Chương 4 - Đại Nha Hoàn Phản Bội
7
Thuốc bột phát tác rất nhanh, Tô Thanh Diên còn đang cuống cuồng tìm cách chống chế thì đôi gò má đã bắt đầu ửng hồng. Ánh mắt cũng dần trở nên lờ đờ, vô thức liếm môi, ngay cả giọng nói phát ra cũng đã thay đổi.
Chẳng cần ta phải nói thêm gì nữa, mọi người có mặt tại đó đều đã hiểu rõ hết thảy. Một mặt họ mắng nhiếc Tô Thanh Diên vô sỉ, mặt khác lại ngượng ngùng quay mặt nhìn chỗ khác.
Ôn Húc Bạch đương nhiên không thể trơ mắt nhìn ả mất mặt giữa đám đông, vội vàng giục người lôi ả xuống.
Nhưng toàn bộ Từ An Đường đã bị Cố Tây Châu dẫn người khống chế, không có lệnh của ta thì ai cũng đừng hòng nhúc nhích.
Thấy Tô Thanh Diên đã bắt đầu tự xé rách y phục trên người, Ôn Húc Bạch cuối cùng không nhịn được mà gào lên: “Thôi Hồng Ngọc, nàng và Thanh Diên đều là nữ tử, sao nàng lại có thể độc ác đến mức này?”
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng:
“Từ khi ngươi bị thương, ta đã lo lắng khôn nguôi, sai người đi khắp nơi tìm kiếm danh dược để chữa trị vết thương cho ngươi.”
“Còn ả vì tư lợi cá nhân mà dùng thuốc hại ngươi khiến công sức chữa trị đổ sông đổ bể. Nay ta chỉ muốn ả nói ra sự thật, ngươi không những không hiểu cho lòng tốt của ta mà còn trách ta độc ác.”
Nói xong, mắt ta tràn đầy vẻ thất vọng.
“Ngươi đã bảo vệ ả như vậy, sao không dứt khoát hòa ly với ta đi, sớm ngày rước ả vào phủ.”
Bộ dạng tuyệt vọng vì bị phản bội của ta khiến ngay cả đám trưởng bối Ôn gia vốn định giúp hắn cũng không đành lòng.
Ai nấy đều lên tiếng đòi lôi Tô Thanh Diên xuống nhốt lại, đúng như lời mẹ chồng đã nói trước đó, chờ đứa bé sinh ra thì lập tức tống đi thật xa. Ôn Húc Bạch nghiến chặt răng, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Hắn nhìn ta hỏi: “Nàng đã hài lòng chưa?”
Rồi hắn thúc giục ta mau sai người đưa Tô Thanh Diên xuống uống thuốc giải.
Ta không thèm để ý đến cơn thịnh nộ của hắn, ra hiệu cho Thái y tiến lên châm cứu cho Tô Thanh Diên vài kim, ả mới dần khôi phục lại lý trí.
Mọi chuyện vừa xảy ra tuy ả không kiểm soát được nhưng ký hiệu lại vô cùng rõ ràng. Tô Thanh Diên kinh hãi nhìn ta, cũng khóc lóc cầu xin nói rằng ả nguyện ý để lại đứa con rồi rời khỏi kinh thành.
“Muộn rồi.”
Ta thản nhiên nói với ả rằng mấy đường kim vừa rồi chỉ có thể tạm thời ức chế dược tính trong người ả, nếu ả vẫn không chịu trả lời câu hỏi của ta, ta không những không để Thái y cứu ả mà còn sai người trói ả lại, khiến ả không đến mức quá thất lễ nhưng chỉ có thể chịu đựng sự dày vò này cho đến chết.
Tô Thanh Diên rốt cuộc cũng biết sợ.
Ả đành vừa khóc vừa khai ra việc mình mua thuốc bột ở chợ đen, còn chuyện cầu cứu Ôn Húc Bạch cứu biểu ca thì ả tuyệt đối không dám nói trước đám đông, chỉ có thể nói dối rằng vì quá nhớ thương Ôn Húc Bạch.
Cuối cùng ả định chỉ đại một tên hạ nhân để không làm lộ Lộ Xuân Nhi, nhưng ta không cho ả cơ hội đó.
Ta trực tiếp yêu cầu ả nói ra hằng ngày liên lạc thế nào, đã thưởng cho đối phương những gì, là trâm cài hay là ngân phiếu, nhất định phải khai ra rành mạch.
Cảm giác quen thuộc trong người Tô Thanh Diên lại trỗi dậy, ả nhìn đám hạ nhân đang cầm dây thừng tiến lại gần, không còn màng đến gì khác nữa, cuối cùng cũng khai ra Lộ Xuân Nhi.
Ta liếc nhìn dòng chữ lơ lửng, sau khi xác nhận ả nói thật mới sai người mang giấy bút đến cho ả ký tên điểm chỉ.
