Chương 2 - Đám Cưới Trò Cười

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô bạn thân Thẩm Thiên Đóa của tôi đứng trong dàn phù dâu, tức đến đỏ bừng mặt, suýt thì lao lên. Là một phù dâu khác đã ôm chặt lấy cô ấy.

Đầu tôi lùng bùng.

Phí đổi cách xưng hô? Mười ngàn không trăm lẻ một? Lúc hai nhà dùng bữa trước đám cưới, chính miệng Triệu Lan Chi nói không cần những lễ nghi phù phiếm này, bảo đều là người một nhà, đừng làm ba cái trò hình thức. Bây giờ đến hiện trường, trước mặt hơn hai trăm quan khách, bà ta diễn trò này?

Đây không phải là đòi tiền, đây là đòi mạng tôi.

Bà ta muốn tôi mất hết thể diện trước mặt toàn thiên hạ, muốn tôi quỳ rạp dưới đất cầu xin bà ta, muốn tôi ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào cửa đã phải biết: trong cái nhà này, bà ta là Thái hậu, còn tôi chỉ là con kiến hôi.

Lúc này Lục Cảnh Xuyên cuống lên, anh ta cúi người ghé vào tai Triệu Lan Chi thì thầm gì đó.

Tôi không nghe rõ anh ta nói gì, nhưng tôi thấy biểu cảm của Triệu Lan Chi ngày càng mất kiên nhẫn, cuối cùng bà ta hất mạnh con trai ra:

“Con đừng có đứng đây mà dĩ hòa vi quý! Hôm nay mẹ cứ để lời ở đây, ly trà này, nếu nó thành tâm kính, mẹ sẽ uống. Còn nếu không thành tâm, thì cứ quỳ đó mà đợi, đợi đến khi nào thành tâm thì thôi!”

Tiếng thứ sáu.

Tôi há miệng, định gọi ra tiếng thứ bảy. Nhưng tôi phát hiện cổ họng mình như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không phát ra nổi.

Ba năm tủi nhục, hơn một ngàn ngày đêm nhẫn nhịn, ngay khoảnh khắc này dâng trào lên tất cả.

Lần đầu tiên đến nhà họ Lục, Triệu Lan Chi trước mặt bố mẹ tôi chê tôi quá gầy, nhìn là biết khó sinh đẻ.

Tại tiệc đính hôn, bà ta chê nhà tôi đặt khách sạn đẳng cấp quá thấp, suốt buổi giữ bộ mặt sưng sỉa, không cho ai một sắc mặt tốt.

Chụp ảnh cưới, bà ta chê phong cách tôi chọn không may mắn, ép chúng tôi phải đi chụp lại một bộ khác.

Sửa sang nhà tân hôn, dăm bữa nửa tháng bà ta lại chạy đến chỉ tay năm ngón, nói màu này không đúng, đồ nội thất kia không được, cuối cùng ngay cả cái rèm cửa tôi mua cũng bị bà ta gỡ xuống thay bằng đồ bà ta chọn.

Còn Lục Cảnh Xuyên thì sao? Lần nào anh ta cũng nói “Mẹ anh tính tình thế đấy, em đừng chấp nhặt với bà”, “Mẹ lớn tuổi rồi, em nhường mẹ một chút”, “Đợi cưới xong là ổn thôi, chúng mình dọn ra ngoài ở, không sống chung với mẹ đâu”.

Tôi đợi ba năm, thứ đợi được lại là việc bị bắt quỳ giữa đám cưới, bị làm nhục xuống tận bùn đen.

Tôi nhìn khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng của Triệu Lan Chi, nhìn vẻ đắc ý và khinh miệt không giấu giếm nơi đáy mắt bà ta, chút nhiệt độ cuối cùng trong tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh.

Có một số người, không phải cứ quỳ cho đủ thấp, gọi cho đủ to, nhịn cho đủ lâu là họ sẽ hài lòng. Bạn càng nhịn, họ càng đắc ý. Bạn càng lùi, họ càng lấn tới.

Thứ Triệu Lan Chi cần không phải là một ly trà, thứ bà ta cần là sự hèn mọn và phục tùng cả đời của tôi.

Nhưng tôi không phải loại người như thế.

Tôi từ từ đứng thẳng dậy.

Đầu gối quỳ trên thảm đỏ quá lâu nên đã hơi tê dại. Tà váy cưới bị đè đến mức nhăn nhúm, tôi cũng chẳng thèm quan tâm.

Ánh mắt toàn trường đổ dồn vào tôi.

Triệu Lan Chi sững người, chắc bà ta không ngờ tôi lại tự đứng lên. Trong kịch bản bà ta vạch sẵn, tôi phải tiếp tục quỳ, tiếp tục van xin, cho đến khi bà ta “mở lòng từ bi” nhận lấy ly trà, hoàn thành nghi thức thuần hóa này.

Nhưng bà ta nhầm to rồi.

Tôi cúi đầu nhìn ly hồng trà đã bớt nóng trên tay, nước trà in bóng mặt tôi. Lớp trang điểm chưa phai, nhưng ánh mắt đã thay đổi.

Cái cô Trình Nghiên Bạch vì tình yêu mà nhẫn nhục nuốt hận của ba năm trước, vào khoảnh khắc này, đã chết rồi.

“Trình Nghiên Bạch, em làm cái gì thế?” Lục Cảnh Xuyên nhận ra điều bất thường, đưa tay định kéo tôi.

Tôi hất tay anh ta ra.

Triệu Lan Chi nhíu mày: “Cô thái độ gì đấy? Tôi đã cho cô đứng lên đâu…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)