Chương 2 - Đao Đao Tìm Ba
Tôi hoàn toàn không sợ: “Chữ Tô trong Tô Châu, chữ Niệm trong tưởng niệm.”
Sắc mặt chú ấy thay đổi.
Trở nên cực kỳ, cực kỳ khó coi.
“Tô Niệm…” Chú ấy gọi cái tên này, giống như đang nghiến răng.
Sau đó chú ấy ngồi xổm xuống, đưa tay bóp nhẹ cằm tôi, lật qua lật lại nhìn gương mặt tôi.
“Đúng là có nét giống.” Chú ấy lẩm bẩm: “Nhưng sao tôi biết nhóc không phải do cô ta phái đến lừa tôi?”
“Chú có thể đi xét nghiệm ADN.”
Tôi đã tính trước rồi: “Mẹ bảo cái đó là chuẩn nhất.”
Chú ấy sững sờ, rõ ràng không ngờ một đứa trẻ hai tuổi rưỡi lại có thể nói ra bốn chữ “xét nghiệm ADN”.
“Mẹ nhóc dạy à?” Chú ấy nheo mắt.
“Vâng.” Tôi gật đầu: “Mẹ bảo, nếu chú không tin thì bảo chú đi xét nghiệm ADN.”
Chú ấy buông cằm tôi ra, đứng lên, nói với chú đeo kính: “Trợ lý Lâm sắp xếp đi.”
“Phó tổng, ngài nghiêm túc chứ?” Trợ lý Lâm dè dặt hỏi.
“Cậu thấy tôi đang đùa à?” Phó Cận Hàn lạnh lùng liếc anh ta một cái.
Trợ lý Lâm lập tức im bặt.
Phó Cận Hàn lại nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Trong lúc chờ kết quả, nhóc ở đâu?”
“Cháu có thể ở khách sạn.” Tôi nói: “Cháu có mang theo tiền.”
Tôi móc từ trong ba lô ra một cái ví nhỏ nhăn nheo, bên trong là tiền tiêu vặt tôi dành dụm suốt nửa năm qua tổng cộng là 123 tệ 5 hào.
Phó Cận Hàn nhìn cái ví đó, vẻ mặt càng thêm phức tạp.
“Trợ lý Lâm đưa con bé về chỗ tôi.” Chú ấy quay lưng đi về phía bàn làm việc: “Trước khi có kết quả, đừng để nó chạy lung tung.”
“Vâng.”
Trợ lý Lâm bước tới, lần này tôi không từ chối khi chú ấy dắt tay tôi nữa.
Trước khi bước ra khỏi văn phòng, tôi ngoái lại nhìn một cái.
Phó Cận Hàn đã cúi đầu xem tài liệu, giống như chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
Nhưng tôi biết thừa, cây bút trong tay chú ấy nãy giờ chẳng hề nhúc nhích.
Nơi Phó Cận Hàn ở còn rộng hơn tôi tưởng tượng.
Không phải rộng bình thường, mà là khổng lồ.
Trợ lý Lâm đưa tôi vào một căn biệt thự, nguyên cái phòng khách đã to hơn cả căn nhà mà hai mẹ con tôi đang ở.
Sofa màu trắng, thảm màu trắng, đến cả tường cũng trắng toát, sạch sẽ y như bộ quần áo trắng của tôi vậy.
“Tạm thời cháu sẽ ở đây, cần gì cứ bảo bác Trương.” Trợ lý Lâm chỉ vào một bác gái mập mạp đang đứng cạnh.
Bác Trương nhìn tôi, hai mắt trợn tròn: “Trợ lý Lâm chuyện này… đây là con cái nhà ai vậy?”
“Của Phó tổng.” Trợ lý Lâm đáp ngắn gọn.
Miệng bác Trương há hốc thành hình chữ O.
Sau khi Trợ lý Lâm rời đi, bác Trương đi vòng quanh tôi mấy vòng, miệng lẩm bẩm: “Giống, giống thật, cái mắt này, cái mũi này, giống y đúc Phó tổng hồi bé.”
“Bác Trương ơi, bác từng thấy ba cháu hồi bé ạ?” Tôi hỏi.
“Thấy chứ, thấy chứ, bác là người làm lâu năm của nhà họ Phó mà, ảnh hồi bé của Phó tổng bác vẫn còn giữ đây.”
Bác Trương càng nói càng kích động: “Ây da, Phó tổng có con gái lúc nào thế, sao bác chẳng nghe ngóng được chút tin tức nào vậy…”
Tôi không đáp lại, vì tôi cũng chẳng rõ tại sao ba lại không cần hai mẹ con tôi.
