Chương 8 - Đạo Lữ Đã Chết Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nhưng năm xưa, người bỏ mặc ta trước, chẳng phải là ngài sao?”

Ngài cứng đờ tại chỗ, ta khẽ cất lời hỏi ngài:

“Năm xưa người mạo hiểm tiến vào thức hải của ngài, là ta.”

“Người giúp ngài vượt qua tâm ma, cũng là ta.”

“Nhưng tại sao cuối cùng người nhận ân tình của ngài, lại thành Tạ Kinh Trần?”

“Còn ta, chỉ nhận được một đạo thuật pháp phong ấn ký ức.”

Ta là một kẻ biết quý trọng mạng sống. Năm xưa trước khi bước vào thức hải của Bùi Chiếu Huyền, không phải là ta không do dự. Nhưng ta nghe nói, nếu có thể cứu được Chiếu Huyền Tiên Tôn, sẽ đổi được một lời hứa của ngài.

Ta muốn tu luyện, muốn kéo dài thọ mệnh. Cũng mong có một ngày, không phải sống dựa hơi người khác.

Thế nên, ta đã đánh cược một ván. Ta cược thắng rồi.

Nhưng cuối cùng, lời hứa ta đánh cược đổi lấy, lại trở thành tiền đồ của Tạ Kinh Trần.

Sắc mặt Bùi Chiếu Huyền khẽ cứng đờ, vậy mà lại hiếm hoi mất đi vẻ thong dong.

“A Hành, không phải như vậy.”

“Khi ta đi tìm nàng, nàng đã quên hết chuyện cũ.”

“Tạ Kinh Trần nói, chính miệng nàng đã đồng ý, bằng lòng chém đứt ký ức trong thức hải, cũng bằng lòng lấy ơn cứu mạng, thay hắn đổi lấy một tiền đồ.”

“Nếu không, với tư chất của hắn, sao vào được Tịnh Vân Phong.”

Ngài dừng lại một chút, giọng hơi khàn.

“Ta cứ ngỡ, đó là điều nàng mong muốn.”

“Lúc đó ta nghĩ, cơ thể nàng yếu ớt, thọ số lại ngắn.”

“Nếu hắn mạnh mẽ hơn một chút, thì cuộc sống sau này của nàng sẽ bình yên hơn.”

“Như vậy, cũng coi như trả cho nàng vài phần ân tình.”

“Ta không ngờ… hắn dám lừa gạt ta.”

Đạn mạc bùng nổ trong chốc lát.

「Vãi chưởng!」

「Tạ Kinh Trần cũng buồn nôn quá rồi đó?」

「Phong ấn ký ức của nữ chính, rồi lấy danh nghĩa của cô ấy đi lừa Bùi Chiếu Huyền.」

「Bùi Chiếu Huyền cũng vậy, dễ dàng tin thế à?」

Ta nhìn ngài, bỗng bật cười thành tiếng, quả thực… hoang đường tột đỉnh.

“Bùi Chiếu Huyền.”

“Ngài thực sự chỉ vì tin vào lời dối trá của Tạ Kinh Trần sao?”

“Hay là, thực ra chính ngài cũng cần một cái cớ.”

Sắc mặt Bùi Chiếu Huyền đột ngột trắng bệch.

“Ngài là Chiếu Huyền Tiên Tôn quang phong tế nguyệt của Hạo Nguyệt Tông.”

“Ngài không thể thừa nhận, ngài đã động tâm với thê tử của người khác.”

“Thế nên, khi Tạ Kinh Trần dâng lời nói dối đó đến trước mặt ngài.”

“Ngài liền lựa chọn tin tưởng.”

“Rồi tự nhủ với bản thân, làm thế này là tốt cho tất cả.”

Tuyết rơi trên những bậc thang dài. Bàn tay cầm kiếm của Bùi Chiếu Huyền cuối cùng cũng từng chút từng chút buông thõng xuống.

Rất lâu sau, ngài mới cất giọng trầm thấp:

“Ta sai rồi, A Hành.”

