Chương 1 - Đại Địa Chi Mẫu và Câu Chuyện Về Chín Chiếc Đuôi
Ngày ta tu ra chiếc đuôi hồ ly thứ chín.
Cả tộc đều nói, ta là người có hy vọng phi thăng thành thượng thần nhất Thanh Khâu trong trăm năm qua.
Nhưng ta còn chưa kịp vui mừng, vị hôn phu đã dẫn phụ mẫu ta xông vào.
Mẫu thân khóc nói:
“A Lê, thiên tư của muội muội con không tốt.”
“Con đã có chín cái đuôi rồi, chia cho nó vài cái thì đã sao?”
Ta không chịu.
Vị hôn phu Thẩm Kinh Hàn giữ chặt tay ta, tự tay khoét lấy đuôi hồ ly của ta.
“Ngươi là tỷ tỷ, đừng ích kỷ như vậy.”
Đêm đó, chín đuôi của ta bị chặt đứt, tu vi tiêu tán sạch.
Đau đến mức ta tự bấu đứt cả mười đầu ngón tay.
Muội muội khoác đuôi hồ ly của ta lên người, trở thành cửu vĩ hồ nữ tôn quý nhất Thanh Khâu.
Lại qua năm trăm năm, ta trở thành Đại Địa Chi Mẫu, người chưởng quản sinh diệt của vạn vật.
Tư Mệnh đưa một cuốn danh sách phi thăng đến trước mặt ta.
Ta nhìn thấy cái tên quen thuộc kia, khẽ cười.
Ta cầm bút son lên, vẽ một dấu gạch chéo phía sau tên nàng.
“Không cho phi thăng.”
Chương 1
Ngày công đức của Bạch Vãn Vãn viên mãn, Thanh Khâu bày tiệc nước chảy suốt ba ngày.
“Không hổ là Vãn Vãn điện hạ, chín chiếc đuôi tu luyện thật xinh đẹp.”
“Thanh Khâu mấy trăm năm rồi chưa có ai thành thượng thần. Lần này cuối cùng cũng có thể nở mày nở mặt.”
Ta ngồi trong Đại Địa thần điện, nhìn cảnh náo nhiệt ở Thanh Khâu.
Tư Mệnh đứng bên cạnh, cẩn thận hỏi:
“Nương nương, bên Thanh Khâu đã thúc giục ba lần rồi, nói giờ lành sắp đến.”
Trên Đăng Tiên Đài, Bạch Vãn Vãn mặc một thân áo trắng, chín đuôi hồ ly trải dài phía sau.
Thẩm Kinh Hàn đứng bên cạnh nàng.
Năm trăm năm trôi qua hắn đã là Chiến Thần của Thiên tộc.
Nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn dịu dàng như cũ.
Bạch Vãn Vãn khẽ hỏi:
“Kinh Hàn ca ca, nếu tỷ tỷ còn sống, liệu tỷ ấy có trách ta không?”
Thẩm Kinh Hàn cau mày.
“Nếu Bạch Lê không buông xuống được, chỉ có thể chứng minh nàng ta lòng dạ hẹp hòi.”
Dưới đài lập tức có người phụ họa.
“Vãn Vãn thượng thần nói đúng.”
“Năm đó thiên tư của Bạch Lê có tốt thì sao? Không có phúc thì vẫn là không có phúc.”
“Một con hồ ly phế vật, sao xứng so với Vãn Vãn điện hạ?”
Ta nghe những lời này, bật cười một tiếng.
Tư Mệnh sợ đến mức mặt trắng bệch.
Giờ lành vừa đến, thiên môn rộng mở.
Tiên quan chủ lễ cao giọng đọc:
“Hồ nữ Thanh Khâu Bạch Vãn Vãn, tu hành năm trăm năm, công đức viên mãn, hôm nay nhận thiên mệnh, đăng vị thượng thần…”
Lời còn chưa đọc xong, thiên môn bỗng rung mạnh.
Ánh vàng tắt mất một nửa.
Ngay sau đó, pháp chỉ của ta rơi xuống Đăng Tiên Đài.
“Đại Địa Chi Mẫu có lệnh.”
“Bạch Vãn Vãn của Thanh Khâu, nhân quả chưa rõ.”
“Không cho phi thăng.”
Sắc mặt Bạch Vãn Vãn lập tức trắng bệch.
Mẫu thân ta đột ngột đứng bật dậy.
“Không thể nào!”
“Nữ nhi của ta công đức viên mãn, sao có thể không cho phi thăng?”
