Chương 3 - Đại Nha Hoàn Phản Bội
5
Trong lúc hắn đang tiến thoái lưỡng nan, mẹ chồng đột nhiên lên tiếng mắng chửi Tô Thanh Diên, khẳng định là ả cố tình đổ vấy cho Ôn Húc Bạch.
Nói đoạn bà ta định sai người lôi Tô Thanh Diên xuống xử lý, muốn hy sinh một mình ả để xoa dịu chuyện này.
【Nữ chính đừng tin lời bà già này, bà ta nói xử lý nhưng quay đi chắc chắn sẽ lén nuôi dưỡng ả ta.】
Dòng chữ không tin mẹ chồng, ta lại càng không tin. Nhất định phải để Ôn Húc Bạch đích thân nói ra sự thật, nếu hắn không chịu nói thì ta chỉ còn cách để Tô Thanh Diên tự nói vậy.
Ta sai người gỡ miếng giẻ trong miệng Tô Thanh Diên ra, ả lập tức khóc lóc kể lể. Ả đem chuyện cũ giữa ả và Ôn Húc Bạch kể hết ra, còn đổi trắng thay đen nói vì ta đố kỵ không cho Ôn Húc Bạch nạp thiếp nên bọn họ mới bị ép đến nước này.
【Đúng là con tiện nhân trơ tráo, rõ ràng năm đó nam chính cũng định nạp ả vào cửa, chính ả nói không muốn phá hoại tình cảm của nam nữ chính.】
【Nam chính lúc đó cũng chẳng chân thành gì, hắn biết thân phận của nữ phụ không xứng với mình, nạp vào vừa khiến nữ chính không vui vừa bị thiên hạ chê cười, chẳng thà cứ lén lút thế này lại thấy kích thích.】
Lòng ta dâng lên cảm giác buồn nôn, quay người nhìn mọi người, ta không chút hoảng hốt sai người mang một tờ khế ước bày ra trước mặt.
Trên đó là thủ bút của Ôn Húc Bạch, chính hắn cam kết sẽ cùng ta một đời một kiếp một đôi người. Nếu vi phạm lời thề này, sẽ bị thiên lôi đánh chết.
“Ôn Húc Bạch, nếu không phải chàng cầm tờ khế ước này quỳ trước mặt cha mẹ ta khổ sở cầu xin, cha mẹ ta sao có thể gật đầu đồng ý gả ta cho chàng.”
“Nay chàng được Tướng quân phủ trợ lực trở thành Ninh Viễn Hầu, danh lợi song toàn, sau lưng lại làm những chuyện tiểu nhân, lấy việc ta đố kỵ làm lá chắn cho sự vô sỉ của chàng.”
Ta tuyên bố nếu Ôn gia không phân xử được chuyện này thì cứ báo quan, để xem là ta ngăn không cho hắn nạp thiếp, hay chính hắn chột dạ không dám.
Nói đoạn ta bảo nha hoàn mang khế ước cho mọi người cùng xem để xác nhận đúng là nét chữ của Ôn Húc Bạch. Đám trưởng bối xem xong, ai nấy đều lộ vẻ thất vọng với Ôn Húc Bạch.
Thấy chuyện không thể chối cãi được nữa, Ôn Húc Bạch cũng không biện bạch thêm.
Hắn nghiến răng thừa nhận đứa con trong bụng Tô Thanh Diên là của mình, nhưng vẫn cầu xin ta nể tình đứa trẻ vô tội mà tha cho ả một con đường sống.
Ta cười.
“Ta chẳng rảnh mà vì hạng người như ngươi mà sát hại một mạng người. Ngươi đã nói thật thì ta cũng không ép ngươi nữa.”
Ta lấy tờ hòa ly thư đã chuẩn bị sẵn ra.
“Ngươi và ta hòa ly, sau này ngươi muốn cưới ai cũng được, ta tự nhiên sẽ không can thiệp ngăn cản.”