Sau đó ta mới nói cho ả biết, số bánh ngọt ả vừa ăn là do ta sai người làm giả, bên trong không hề có loại thuốc đó. Ả có biểu hiện bất thường hoàn toàn là do chột dạ mà thành.
Tô Thanh Diên mặt mày không thể tin nổi, ngay sau đó trong mắt tràn ngập hận thù: “Thôi Hồng Ngọc, ngươi dám lừa ta?”
Ta đứng từ trên cao nhìn xuống vẻ thảm hại của ả, phẩy tay cho người đưa ả xuống trắc viện nhốt lại, rồi sai người trói Lộ Xuân Nhi tới.
Dòng chữ lại hiện:
【Có đúng là nữ chính sai người làm giả không? Sao tôi cứ cảm thấy lời cuối của nữ chính mới là đang lừa nữ phụ nhỉ.】
【Dù sao giờ mọi người đều nghĩ nữ phụ không trúng thuốc, ả bị nhốt ở trắc viện có chịu khổ thế nào cũng chỉ mình ả chịu thôi.】
【Màn trả thù này của nữ chính đúng là sảng khoái thật đấy.】
8
Sau khi Tô Thanh Diên bị đưa đi, mọi người đều tưởng ta đã chấp nhận đề nghị bỏ mẹ giữ con và chuẩn bị giải tán. Không ngờ, ta vẫn kiên quyết đòi hòa ly.
Ôn Húc Bạch vô cùng khó hiểu.
Theo hắn thấy, ta chẳng qua là không muốn hắn nạp thiếp, hắn đã làm được rồi, vả lại với thân thể của hắn sau này cũng chẳng thể có nữ nhân nào khác, ta có làm loạn thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Mẹ chồng cũng khuyên ta nên biết điểm dừng, đừng tự triệt đường sống của chính mình.
Ta chẳng thèm lý đến bọn họ, đợi Lộ Xuân Nhi bị trói đến mới lên tiếng nói với đám trưởng bối Ôn gia:
“Vừa rồi Tô Thanh Diên có một chuyện đã nói dối, nhưng dù ta có hỏi thế nào ả cũng sẽ không thừa nhận, có điều ả không nói không có nghĩa là kẻ khác không nói.”
“Lộ Xuân Nhi.”
Ta sai người áp giải ả lên trước, bắt ả nhìn kỹ tờ nhận tội của Tô Thanh Diên.
“Luật pháp triều ta quy định, nô tài phản chủ mưu hại chủ gia, nhẹ thì bị xăm chữ đày đi biên viễn, nặng thì bị lăng trì xử tử. Nếu tính chất nghiêm trọng, cả gia quyến cũng sẽ bị liên lụy đày đi.”
Lộ Xuân Nhi đâu có ngờ lại nghiêm trọng đến vậy, lập tức quỳ xuống dập đầu lia lịa, nói mình đều bị Tô Thanh Diên ép buộc, ả chưa từng nghĩ đến việc hại ta và Ôn Húc Bạch.
Ta nhắc nhở ả muốn giữ mạng thì chỉ có cách lấy công chuộc tội, khai hết những gì mình biết ra.
Lộ Xuân Nhi nhanh chóng nghĩ đến chuyện Tô Thanh Diên thuê đám cướp đường. Ả kể lại đứt quãng, khi sự thật được công bố, sắc mặt của mọi người có mặt tại đó đều thay đổi.
Ôn Húc Bạch lại càng kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, mẹ chồng run rẩy chỉ tay vào Lộ Xuân Nhi: “Ngươi nói là con tiện nhân đó đã cấu kết với sơn tặc hại con ta? Ả rốt cuộc vì sao phải làm vậy?”
Ánh mắt Lộ Xuân Nhi đảo liên hồi, cúi đầu càng thấp hơn.
“Tô nương tử ban đầu định hại không phải là Hầu gia, mà là phu nhân.”
Lúc này mọi người mới biết kế hoạch của Tô Thanh Diên độc ác đến dường nào, ả không những muốn ta một xác hai mạng, mà còn muốn đứa con của ả chiếm lấy vị trí của con ta.
Ôn Húc Bạch giận đến mức mặt mũi vặn vẹo, buột miệng mắng chửi: “Đồ ngu, bản Hầu đã hứa sẽ để con của ả vào phủ làm đích tử, sao ả còn có thể độc ác đến mức này!”
Hắn vẫn không muốn tin tất cả chuyện này là do Tô Thanh Diên làm, tức tối đấm ngực giậm chân, đòi lôi Tô Thanh Diên tới để đối chất.
Tô Thanh Diên nhất thời chưa tới được, nhưng có kẻ tới được. Tên đại phu trước đó chẩn ra ta mang song thai đang bị trói áp giải vào trong.