Thẩm Kinh Hàn ngẩng đầu, giọng lạnh cứng.
“Xin Đại Địa Chi Mẫu cho một lời giải thích.”
Hắn vẫn là dáng vẻ ấy.
Như thể chỉ cần hắn mở miệng, bất cứ ai cũng phải nhường hắn ba phần.
Ta nhấp một ngụm trà.
“Muốn lời giải thích?”
“Bảo Bạch Vãn Vãn đích thân đến gặp ta.”
“Bảo nàng một mình quỳ đến.”
Trên Đăng Tiên Đài nổ tung.
Mẫu thân ta the thé mắng:
“Láo xược! Hôm nay nữ nhi của ta sắp phi thăng thành thượng thần, dựa vào đâu phải quỳ đi gặp nàng ta?”
Ta nhìn bà qua thủy kính.
Năm trăm năm trước, bà cũng từng chỉ vào ta mà mắng như vậy.
“Bạch Lê, sao ta lại sinh ra loại nữ nhi như ngươi? Ngươi không biết thương muội muội mình sao?”
Bây giờ đến lượt Bạch Vãn Vãn quỳ.
Bà lại biết đau lòng rồi.
Ta giơ tay, lại hạ xuống một đạo pháp chỉ.
“Nếu nàng không quỳ.”
“Trong năm trăm năm, Thanh Khâu không một ai được phi thăng nữa.”
Những người vừa rồi còn nói đỡ cho Bạch Vãn Vãn lập tức im bặt.
Các tộc lão ai nấy đều biến sắc.
“Vãn Vãn điện hạ, hay là cứ đến gặp trước đi?”
“Đúng vậy, quỳ một chút cũng không sao.”
Mẫu thân ta tức đến phát run: “Các ngươi bảo nữ nhi của ta đi quỳ?”
Các tộc lão dời mắt đi.
“Đây cũng là vì Thanh Khâu.”
Bạch Vãn Vãn cắn môi, từng bước đi xuống khỏi Đăng Tiên Đài.
Chín chiếc đuôi kéo lê trên đất, dính bụi bẩn.
Ta nhìn cảnh đó, tâm trạng bỗng rất tốt.
Năm trăm năm trước, lúc ta bị kéo xuống khỏi đài khoét đuôi, máu cũng kéo dài suốt một đường như thế.
Bọn họ chê ta bẩn.
Bảo ta đừng làm bẩn tiệc sinh thần của Bạch Vãn Vãn.
Bây giờ, đuôi của nàng cũng bẩn rồi.
Thật tốt.
Không lâu sau, Bạch Vãn Vãn quỳ bên ngoài Đại Địa thần điện.
Phụ mẫu ta và Thẩm Kinh Hàn đều đi theo phía sau.
Sắc mặt người nào cũng khó coi hơn người nào.
Tư Mệnh hỏi:
“Nương nương, có cho nàng vào không?”
Ta nhìn gương mặt đang khóc đến lê hoa đái vũ trong thủy kính.
Khẽ cười.
“Không vội.”
“Cứ để nàng quỳ chờ.”
“Chờ đến khi nàng nhớ ra, chín chiếc đuôi của mình từ đâu mà có.”
Chương 2
Bạch Vãn Vãn quỳ ngoài điện ba canh giờ.
Lúc đầu, lưng nàng còn thẳng tắp.
Như thể chịu oan ức lớn bằng trời.
Không bao lâu sau, Bạch Vãn Vãn cuối cùng không chống đỡ nổi, thân thể lảo đảo một chút.
Mẫu thân ta lập tức lao đến, tức đến đỏ mắt.
“Nó là nữ nhi của Thanh Khâu ta! Thân thể nó từ trước đến nay yếu ớt, nếu quỳ hỏng rồi các ngươi đền nổi không?”
Ta ngồi trong điện, nghe mà muốn bật cười.
Năm trăm năm trước, lúc ta bị khoét đến chiếc đuôi thứ ba, cũng từng ngất đi một lần.
Mẫu thân ta sai người tạt nước lạnh cho ta tỉnh lại.
Bà nói: “A Lê, đừng giả vờ nữa. Lúc con tỉnh táo, đuôi khoét ra mới có pháp lực mạnh hơn.”
Khi đó không ai sợ ta đau đến chết.
Bây giờ Bạch Vãn Vãn chỉ quỳ ba canh giờ, bà đã đau lòng đến vậy.
Thẩm Kinh Hàn đứng dưới bậc thềm, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
“Bạch Lê.”