Bác Trương sắp xếp cho tôi một căn phòng màu hồng, có giường công chúa, còn có rất nhiều búp bê.
“Phòng này là Phó tổng dặn chuẩn bị từ trước, nói là phòng hờ lỡ có khách dẫn trẻ con đến chơi thì ở.”
Bác Trương vừa trải ga giường vừa nói: “Không ngờ lại là chuẩn bị cho con gái ruột của mình.”
Tôi ngồi bên mép giường, đung đưa hai cái chân ngắn cũn, ngắm nhìn căn phòng đẹp như trong mơ này.
Giá mà mẹ cũng được ở trong một căn phòng như thế này thì tốt biết mấy.
Phòng bệnh của mẹ vừa nhỏ vừa chật chội, lại còn ở chung với ba bệnh nhân khác, ban đêm ồn ào đến mức không ngủ được.
“Bác Trương ơi, bao giờ ba cháu về ạ?” Tôi hỏi.
“Phó tổng à, cậu ấy thường về rất muộn, có khi còn không về.”
Bác Trương thở dài: “Cậu ấy bận rộn công việc, hay ngủ lại công ty lắm.”
“Dạ.”
Tôi nhảy xuống giường, bắt đầu tham quan căn nhà.
Nhà bếp to thật, tủ lạnh cũng to đùng, bên trong nhét đầy ắp nguyên liệu.
“Bác Trương ơi, cháu dùng bếp được không ạ?” Tôi hỏi.
“Cháu định làm gì?” Bác Trương giật mình.
“Nấu ăn ạ.”
“Cháu? Nấu ăn?” Vẻ mặt bác Trương như nhìn thấy ma.
“Cháu biết nấu mà.” Tôi nghiêm túc nói: “Mẹ cháu dạy rồi.”
Tất nhiên là bác Trương không tin, nhưng bác không cản được tôi, đành đứng canh bên cạnh.
Tôi bê một cái ghế nhỏ, bước lên, vừa vặn với tới mặt bếp.
Bác Trương căng thẳng đến mức giơ sẵn hai tay ra, chuẩn bị đỡ tôi bất cứ lúc nào.
Tôi lấy từ tủ lạnh ra trứng gà, cà chua, hành lá, thuần thục rửa rau, thái rau.
Mắt bác Trương càng lúc càng trợn to hơn.
“Cháu… cháu mới mấy tuổi hả trời?” Giọng bác lạc cả đi.
“Hai tuổi rưỡi ạ.” Tôi vừa đánh trứng vừa nói: “Nhưng cháu cao hơn các bạn cùng tuổi, nên cháu với tới bếp.”
Đổ trứng vào chảo, tiếng “xèo xèo” vang lên, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt.
Bác Trương đứng hình không thốt nên lời.
Sau khi làm xong món cà chua xào trứng, tôi múc ra đĩa, bưng lên bàn ăn.
“Bác Trương nếm thử xem ạ.”
Bác Trương cầm đũa, gắp một miếng cho vào miệng.
Rồi hốc mắt bác đỏ hoe.
“Sao thế ạ? Không ngon ạ?” Tôi hơi căng thẳng.
“Ngon.” Bác Trương lau khóe mắt: “Ngon lắm. Bác chỉ là… chỉ là thấy xót xa cho cháu thôi.”
“Không xót đâu ạ.” Tôi mỉm cười: “Mẹ bảo, trẻ con biết nấu ăn thì không bao giờ bị chết đói.”
Bác Trương ôm chầm lấy tôi, ôm thật chặt.
“Từ nay bác Trương sẽ nấu ăn cho cháu, cháu không phải làm mấy việc này nữa.”
“Nhưng cháu muốn làm.” Tôi nói: “Cháu muốn nấu cho ba ăn.”
Bác Trương buông tôi ra, ánh mắt nhìn tôi vừa xót xa vừa phức tạp.
Tối hôm đó, Phó Cận Hàn về rất muộn.
Nghe tiếng mở cửa, tôi lập tức bò dậy khỏi giường, đi chân trần chạy ra đầu cầu thang.
Phó Cận Hàn đứng ở huyền quan, đang thay giày.
Trông chú ấy rất mệt mỏi, lông mày cau chặt.
“Ba.” Tôi cất tiếng gọi.
Chú ấy ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, sững lại một chút, dường như đã quên mất trong nhà còn có sự tồn tại của tôi.
“Sao nhóc chưa ngủ?” Giọng chú ấy không được tốt lắm.
“Cháu đợi ba.”
“Đợi tôi làm gì?”