Khi nhìn thấy hắn, Ôn Húc Bạch lộ rõ vẻ chột dạ trong thoáng chốc, hắn đột nhiên nhìn về phía ta: “Hồng Ngọc, chuyện đã làm rõ là do con tiện nhân kia làm, chờ đứa bé sinh ra ả sẽ mặc nàng xử lý, chuyện hôm nay cứ dừng lại ở đây đi!”
【Cái thằng đàn ông chó chết này bắt đầu sợ rồi, loại người này nếu không đập chết ngay tại chỗ thì sau này thế nào cũng lại giở trò gì đó.】
【Đúng, tuyệt đối không được cho hắn cơ hội trở mình.】
Tâm trạng ta lúc này cũng giống hệt như những dòng chữ kia, chỉ mong bọn họ bị trừng phạt nghiêm khắc, đời đời kiếp kiếp không ngóc đầu lên nổi.
Ta ung dung tiến lại gần Ôn Húc Bạch hỏi hắn:
“Ngươi vừa nói đã hứa cho con của Tô Thanh Diên vào phủ làm đích tử, không biết ngươi định liệu việc này thế nào?”
“Là định trước khi ả sinh sẽ bỏ ta để cưới ả vào phủ, hay là thuận theo kế hoạch của ả mà hại chết ta để nhường chỗ cho ả?”
Mỗi câu ta nói ra sắc mặt Ôn Húc Bạch lại thêm một phần khó coi, thấy hắn lại định biện bạch, ta vung tay giáng cho hắn một cái tát trời giáng.
“Ôn Húc Bạch, trở thành thê tử của ngươi, sinh con đẻ cái cho ngươi là vết nhơ lớn nhất trong đời ta.”
Nói đoạn ta không thèm để ý đến ánh mắt oán hận của hắn nữa, quay sang nhìn tên đại phu kia.
Dưới sự ra hiệu của ta, đại phu đem chuyện Ôn Húc Bạch mua chuộc hắn để lừa gạt ta mang song thai khai ra hết sạch.
Bao gồm cả việc hắn thường xuyên đến ngoại trạch chẩn bệnh cho Tô Thanh Diên cũng đều khai báo rõ ràng.
“Tiểu nhân vô tình nghe thấy vị đại nhân này và nương tử kia bàn bạc nói muốn nhân lúc phu nhân sinh nở sẽ tráo con của ngoại thất vào huyết mạch Hầu phủ, cho nên mới nhất định phải để mọi người biết phu nhân mang song thai.”
9
Mọi người nghe xong hít một hơi lạnh, đồng loạt nhìn về phía Ôn Húc Bạch.
Ta cười lạnh phẩy tay, Cố Tây Châu lập tức dẫn người tiến lên bắt đại phu ký tên điểm chỉ rồi đưa sang một bên chờ giải lên quan phủ.
Để tránh sau này Ôn Húc Bạch lại giở trò, ta tại chỗ thỉnh Thái y tiến lên bắt mạch cho mình.
Thái y vốn là quan tam phẩm, tổ tông mấy đời đều làm việc trong Thái y viện, người có mặt tại đó không ai dám nghi ngờ. Khi đích thân ông nói trong bụng ta chỉ có một thai nhi, sắc mặt Ôn Húc Bạch hoàn toàn tái xanh.
Ngày hôm nay hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, từng việc một đều nằm ngoài dự tính của hắn.
Cộng thêm nguyên nhân sức khỏe, hắn đã cố gắng gượng đến cực hạn, chưa đợi ta hỏi thêm điều gì thì hắn đã lại thổ huyết mà ngất đi.
Trong lúc mẹ chồng vội vàng cầu xin Thái y cứu sống Ôn Húc Bạch, ta đã dẫn theo số hồi môn đã đóng gói sẵn rời khỏi Ôn gia.
Lời khai của Tô Thanh Diên và Lộ Xuân Nhi cũng đã được đệ trình lên quan phủ.
Không lâu sau khi ta rời đi, từ dòng chữ lơ lửng ta biết được Tô Thanh Diên vì tác dụng của thuốc mà sinh non.
Trải qua cửu tử nhất sinh, ả hạ sinh được một bé trai, ngay lúc ả đang hão huyền hy vọng có thể dựa vào đứa trẻ này mà bám trụ lại Ôn gia thì lệnh bắt giữ của quan phủ cũng đồng thời gửi tới.
Tô Thanh Diên bị tình nghi cấu kết với người ngoài mưu hại quan viên triều đình, theo luật định bị khép tội đày đi biên viễn.
Ả ôm đứa trẻ khóc lóc cầu xin người Ôn gia cứu giúp, Ôn Húc Bạch vì vẫn đang trong quá trình cứu chữa nên không thể đoái hoài, mẹ chồng hận ả đã hại con mình nửa đời sau nên chỉ mong ả chết sớm cho rảnh nợ.
Máu dưới thân Tô Thanh Diên còn chưa kịp khô đã bị lôi vào đại lao.