Chương 9 - Đạo Lữ Đã Chết Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nàng mới tỉnh dậy chưa lâu, không chịu nổi bôn ba, Yến… Tùy tổn thương tâm mạch, cũng cần dưỡng thương.”

“Đi vào lúc này, không ổn thỏa.”

Ta im lặng một lát, rốt cuộc cũng gật đầu.

Theo như đạn mạc nói, ở số mệnh gốc, ta và Yến Tùy sẽ bỏ mạng tại Hợp Hoan Tông. Còn Bùi Chiếu Huyền sau khi ta chết sẽ đọa ma, truy sát Tạ Kinh Trần không chết không ngừng.

Nhưng bây giờ, cả ba chúng ta đều đã đi lệch khỏi quỹ đạo số mệnh ban đầu. Vậy thì ta sẽ đánh cược một ván nữa.

Cược rằng ván này, chúng ta có thể nghịch thiên cải mệnh.

20

Nói thật, cục diện này quá sức hoang đường.

Vốn tưởng rằng, Bùi Chiếu Huyền và Yến Tùy cùng ở Tịnh Vân Phong, nhất định ngày ngày giương cung bạt kiếm. Nhưng ngoài ý muốn thay, người lùi một bước trước, lại là Bùi Chiếu Huyền.

Ngài gỡ bỏ cấm chế của Tịnh Vân Phong. Không tự ý thay ta quyết định nữa, cũng không vượt rào ép sát.

Còn Yến Tùy tuy bị thương nặng, nhưng vẫn không chịu rời ta quá xa. Ban ngày thì ngồi dưới cửa sổ dưỡng thương, đêm đến thì ôm kiếm canh ngoài phòng ngoài.

Thế là, rất nhiều lúc. Bùi Chiếu Huyền bắt mạch truyền linh lực cho ta, còn Yến Tùy thì tựa vào cửa sổ nhìn chằm chằm.

Một người không nói gì, người kia cũng không chịu đi.

Gió núi luồn qua song cửa, chuông đồng góc hiên khẽ ngân vang. Khung cảnh này vô cớ lại mang đến vài phần tĩnh lặng, tháng năm êm đềm.

Đạn mạc trước tình cảnh này, vô cùng sửng sốt.

「Không phải chứ.」

「Nhà ai tu la tràng cuối cùng lại sống qua ngày thế này?」

「Một người là sư tôn nam chính, một người là sư đệ nam chính.」

「Kết quả bây giờ cùng nhau nuôi vợ nam chính.」

Hôm đó, Bùi Chiếu Huyền bưng đến một bát linh dược, thuốc rất đắng. Ta mới nhấp một ngụm, lông mày đã cau chặt lại.

Yến Tùy lập tức lấy từ trong ống tay áo ra một viên mứt quả.

“Ngậm lấy.”

Bùi Chiếu Huyền liếc nhìn viên mứt quả đó, không nói gì.

Ngày hôm sau, bên cạnh bát thuốc ngài mang đến, có thêm một đĩa mứt.

Yến Tùy nhìn đĩa mứt đó, cười nhạo một tiếng.

“Tiên Tôn học nhanh thật đấy.”

Bùi Chiếu Huyền nhạt giọng:

“Dù sao cũng ngọt hơn thứ ngươi mua.”

Yến Tùy cười khẩy:

“Ông thì hiểu gì.”

“Ngọt trong có chua, mới là cực phẩm.”

Ta bưng bát thuốc, nghe hai người bọn họ tranh cãi nửa ngày, cuối cùng thật sự nhịn không được, đưa tay day day mi tâm.

“Ta đau đầu.”

Hai người đồng thời im bặt.

Đạn mạc cười phát điên.

「Hahahahaha.」

「Nữ chính bây giờ đúng kiểu đang quản hai ông tướng không bớt lo chút nào.」

「Ba người cứ sống tốt bên nhau, thế là tốt hơn hết.」

21

Sau khi Yến Tùy dưỡng thương xong, đáng lẽ bảy ngày sau chúng ta sẽ lên đường. Nhưng Tạ Kinh Trần lại đi trước một bước, lén lút lẻn về Hạo Nguyệt Tông.