“Cháu nấu cơm cho ba.” Tôi chỉ về phía phòng ăn: “Cà chua xào trứng với cơm trắng, để trên bàn ấy ạ.”
Nét mặt Phó Cận Hàn biến đổi.
Chú ấy đi về phía phòng ăn, nhìn thấy mâm cơm dọn sẵn trên bàn, im lặng rất lâu.
“Nhóc nấu à?” Chú ấy hỏi.
“Vâng.”
“Nhóc mới mấy tuổi?”
“Hai tuổi rưỡi.”
Chú ấy lại im lặng.
Sau đó chú ấy ngồi xuống, cầm đũa lên, ăn một miếng.
Tôi căng thẳng nhìn chú ấy.
Chú ấy nhai nhai, nuốt xuống, mặt không biểu cảm nói: “Mặn quá.”
“Dạ.” Tôi hơi thất vọng: “Vậy lần sau cháu cho ít muối lại.”
Chú ấy không nói thêm lời nào, nhưng đã ăn sạch sẽ cả đĩa.
Ăn xong, chú ấy đứng lên, nhìn tôi: “Kết quả xét nghiệm ADN ngày mai có.”
“Vâng.”
“Nếu là giả…” Ánh mắt chú ấy lạnh lẽo: “Nhóc biết hậu quả chứ?”
“Cháu biết.” Tôi gật đầu: “Ba sẽ đuổi cháu ra khỏi nhà, có khi còn báo cảnh sát.”
Chú ấy nhướng mày: “Mẹ nhóc dạy cả mấy cái này cơ à?”
“Vâng. Mẹ bảo, phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, và cố gắng hết mức có thể.”
Vẻ mặt Phó Cận Hàn lại trở nên phức tạp.
Chú ấy nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Mẹ nhóc… cô ấy dạo này thế nào?”
“Không tốt ạ.” Tôi thành thật nói: “Bác sĩ bảo mẹ bệnh rất nặng, cần nhiều tiền lắm, mà chưa chắc đã chữa khỏi.”
Yết hầu chú ấy chuyển động.
“Cô ta bảo nhóc đến tìm tôi à?”
“Không ạ.” Tôi lắc đầu: “Mẹ không biết cháu đến đây đâu. Nếu mẹ biết, mẹ nhất định sẽ mắng cháu.”
“Vì sao?”
“Vì mẹ dặn, không được dựa dẫm vào đàn ông.”
Đôi mắt to tròn của tôi nhìn thẳng vào mắt ba, nghiêm túc nói: “Nhưng cháu thấy, ba không phải đàn ông, ba là ba.”
Phó Cận Hàn sững người.
Chú ấy dường như bị câu nói đó làm cho nghẹn họng, nửa ngày không thốt nên lời.
Cuối cùng, chú ấy quay người, đưa lưng về phía tôi: “Đi ngủ đi.”
“Chúc ba ngủ ngon.”
“Ừm.” Chú ấy ừ một tiếng, âm thanh rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
Tôi quay về phòng, chui tọt vào chăn.
Chiếc giường này mềm quá, chăn cũng thơm phức, khác hẳn với mùi ở bệnh viện của mẹ.
Tôi nhớ mẹ rồi.
Nhưng tôi không được khóc.
Mẹ bảo, khóc lóc không giải quyết được vấn đề.
Tôi phải đợi kết quả xét nghiệm ADN ra, sau đó bảo ba cho tiền chữa bệnh cho mẹ.
Đợi mẹ khỏe lại, hai mẹ con sẽ về nhà.
Còn về ba…
Hình như ông ấy cũng không xấu đến thế.
Sáng cái ngày có kết quả ADN, tôi dậy thật sớm.
Bác Trương thay cho tôi một chiếc váy mới tinh, màu trắng, cổ áo có viền ren hoa nhỏ.
Bác bảo hôm nay là một ngày trọng đại, phải ăn mặc thật xinh xắn.
“Bác Trương ơi, sau khi có kết quả, ba có nhận cháu không ạ?” Tôi ngồi trước bàn ăn, vừa uống sữa vừa hỏi.
Bác Trương ngập ngừng: “Chắc là… có chứ.”
“Nếu ba không nhận thì sao ạ?”
Bác Trương im lặng.
Tôi đặt ly sữa xuống, lau miệng: “Không sao đâu, không nhận thì cháu đi. Dù sao cháu cũng không định ăn vạ ở đây.”
“Đao Đao…” Hốc mắt bác Trương lại đỏ hoe.
“Bác Trương, bác đừng khóc.” Tôi vỗ vỗ tay bác: “Mẹ cháu bảo rồi, trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ.”