“Là nàng, đúng không?”
Ta cụp mắt uống trà.
Năm trăm năm không gặp, thế mà hắn vẫn nhớ tên ta.
Thẩm Kinh Hàn ngẩng đầu nhìn thần điện, giọng đè nén lửa giận.
“Ta biết là nàng.”
“Trên đời này, người hận Vãn Vãn như vậy chỉ có nàng.”
Ta bảo người cho hắn vào.
Thẩm Kinh Hàn từng bước đi vào.
Năm trăm năm qua trên người hắn đã có thêm uy áp của Chiến Thần.
Nhưng khi nhìn thấy ta, hắn vẫn ngẩn ra.
Ta ngồi trên thần tọa, khoác thần bào màu huyền, trong lòng bàn tay nổi lơ lửng Đại Địa thần ấn.
Trong mắt Thẩm Kinh Hàn lóe lên vẻ chấn kinh.
“Bạch Lê, nếu nàng đã trở thành Đại Địa Chi Mẫu, càng nên hiểu chừng mực nhân quả.”
“Hôm nay Vãn Vãn phi thăng, liên quan đến thể diện của Thanh Khâu và Thiên tộc.”
“Tư oán của nàng dù sâu đến đâu, cũng không nên lấy chuyện lớn của Thiên đạo ra trút giận.”
Năm trăm năm trước, hắn cưỡng ép khoét đuôi ta.
Năm trăm năm sau, ta không cho Bạch Vãn Vãn phi thăng, lại thành trút giận.
Lời hay lẽ phải đều để bọn họ nói hết rồi sao?
“Thẩm Kinh Hàn.”
“Ngươi còn nhớ năm đó khi khoét chiếc đuôi thứ bảy của ta, ngươi đã nói gì không?”
“Ngươi nói, Bạch Lê, đau một lát là qua thôi.”
Ta khẽ cười một tiếng.
“Nhưng ta đã đau suốt năm trăm năm.”
Thẩm Kinh Hàn tránh ánh mắt ta.
“Chuyện năm đó, là chúng ta nợ nàng.”
“Nhưng Vãn Vãn vô tội.”
Đầu ngón tay ta khựng lại.
“Vô tội?”
Ngoài điện, Bạch Vãn Vãn như nghe thấy hai chữ này, tiếng khóc càng rõ hơn.
“Tỷ tỷ, ta biết tỷ hận ta.”
“Nhưng năm đó ta thật sự không muốn lấy đuôi của tỷ.”
“Là phụ mẫu và Kinh Hàn ca ca nhất quyết muốn cho ta.”
“Những năm qua lòng ta cũng luôn bất an.”
Nàng khóc đứt quãng.
Mẫu thân ta lập tức ôm nàng khóc.
“Vãn Vãn, con đừng nói vậy.”
“Con không sai.”
“Sai là tỷ tỷ con quá nhẫn tâm.”
“Nó rõ ràng có chín cái đuôi, chia cho con vài cái thì đã sao?”
Ta chậm rãi đứng dậy.
Trong thần điện, tiếng gió đột ngột nổi lên.
Thẩm Kinh Hàn theo bản năng đặt tay lên chuôi kiếm.
Ta nhìn hắn, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.
Một mặt thủy kính hiện ra ngoài điện.
Trong đó là đài khoét đuôi của năm trăm năm trước.
Khi chiếc đuôi thứ hai bị khoét xuống, ta đau đến mức móng tay gãy sạch, máu chảy theo ngón tay nhỏ đầy mặt đất.
Bạch Vãn Vãn trốn sau bình phong, hỏi thị nữ:
“Tỷ tỷ có chết không?”
Thị nữ nói: “Chín đuôi đều đứt, e rằng không sống nổi.”
Bạch Vãn Vãn im lặng một lát, trong mắt lóe lên vẻ oán độc.
“Vậy thì đừng để nàng ta sống sót ra ngoài.”
“Nàng ta còn sống, Kinh Hàn ca ca sẽ mềm lòng.”
Ngoài điện hoàn toàn yên tĩnh.
Những tộc lão vừa rồi còn nói đỡ cho nàng, mặt mũi ai nấy trắng bệch như giấy.
Môi mẫu thân ta run rẩy, nhưng vẫn chắn trước mặt Bạch Vãn Vãn.
“Cho dù Vãn Vãn có lỡ lời, cũng là vì nó còn nhỏ.”
“Ngươi là tỷ tỷ, tại sao cứ phải ép nó?”