“Rất nhanh sau đó, ta đã… hối hận.”

“Nàng không biết đâu, ngày đó trên đại điện, khi nàng đồng ý theo ta về Tịnh Vân Phong, ta đã vui mừng đến nhường nào.”

“Ta cứ ngỡ…”

“Quá muộn rồi!”

Ta ngắt lời ngài.

“Vui mừng cũng được, hối hận cũng xong, đều đã quá muộn rồi.”

“Ngài nói là tình sâu ý nặng với ta, nhưng năm xưa cuối cùng ngài vẫn từ bỏ ta.”

“Ngài nói muốn trả ân tình cho ta, nhưng chưa từng chính miệng hỏi, rốt cuộc ta muốn điều gì!”

“Đã như vậy, ta dựa vào đâu mà chọn ngài?”

Ta rủ mắt, nhìn Yến Tùy đang hôn mê bất tỉnh phía sau.

“Nhưng Yến Tùy thì khác.”

“Thứ đệ ấy cho ta, không chỉ là sự che chở, mà còn là quyền lựa chọn.”

“Cho dù con đường đó có thể đoạt mạng, nhưng ít nhất, đó là do chính tay ta chọn.”

19

Bùi Chiếu Huyền đứng chết trân tại chỗ, rất lâu không nói gì. Điểm đỏ tươi nơi đáy mắt ngài, cuối cùng cũng từ từ tan biến.

Một lúc lâu sau, ngài mới thầm thì cất giọng:

“Hóa ra… là vậy sao.”

Hồi lâu, ngài ngẩng đầu nhìn ta.

“A Hành.”

“Lời hứa nợ nàng năm xưa, hôm nay ta trả lại nàng.”

“Lần này, ta tự miệng hỏi nàng, nàng muốn gì?”

Gió núi thổi tà áo bay phần phật.

Ta chằm chằm nhìn ngài, một lúc lâu, mới cất lời:

“Ta muốn đến Hợp Hoan Tông, giết Tạ Kinh Trần.”

Đạn mạc lập tức bùng nổ.

「Nguyên nữ chính làm sao biết nam chính chưa chết?」

「Đó là trọng điểm à? Trọng điểm là nguyên nữ chính muốn giết nam chính kìa.」

「Nhưng đứng trên lập trường của nguyên nữ chính, nam chính thực sự đáng chết nha!」

「Bùi Chiếu Huyền chắc chắn sẽ đồng ý, với sức chiến đấu của ổng, tui thấy nam chính dữ nhiều lành ít.」

「Khó nói lắm, ở đoạn kết quyển hai, nam chính chẳng phải dùng mưu vây Bùi Chiếu Huyền trong tâm ma sao.」

「Nhưng tâm ma của Bùi Chiếu Huyền là Khương Hành, bây giờ cô ấy không phải đang sống sờ sờ ra đó à?」

Đáy mắt Bùi Chiếu Huyền xẹt qua một tia kinh ngạc.

“Hắn chưa chết?”

Nhưng ngay sau đó, chút kinh ngạc kia đều hóa thành hàn ý lạnh lẽo.

“Hoán Hồn Châu của Hợp Hoan Tông?”

Tim ta khẽ giật.

Ta phải lật tìm trong Tàng Thư Các rất lâu, mới mường tượng ra được nguyên do. Thế mà Bùi Chiếu Huyền chỉ cần nghe một câu, đã đoán ngay ra mấu chốt.

“Dùng tà thuật hoán đổi linh hồn, giả chết lừa dối tông môn, còn mượn danh nghĩa của nàng để tính kế bổn tọa.”

“Cho dù nàng không lên tiếng, bổn tọa cũng không dung tha cho hắn.”

Ngài vừa dứt lời, lại cụp mắt nhìn Yến Tùy đang hôn mê bất tỉnh.

“Chỉ là Hợp Hoan Tông phải đi, nhưng không phải hôm nay.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)