Chương 2 - Đại Địa Chi Mẫu và Câu Chuyện Về Chín Chiếc Đuôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bạch Lê, sau này Vãn Vãn cũng từng bảo vệ Thanh Khâu.”

“Nàng ấy trảm yêu, trấn hải, tu bổ kết giới, công đức đều là thật.”

“Danh sách phi thăng sẽ không lừa người.”

Ta gật đầu.

“Dùng đuôi của ta để trảm yêu, dùng tu vi của ta để trấn hải.”

“Kẻ giết người phóng hỏa lấy tiền bẩn đi xây cầu, cũng có thể tính là công đức viên mãn sao?”

Lời này vừa thốt ra, ngoài điện hoàn toàn yên lặng.

Nước mắt Bạch Vãn Vãn rơi càng dữ hơn.

“Vậy tỷ tỷ muốn thế nào?”

Ta chờ chính là câu này.

“Muốn phi thăng, được thôi.”

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên.

Đáy mắt mẫu thân ta lập tức sáng lên.

“A Lê, con nói thật sao?”

Thẩm Kinh Hàn cũng nhìn ta, thần sắc dịu đi vài phần.

Ta chậm rãi mở miệng:

“Trước hết, trả chín cái đuôi lại cho ta.”

Toàn trường chết lặng.

Bạch Vãn Vãn đột ngột ngẩng đầu.

“Không!”

Nàng ôm chặt đuôi mình, giọng sắc đến lạc điệu.

“Tỷ tỷ, tỷ không thể làm vậy!”

“Không có chín đuôi, ta sẽ chết!”

Bạch Vãn Vãn hoảng sợ lùi về sau.

Ta giơ tay, thần ấn hạ xuống.

Chiếc đuôi đầu tiên sau lưng Bạch Vãn Vãn đột nhiên bùng lên huyết quang.

Nàng hét thảm một tiếng. Cả chiếc đuôi nứt ra từ xương cụt, bị bóc sống khỏi thân thể nàng.

Mặt mẫu thân ta trắng bệch, cả người lảo đảo.

Chiếc đuôi đầu tiên bay vào lòng bàn tay ta.

Phần xương cụt đã đứt năm trăm năm của ta truyền đến một luồng hơi ấm lâu rồi chưa từng cảm nhận.

Mẫu thân ta cuối cùng không chống đỡ nổi nữa.

Bà đẩy thần sứ ra, phịch một tiếng quỳ bên ngoài thần điện.

“A Lê.”

Khi gọi tên ta, giọng bà run dữ dội.

Năm trăm năm rồi.

Đây là lần đầu tiên bà gọi ta như vậy.

Trước đây, bà chỉ nhìn ta bằng ánh mắt chán ghét, chưa từng gọi tên ta dịu dàng đến thế.

Như thể từ lúc sinh ra, ta đã không phải nữ nhi của bà.

Mẫu thân ta quỳ, bò về phía trước hai bước, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống nền gạch.

“Mẫu thân biết, năm đó là mẫu thân có lỗi với con.”

“Nhưng muội muội con thật sự không thể không có đuôi.”

“Từ nhỏ thân thể nó yếu, tu hành chậm, trong tộc ai cũng xem thường nó.”

“Mẫu thân cũng không còn cách nào.”

Không còn cách nào.

Ta bỗng bật cười.

“Cho nên?”

Mẫu thân ta vội vàng nói:

“Cho nên con bỏ qua cho nó đi.”

“Mẫu thân cầu xin con.”

“Cứ coi như mẫu thân dập đầu với con.”

Bà nói xong, thật sự cúi đầu dập xuống.

Một tiếng “cốp” vang lên.

Trán bà nhanh chóng rớm máu.

Phụ thân ta cũng dập đầu theo.

“A Lê, phụ mẫu biết mình nợ con.”

“Con muốn oán thì cứ oán chúng ta.”

“Đừng hành hạ muội muội con nữa.”

Bạch Vãn Vãn nằm phía sau bọn họ khóc.