Ta nghe mà suýt bật cười thành tiếng.
Năm ấy, Bạch Vãn Vãn đã hai trăm tuổi.
Ta chỉ lớn hơn nàng ba mươi tuổi.
Ở Thanh Khâu, ba mươi năm thì tính là gì?
Bạch Vãn Vãn hoảng rồi.
Lần đầu tiên, nàng không khóc với ta, mà khóc với Thẩm Kinh Hàn.
“Kinh Hàn ca ca, huynh từng nói sẽ luôn bảo vệ ta.”
Ta nhìn cảnh này, chỉ cảm thấy vô vị.
Năm trăm năm trước, ta cũng từng cầu xin Thẩm Kinh Hàn.
Ta cầu hắn đừng khoét chiếc đuôi thứ chín.
Ta đau đến thoi thóp, dùng hết sức lực toàn thân nói:
“Kinh Hàn, ta chỉ còn chiếc đuôi này thôi.”
“Cầu xin chàng, để lại cho ta đi.”
Nhưng Thẩm Kinh Hàn không do dự. Tay nâng đao hạ, chém đứt chiếc đuôi cuối cùng của ta.
Bây giờ đến lượt Bạch Vãn Vãn cầu xin hắn, cuối cùng hắn cũng biết do dự.
Ta nhìn Bạch Vãn Vãn đang quỳ ngoài điện.
“Ngươi không phải muốn phi thăng sao?”
“Vậy thì cứ theo quy củ phi thăng mà làm.”
Ta giơ tay, thần ấn hạ xuống.
Chín chiếc đuôi sau lưng Bạch Vãn Vãn bỗng sáng lên màu máu.
Nàng hét thảm một tiếng, cả người ngã nhào xuống đất.
“Đuôi của ta!”
Trên chín đuôi lần lượt hiện ra hoa văn máu.
Mỗi chiếc đuôi đều phản chiếu máu của ta, tiếng khóc gào xé lòng xé ruột khi ta bị khoét đuôi.
Giọng ta rất khẽ.
“Đồ mượn của người khác, ngươi đã dùng năm trăm năm.”
“Bây giờ cũng nên tính lãi rồi.”
Bạch Vãn Vãn đau đến lăn lộn trên đất.
Nàng khóc nhìn về phía mẫu thân ta.
“Mẫu thân, con đau…”
Mẫu thân ta lập tức nhào đến, lại bị thần sứ ngăn ngoài ba bước.
Bà hét lên với ta:
“Bạch Lê! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
“Nó là muội muội ruột của ngươi!”
Ta cười.
“Ta chỉ bảo nàng quỳ một lát, đau một lát.”
“Năm đó các ngươi khoét chín đuôi của ta, phế tu vi của ta, ném ta vào Hàn Đàm ba trăm năm, vậy gọi là gì?”
Ngoài điện không ai nói gì.
Các tộc lão mở lời khuyên:
“Chuyện đã qua năm trăm năm rồi.”
“Vãn Vãn điện hạ đã dùng lâu như vậy, đuôi sớm đã hòa làm một với nàng ấy.”
“Ngài nay đã là Đại Địa Chi Mẫu tôn quý, hà tất phải so đo với nàng ấy vài chiếc đuôi?”
Ta ngước mắt nhìn qua.
“Dùng lâu rồi thì thành của nàng ta sao?”
“Vậy nếu ta ngồi lên vị trí tộc trưởng của ngươi năm trăm năm, Thanh Khâu có phải cũng nên thuộc về ta không?”
Sắc mặt hắn lập tức khó coi.
Mẫu thân ta khóc nói:
“A Lê, thiên tư của muội muội con không bằng con. Nó có thể đi đến hôm nay thật sự không dễ dàng.”
“Bây giờ con đã lợi hại như vậy rồi, bỏ qua cho nó một lần không được sao?”
“Năm đó con là tỷ tỷ, lẽ ra phải nhường nó.”
“Bây giờ con là Đại Địa Chi Mẫu, cũng nên có chút khí lượng.”
Ta nghe mà bật cười.
“Năm trăm năm trước ta là tỷ tỷ, nên phải nhường đuôi.”
“Năm trăm năm sau ta là Đại Địa Chi Mẫu, nên phải nhường cơ hội phi thăng.”
“Vậy hóa ra từ lúc ta sinh ra, chính là để dọn đường cho Bạch Vãn Vãn sao?”
Thẩm Kinh Hàn chắn trước mặt nàng.