Sắc mặt Ôn Húc Bạch lại càng thêm khó coi, hắn tự nhận mình đã hạ mình cầu xin hết mức mà ta vẫn không chịu buông tha, nhất thời cũng có chút phẫn nộ.
Mẹ chồng lại ra sức khuyên giải, nói nam nhân năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình, cho dù năm đó Ôn Húc Bạch có lập khế ước, nhưng hắn đã giữ gìn bao nhiêu năm nay cũng đủ thấy chân tình của hắn dành cho ta.
Nam nhân ở kinh thành có ai làm được như Ôn Húc Bạch, ta nên biết đủ đi.
Hơn nữa ta nay đang mang cốt nhục của Ôn gia, sao có thể tùy tiện nói hòa ly. Bà ta thậm chí còn đề nghị bỏ mẹ giữ con, đợi Tô Thanh Diên sinh con xong sẽ lập tức đuổi ả đi.
Ôn Húc Bạch nhìn Tô Thanh Diên đang khóc đỏ cả mắt, trong lúc lưỡng lự thì một ngụm máu tươi phun ra.
Mẹ chồng lập tức chỉ tay mắng chửi ta, nói ta biết rõ thân thể Ôn Húc Bạch lúc này không chịu được kích động mà vẫn cứ ép người quá đáng.
Chuyện nữ nhân ghen tuông trong nhà ai mà chẳng có, ta lại vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà muốn mạng của hắn.
Với cái mũ lớn bà ta chụp xuống, đám trưởng bối Ôn gia cũng thấy ta quá mức cố chấp. Nói gì mà giết người không quá đầu rơi, làm chính thê thì nên biết rộng lượng một chút.
6
【Đám người này đúng là chỉ bênh người nhà chứ không màng đạo lý.】
【Chứ còn gì nữa, mấy lão già ngồi đây ai chẳng năm thê bảy thiếp, bảo họ chủ trì công đạo đúng là một trò cười.】
Dòng chữ nói không sai, đám trưởng bối Ôn gia dù thế nào cũng sẽ đứng về phía Ôn Húc Bạch.
Nhưng ta vốn chưa bao giờ trông chờ họ làm được gì, ta chỉ muốn chuyện xấu xa của Ôn Húc Bạch và Tô Thanh Diên phải được công khai trước bàn dân thiên hạ.
Và bây giờ, vở kịch hay mới thực sự bắt đầu.
Giữa những lời chỉ trích nặng nhẹ của mọi người, ta lên tiếng nhìn về phía Thái y, bảo ông nói ra nguyên nhân thực sự khiến Ôn Húc Bạch thổ huyết.
Thái y trầm mặt, nói lời này vốn dĩ ông muốn nói riêng với Ôn Húc Bạch và mẹ chồng, nhưng chuyện đã đến nước này thì cũng đành phải nói rõ ra vậy.
Lúc này mọi người mới biết Ôn Húc Bạch trong lúc mặn nồng với Tô Thanh Diên đã dùng thuốc trợ tình.
Dược tính quá mạnh, thân thể hiện tại của hắn hoàn toàn không chịu đựng nổi, một luồng tà hỏa chạy loạn trong người, không mất mạng đã là phúc lớn mạng lớn rồi.
Thái y nói xong còn nhìn Ôn Húc Bạch với vẻ thất vọng, trách hắn không nghe lời dặn của thầy thuốc.
Ôn Húc Bạch nhất thời sững sờ, lập tức phủ nhận việc mình dùng thuốc trợ tình, hắn chỉ vì lâu ngày không làm chuyện phu thê, bất ngờ thấy Tô Thanh Diên nên mới mất khống chế mà thôi.
Ta không nhịn được mà cười lạnh thành tiếng.
“Ta hằng ngày vào phòng thăm ngươi, sao không thấy ngươi mất khống chế với ta?”
“Cớ sao ả vừa đến là ngươi đã tình khó tự kiềm chế, lẽ nào tình nghĩa bấy lâu ngươi dành cho ta đều là giả, chỉ có Tô Thanh Diên mới khiến ngươi rung động thôi sao?”