Đêm đó, ta vừa định nghỉ ngơi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Yến Tùy bước nhanh vào, ánh mắt lạnh lùng trầm mặc.

“Trận pháp ở viện cũ, động rồi.”

Đầu ngón tay ta siết chặt.

“Tạ Kinh Trần?”

Hắn gật đầu.

“Ngoài hắn ra, sẽ không có ai khác.”

Đạn mạc lập tức nổi lên.

「Ý gì đây? Nam chính về rồi?」

「Không đúng nha, giờ này đáng lẽ ổng đang ở Hợp Hoan Tông bên cạnh nữ chính mới chứ.」

Kể từ khi ta và Yến Tùy trồng Đồng Mệnh Cổ, chúng ta đã luôn mưu tính việc giết Tạ Kinh Trần. Hắn cứ đi gặp Thánh nữ Hợp Hoan Tông một lần, Yến Tùy lại tranh thủ đến viện cũ thêm một tầng trận pháp.

Viện cũ đó, là nơi ở của ta và Tạ Kinh Trần sau khi thành thân. Tránh xa các đỉnh núi chính, hẻo lánh thanh tịnh. Trước đây Tạ Kinh Trần nói, là sợ ta bị người khác khinh rẻ. Nhưng sau này mới biết, hắn sợ ta tiếp xúc với người ngoài sẽ bị phát hiện manh mối.

Vốn dĩ chỉ đợi Yến Tùy ra khỏi bí cảnh, chúng ta sẽ kích hoạt trận pháp để giết người. Nhưng thế sự lại đi sai một nước cờ, Yến Tùy bị kẹt trong bí cảnh sống chết không rõ, Tạ Kinh Trần lại giả chết đi Hợp Hoan Tông trước một bước.

Sau đó đạn mạc nói hắn chưa chết, ta liền bảo Yến Tùy tái thiết lập lại trận pháp phòng hờ vạn nhất. Nay xem ra, bước đi này không hề sai lầm.

Ta im lặng một lát, khoác áo đứng dậy.

“Ta đi gặp hắn.”

Yến Tùy nhíu mày.

“Ta đi cùng nàng.”

Lời còn chưa dứt, cửa điện lại bị đẩy ra. Bùi Chiếu Huyền đứng ngoài cửa, hiển nhiên đã nghe rõ toàn bộ câu chuyện vừa rồi.

“Ta đi cùng hai người.”

Ta lắc đầu.

“Có một số chuyện, có hai người ở đó, hắn chưa chắc đã chịu thừa nhận.”

Bùi Chiếu Huyền trầm ngâm một lúc, giơ tay đưa ra một miếng ngọc bội, màu ngọc ôn nhuận, linh văn lưu chuyển.

“Miếng ngọc bội này, có thể đỡ cho nàng một đòn.”

“Nếu nó vỡ, ta và Yến Tùy sẽ lập tức có mặt.”

Ta nắm chặt miếng ngọc bội, khẽ gật đầu.

22

Khi ta đến viện cũ, đèn trong sân vẫn chưa tắt.

Tạ Kinh Trần bị trận pháp đè ép, quỳ trên mặt đất, thanh y nhuốm bụi, búi tóc hơi xõa. Vừa nhìn thấy ta, trong mắt hắn lại lộ ra mấy phần vui mừng.

“A Hành.”

“Ta về rồi.”

Hắn nói quá mức tự nhiên, như thể chỉ là về trễ vài ngày. Hắn thậm chí còn cúi đầu liếc nhìn trận văn, cười một tiếng.

“Đây là trận pháp thằng nhãi Yến Tùy bày ra cho nàng?”

“Cũng có tâm đấy, biết nàng là phàm nhân, sợ có kẻ làm hại nàng.”

Nói rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)