Ngay cả dáng vẻ chật vật cũng giống một đóa hoa bị mưa vùi dập.

Mẫu thân ta nghe tiếng khóc, càng đau lòng hơn.

Bà quay đầu ôm lấy nàng.

“Vãn Vãn đừng sợ.”

“Dù mẫu thân phải liều cái mạng này, cũng sẽ bảo vệ con.”

Ta cúi đầu nhìn ba người nhà họ ôm nhau.

Thật thân thiết.

Năm trăm năm trước.

Chín đuôi của ta đều bị chặt đứt, ta bị ném trên đất, máu chảy khắp người.

Ta cũng từng đưa tay về phía bọn họ.

“Phụ thân, mẫu thân, cứu con với.”

Bọn họ không quay đầu lại.

Mẫu thân ta phân phó tộc nhân:

“Đưa Bạch Lê đến Hàn Đàm. Đừng để nó ở đây dọa Vãn Vãn.”

Ta chậm rãi mở miệng:

“Phụ thân, mẫu thân.”

Đây là lần đầu tiên ta bình tĩnh gọi bọn họ như vậy.

“Rốt cuộc đến khi nào, ta mới không cần nhường nàng ta nữa?”

Lời ta vừa dứt.

Mẫu thân ta bỗng ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.

Trán bà còn đang chảy máu, nhưng vẫn che chở Bạch Vãn Vãn thật chặt ở phía sau.

“Con đã là Đại Địa Chi Mẫu rồi.”

“Con có tất cả rồi.”

“Nhưng Vãn Vãn chỉ có duy nhất một cơ hội phi thăng này.”

Ta nhìn bọn họ.

Trong lòng bỗng rất bình lặng.

“Cho nên?”

Phụ thân ta xoay người nhìn về hướng Đăng Tiên Đài, đột nhiên kết ấn bằng hai tay.

Ấn tộc trưởng Thanh Khâu bay ra từ mi tâm ông.

Mẫu thân ta cũng nhắm mắt lại.

Ngay sau đó, tu vi của hai người bọn họ như dòng lũ bị xé toạc, điên cuồng tràn vào cơ thể Bạch Vãn Vãn.

“Vãn Vãn, đừng sợ.”

“Mẫu thân tiễn con phi thăng.”

Sắc mặt Tư Mệnh đại biến: “Nương nương, bọn họ đang hiến tế!”

Đương nhiên ta nhìn ra.

Bọn họ dùng tu vi của chính mình, cưỡng ép lấp đầy lỗ hổng sau khi Bạch Vãn Vãn bị bóc đi chiếc đuôi đầu tiên.

Năm trăm năm trước, bọn họ lấy đuôi của ta để bù cho Bạch Vãn Vãn.

Năm trăm năm sau, cuối cùng bọn họ cũng nỡ lấy mạng mình ra bù.

Đáng tiếc, vẫn là vì Bạch Vãn Vãn.

Từ đầu đến cuối, chưa từng là vì ta.

Tóc mẫu thân ta từng tấc từng tấc hóa trắng.

Tấm lưng thẳng tắp của phụ thân ta cũng cong xuống.

Thiên môn rung chuyển.

Ánh vàng vốn đã tối đi lại sáng lên.

Bạch Vãn Vãn lau khô nước mắt, loạng choạng đứng dậy.

Khi nàng nhìn ta, vẻ đáng thương trong mắt từng chút từng chút tan biến.

Thay vào đó là sự đắc ý không thể che giấu.

“Tỷ tỷ.”

“Tỷ xem, tỷ vẫn không ngăn được ta.”

Mẫu thân ta ngã trên đất, hơi thở yếu ớt, nhưng vẫn gật đầu với nàng.

“Đi… Vãn Vãn… mau đi…”

Bạch Vãn Vãn đứng trước thiên môn, quay đầu nhìn ta.

Giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người nghe thấy.

“Tỷ tỷ, tỷ biết không?”

“Điều đáng thương nhất đời tỷ không phải là mất chín cái đuôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)