Một câu nói của ta khiến biểu cảm trên mặt Ôn Húc Bạch thay đổi liên tục, há miệng ra định nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Mẹ chồng lúc này chợt nghĩ ra điều gì, tiến lên giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tô Thanh Diên.
“Là con tiện nhân này giở trò, nói đi, ngươi đã cho con ta uống cái gì?”
Tô Thanh Diên vốn đang chột dạ không dám xen vào, lúc này lại càng hoảng sợ đến luống cuống. Ả ra sức phủ nhận không liên quan đến mình.
Nhưng ta đã sớm sai người lục soát trong y phục của ả ra một gói bột nhỏ. Sau khi mang cho Thái y xem, ông xác nhận Ôn Húc Bạch chính vì uống nhầm thứ thuốc này dẫn đến cảm xúc dâng trào mà hôn mê thổ huyết.
Nhìn gói bột đó, sắc mặt Tô Thanh Diên cứng đờ, nhưng vẫn gào thét rằng trên người ả chưa từng có thứ đó, là ta đang vu khống ả.
Lại còn nói ta có quyền có thế, đương nhiên muốn nói gì thì nói, dù sao hạ nhân trong viện này đều nghe ta sai bảo, ả chỉ là một nữ tử cô độc nên đành chịu oan.
【Nữ chính còn đứng ngây ra đó làm gì, tống thẳng gói bột đó vào miệng ả đi, xem ả còn cứng đầu được đến bao giờ.】
Gợi ý của dòng chữ tuy có phần thô bạo nhưng cũng là một cách hay.
Thật may là ta đã có chuẩn bị trước.
Theo ánh mắt của ta, nha hoàn lập tức bưng lên một đĩa bánh ngọt. Đó chính là đĩa bánh do Tô Thanh Diên đích thân làm mang đến cho Ôn Húc Bạch thưởng thức.
Không đợi ta lên tiếng hỏi, Ôn Húc Bạch đã hiểu ra điều gì đó, run giọng hỏi ta: “Phu nhân, nàng nghi ngờ trong bánh này có pha thuốc trợ tình?”
Hai tiếng phu nhân khiến ta ghê tởm muốn nôn, nhưng giờ không phải lúc để ý chuyện đó.
Thấy hắn mặt mày tái mét nhìn Tô Thanh Diên, ta nhân cơ hội hỏi rõ hắn đã ăn mấy miếng bánh, ngoài thứ này ra lúc gặp Tô Thanh Diên còn ăn thêm thứ gì khác không.
Ôn Húc Bạch khó khăn thừa nhận hắn đã ăn hai miếng, còn những thứ khác thì không nhớ rõ.
Ta gật đầu, lập tức sai người bóp miệng Tô Thanh Diên, ép ả nuốt chửng hai miếng bánh.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến khi Tô Thanh Diên kịp phản ứng thì trong mắt chỉ còn lại vẻ kinh hoàng hoảng loạn.
Ả bắt đầu không ngừng móc họng muốn nôn bánh ra nhưng vô vọng, rồi lại quay sang cầu xin Ôn Húc Bạch cứu mình. Ta sai người ấn chặt ả lại, cảnh cáo rằng nếu ả vẫn không nói thật, ta sẽ tống hết số bánh còn lại vào miệng ả.
“Bánh là do ngươi tự tay làm, liều lượng thuốc bên trong thế nào chắc ngươi là người rõ nhất.”
“Nếu không muốn mất mặt trước đám đông thì thành thật khai ra thứ thuốc này ngươi mua ở đâu, vì sao lại cải trang lẻn vào phủ.”
“Còn nữa, là ai đã nội ứng ngoại hợp giúp đỡ ngươi?”
【Nữ chính oai quá, ba câu hỏi liên tiếp này toàn là những câu chí mạng, mặt nữ phụ xanh như tàu lá chuối rồi kìa.】