạt sáng lên.
Trong thang máy số một chật kín những người chết mặc đồ liệm màu trắng.
Những chiếc cổ xanh trắng của họ từ từ vặn về phía ống kính.
Người đứng đầu nhếch miệng, để lộ một nụ cười lạnh lẽo.
Tôi nhận ra khuôn mặt của hắn.
Đó là Trần Khải.
Mà Trần Khải thật sự lúc này đang đứng ngay sau lưng tôi.
Cậu ta ghé sát tai tôi, nhẹ nhàng hỏi:
“Anh đoán xem, trong hai chúng ta, ai mới là người thứ mười chín?”
07
Tôi không quay đầu lại.
Trần Khải trên màn hình đang nhìn vào camera và cười lạnh.
Trần Khải đứng sau lưng tôi thở ngày càng nặng nề.
“Tại sao không nói gì?”
“Sợ đoán sai sao?”
Tôi nắm lấy bình chữa cháy trên bàn, nhìn vào màn hình và hỏi cậu ta:
“Cậu đến đây từ khi nào?”
“Sáu giờ tối, trưởng phòng Cao đưa tôi đến.”
“Trước đây từng đến đây chưa?”
“Chưa.”
Cậu ta trả lời rất nhanh.
Nhưng Trần Khải trên màn hình lại giơ tay phải, viết ba con số lên cửa thang máy.
Mười chín.
Bảy.
Ba.
Chính là ba con số phía sau tấm thẻ của La Quý.
Tôi lập tức giơ bình chữa cháy đập vào công tắc bí mật.
Camera không tắt.
Ngược lại, khuôn mặt Trần Khải xuất hiện đồng thời trên cả mười hai màn hình.
Cậu ta ở trong cầu thang bộ.
Cậu ta ở bãi đỗ xe ngầm.
Cậu ta ở trong phòng hồ sơ tầng hai mươi ba.
Cậu ta còn nằm sấp ngoài cửa phòng trực, áp mắt vào tấm kính mờ nhìn vào trong.
Nhưng Trần Khải thật vẫn đứng phía sau tôi.
“Không tắt được nữa rồi.”
Giọng cậu ta bắt đầu run lên.
“Vừa rồi anh đã chạm vào thứ gì?”
“Tôi chỉ ấn công tắc đó.”
“Không đúng.”
Tôi nhìn về phía hộp điều khiển.
Bên dưới công tắc thứ ba xuất hiện thêm một dấu ngón tay màu đỏ máu.
Dấu tay ấy không phải do ai ấn xuống.
Nó đang từ bên trong hộp điều khiển từ từ nhô ra ngoài.
Tôi vung bình chữa cháy đập nát hộp điều khiển.
Tia lửa bắn tung tóe.
Tất cả màn hình lập tức tối đen.
Ngoài phòng trực vang lên mười hai tiếng báo thang máy.
Trong sảnh lớn rõ ràng chỉ có một chiếc thang máy.
Nhưng trên tấm kính mờ lại phản chiếu mười hai cánh cửa đang từ từ mở ra.
Trong mỗi cánh cửa đều có một Trần Khải đứng đó.
Họ mặc những bộ quần áo khác nhau, nhưng trên mặt đều mang cùng một nụ cười.
Trần Khải phía sau tôi đột nhiên nắm lấy vai tôi.
“Đừng nhìn vào kính.”
Đã quá muộn.
Trong kính phản chiếu hình ảnh của tôi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: